Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1958
Chương 1958 – Hiện tại, ai dám cùng tội phạm khiêu chiến
– Bản Mệnh Vũ Khí này…
Hắn nuốt ngụm nước bọt, trong mắt có không thể tưởng tượng nổi, hình như so với tưởng tượng của hắn còn mạnh hơn.
Mặc dù chỉ có ba điểm cường hóa, nhưng mỗi cái đều tương đối nghịch thiên, trên diện rộng tăng cường năng lực phụ trợ của Tiểu Tinh Linh.
– Đáng tiếc, nếu có thêm hai điểm cường hóa thì tốt…
Hắn lắc đầu, không khỏi có chút đáng tiếc, bản mệnh vũ khí của Không Gian Thỏ là mỗi lần thăng một cấp sẽ ngoài định mức xuất hiện một điểm, vũ khí của Tiểu Tinh Linh cũng là có chút khác biệt.
Có điều bất luận như thế nào, cường độ của kỹ năng này đã không thể so với các thần kỹ yếu thông thường!
Trên thực tế, bất kỳ cái nào cũng có thể trưởng thành thiên phú đạt đến đỉnh cấp, đều mới có thể so với thần kỹ!
Có điều khuyết điểm chính là, thăng cấp tiêu hao huyết nhục của quân vương quá đắt đỏ, nhất là huyết nhục của Thú Hoàng, đã không thể dùng tiền tài tới so sánh, chỉ có truyền kỳ Ngự Thú Sư mới có khả năng có được.
Về phần Trần Thư, quả thật là lượm được một cái tiện nghi…
– Năng lực của Tiểu Tinh Linh tăng cường rất nhiều, Husky lại lĩnh hội một thần kỹ, ta thấy hiện tại ai dám cùng tội phạm ca khiêu chiến!
Trần Thư nhếch mép cười một cái, trong ngay lập tức bành trướng vô cùng, thậm chí đều muốn chạm vào Thú Hoàng hấp hối một chút…
…
Thời gian ngày thoáng một cái đã trôi qua.
Trần Thư cả ngày chờ trong ký túc xá vui tươi hớn hở, trầm mê ở “Makka Pakka”, có chút khó tự kiềm chế…
Vào ngày này, đang lúc Trần Thư nằm trên ghế sô pha hưởng thụ cuộc sống, trên ban công đột nhiên xuất hiện hai đạo nhân ảnh.
– Không phải chứ, lão Liễu lão Tần, thói quen của các ngươi có thể sửa đổi hay không?
Ánh mắt của Trần Thư thoáng nhìn, không nhịn được nữa nói:
– Chỉ thích ra ban công phải không?
– Ban công dễ dàng hơn.
Tần Thiên nhún vai, đồng thời nhìn về phía vô tuyến truyền hình đang phát nói:
– Không phải để tiểu tử ngươi chuẩn bị trại huấn luyện một chút ư?
– Đang chuẩn bị à.
Trần Thư chỉ chỉ trên vô tuyến nói:
– Cá nhân ta cho rằng nhìn thứ này có thể khai phá trí lực, tăng thêm kinh nghiệm chiến đấu của mọi người.
– …
Khóe mắt của Liễu Phong giật giật, quát lên:
– Tiểu tử ngươi nếu còn ở trại huấn luyện phát đồ chơi này, ta liền …
Hắn vốn nghĩ đến giáo huấn Trần Thư một chút, nhưng thấy ánh mắt kích động của đối phương, nháy mắt mang lời nói kìm lại…
– Lão sư, ngươi sẽ thế nào?
Trần Thư nhếch mép cười một tiếng, trong mắt có vẻ hưng phấn, hiện tại sức lực của hắn tăng lên đáng kể, chỉ muốn thử xem có thể cùng Vương cấp chiến đấu một phen không dựa vào dược tề hay không?
Liễu Phong trực giác tương đối nhạy bén, thấy được tiểu tử này muốn tôn sư trọng đạo…
Hắn hít một hơi thật sâu, nói:
– Ta sẽ… nói cho lão gia tử!
– …
Khóe miệng Trần Thư giật giật một cái, ngươi thắng rồi…
– Được rồi, nói linh tinh ít thôi.
Tần Thiên là Vương cấp nhị tinh, vẫn là có mấy phần tự tin, nghiêm túc nói:
-Trần Bì, việc bồi dưỡng trại huấn luyện thiên tài, tiểu tử ngươi dù sao cầm tiền, có thể để ý một chút hay không?
– Yên tâm đi, hiệu trưởng.
Trần Thư khoát tay áo, nói:
– Không phải là dạy một nhóm Bạch Ngân Ngự Thú Sư, vẩy vẩy nước.
– Ta đã cầm tiền, đương nhiên sẽ gắng sức, tội phạm Nam Giang ta nói là chỉ có uy tín!
– …
Hai người gật đầu một cái, trong lòng ngược lại lại không lo lắng, không thể không nois con hàng này về mặt tiền bạc, vẫn giữ lời hứa…
Trần Thư thoải mái nằm xuống, hài lòng nói:
– Hai người các ngươi đến tìm ta, đặc biệt chỉ để nói chuyện này thôi sao?
– Ừ, nếu không thì sao?
Liễu Phong gật đầu một cái, kỳ thực mục đích thực sự là xem xem Trần Thư có gây rối hay không…
Để một tội phạm như vậy ở trong ký túc xá học sinh, thực sự là khiến người ta không có cảm giác an toàn.
Trần Thư mang theo ánh mắt hoài nghi nhìn hai người một cái, sau đó xoa xoa đôi bàn tay, nói với một nụ cười bỉ ổi:
– Cái kia, Liễu lão sư, gần đây ngươi có rảnh không…
– Thế nào?
Liễu Phong lùi về phía sau một bước, trong mắt có một chút cảnh giác.
Vừa nhìn thấy nụ cười này của Trần Thư, nội tâm của hắn sẽ có một loại dự cảm không tốt.
– Cái kia, gần đây ta vừa có tăng thêm một chút, muốn tìm Vương Cấp Ngự Thú Sư trau dồi một chút…
Lời của hắn thậm chí còn chưa nói xong, chỉ thấy Liễu Phong trong nháy mắt vọt tới phía trước, trực tiếp nhảy xuống lầu ba, bóng dáng mất hút.
– …
Khóe miệng Trần Thư giật giật một cái, mẹ khỉ cái này đừng thuấn di nhanh vậy?
Hắn thở dài, ánh mắt chỉ có thể nhìn về phía Tần Thiên ở một bên, nhưng thậm chí không mở miệng, đối phương cũng ‘vù’ một tiếng, biến mất tại chỗ…
– …
Trần Thư xoa xoa đầu, dù sao cũng là hai Vương Cấp Ngự Thú Sư, có cần phải sợ hãi như vậy không…
Lúc này, Tần Thiên và Liễu Phong đi ở trên đường nhỏ ở vườn trường, thỉnh thoảng quay đầu nhìn một chút, chỉ sợ Trần Thư đuổi theo.
– Lão Liễu, ngươi sợ như vậy làm gì?
– Tần ca, ngươi không phải cũng như vậy sao?
Hai người nhìn nhau, trong mắt có một chút bất đắc dĩ, nếu bọn họ có nắm chắc tất thắng, tất nhiên là sẽ cùng Trần Thư tỷ thí một phen, để hắn hiểu cái gì là hàm kim lượng của Vương Cấp Ngự Thú Sư!