Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1957
Chương 1957 – Bức Độc Ấn Ký (2)
Nó bắt đầu tiêu hoá Thú Hoàng Tinh Hoa, cả người dường như bị ánh sáng ấm áp bao bọc, ngay cả linh hồn cũng mang theo vô tận thích thú.
Dù có là ác bá của dị giới cũng chưa từng hưởng thụ hương vị của Truyền Kỳ sinh vật.
Thời gian dần dần trôi qua.
Khí thế trên người Tiểu Tinh Linh có sự thay đổi, thuộc tính trí lực của bản thân tăng lên đại khái 15%.
Đồng thời toàn bộ cơ thể của nó cũng đang biến hoá, đã thuận lợi giải trừ huyết mạch gông xiềng, có hy vọng đạt tới tiềm lực bình xét cấp bậc cấp SSS.
– Còn có thể…
Trần Thư mặt mang ý cười, lòng có vẻ phấn khởi.
Thú Hoàng Tinh Hoa và Huyết Mạch Châu đều giải trừ được huyết mạch gông xiềng, nhưng cũng có điểm khác nhau, một cái là gia tăng thuộc tính, một cái là tiến hoá huyết mạch một lần, đều tăng thêm hiệu quả khá lớn.
– Bây giờ chỉ còn dư một chiến lợi phẩm cuối cùng.
Trần Thư sờ cằm, bảo Thỏ lấy Bức Hoàng Huyết Nhục ra.
Quân Vương Huyết Nhục trừ dùng để nấu nướng và chế tác dược tề đặc thù ra thì còn một tác dụng khác không thể bỏ qua, đó chính là thăng cấp Bản Mệnh Vũ Khí của Khế Ước Linh!
Cấp bậc vũ khí của Thỏ Không Gian là Lv4, nếu muốn tiến thêm một bước thì chỉ có cách nuốt Thú Hoàng Huyết Nhục.
Mà Tiểu Tinh Linh là Lv3, có thể nuốt Hoàng Kim Quân Vương để tiến hoá, chẳng qua vì có tận hai vuc khí nên số lượng cần dùng không ít, mãi vẫn chưa thăng cấp được.
Hiện giờ Thú Hoàng Huyết Nhục đã đủ, Trần Thư cũng không hề tiết kiệm, trực tiếp cho hai con Khế Ước Linh ăn tuỳ ý.
– Hô hô ~
– Thơm quá ~~
Hai con Khế Ước Linh bắt đầu ăn uống thoả thích, ánh mắt tràn ngập kích động.
Mặc dù Thú Hoàng Huyết Nhục không được nấu nướng nhưng vẫn mang hương vị ngọt thanh, hoàn toàn khác vớ mùi máu thịt, có thể nói là mỹ thực của thiên nhiên.
Một thời gian trôi qua.
Hai con Khế Ước Linh nuốt hết một số lượng lớn Thú Hoàng Huyết Nhục, nhưng chậm chạp không hề xuất hiện tiến hoá.
– …
Trần Thư nuốt một ngụm nước miếng, lẩm bẩm;
– Chẳng lẽ vẫn chưa đủ…
Đây chính là một thân hình được xưng là Thú Hoàng hoàn chỉnh đó!
Tốc độ ăn uống của Hai Khế Ước Linh khá mau, trông rất phàm ăn.
Chẳng qua sức ăn của Thỏ Không Gian thua xa Tiểu Tinh Linh.
Tốc độ ăn của Tiểu Tinh Linh quá nhanh, vừa nhìn là biết kẻ lành nghề, biết làm sao để ăn được nhanh…
Ác bá dị giới tự có vốn kiến thức của riêng mình…
Tuy không nằm trong phương diện chiến đấu, nhưng tóm lại cũng là một năng lực…
Suy cho cùng, Vũ Khí Bản Mệnh của Tiểu Tinh Linh xuất hiện sự thay đổi trước, từ Lv3 nhảy thẳng lên Lv5, do đó có thể thấy được tốc độ ăn của nó…
Mà lúc này, Thú Hoàng Huyết Nhục chỉ còn chưa tới một phần năm.
Hắn thấy Thỏ Không Gian vẫn chưa có dấu hiệu đột phá, chỉ đành tạm thời bảo nó dừng lại.
Trần Thư vuốt ve Thỏ, nói:
– Nếu ăn xong thì tiến hoá được à?
Thỏ Không Gian liếm môi, dáng vẻ vẫn chưa đã thèm, nhưng khi nghe chủ nhân hỏi chuyện nó cũng thành thật lắc đầu.
Số lượng nó ăn thậm chỉ còn chẳng bằng một nửa Tiểu Tinh Linh, muốn Vũ Khí Bản Mệnh tiến hoá đến cấp cao nhất, chỉ đống này không thể nào đủ được, trừ phi lại có thêm một con Thú Hoàng Huyết Nhục.
– Thôi kệ đi, lần sau có Thú Hoàng lại cho ngươi ăn.
Trần Thư lắc đầu bất đắc dĩ, dù sao Thỏ cũng không tiến hoá được, không bằng để lại cho Đại Lực làm nghiên cứu.
Mặc dù Thỏ Không Gian không muốn nhưng vẫn thành thật gật đầu, đồng thời nó yên lặng nhìn Tiểu Tinh Linh.
– Hả?
Ánh mắt Trần Thư nhìn thoáng qua, ngay lập tức túm Tiểu Tinh Linh trong tay.
– Ngươi đó nha, tiến hoá xong rồi mà vẫn cố ăn?
– Tiểu Trần, mau thả ta ra! Ta cảm thấy ta vẫn tiến hoá thêm được chút nữa!
Tiểu Tinh Linh giãy giụa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Thú Hoàng Huyết Nhục, đồng thời há to miệng, nước miếng chảy xuống sánh ngang với thác nước…
– Còn tiến hóa cái rắm, đều cao cấp nhất ròi.
Trần Thư bóp bóp Tiểu Tinh Linh, đồng thời mệnh lệnh cho thỏ mang huyết nhục còn sót lại thu vào.
– Vậy mà cắm nuốt nhiều như vậy…
Trong mắt của hắn có vẻ nhức nhối, may sao gắng sức cho Đại Lực lưu lại một ít, cũng đủ hắn nấu nướng.
Đáng tiếc duy nhất chính là hắn vốn là nghĩ lưu lại một ít đồ ăn cho chính mình…
– Thực lực quan trọng nhất, thực lực quan trọng nhất…
Hắn an ủi bản thân một câu, chỉ cần thực lực thăng cấp lên, thi thể Thú Hoàng chắc chắn sẽ có…
– Nếu sau khi ca ca quật khởi, trực tiếp mở một cửa hàng thịt Thú Hoàng…
Hắn mặc sức tưởng tượng tương lai tốt đẹp, đồng thời mở ra diện bản của Tiểu Tinh Linh, hắn nhắm mắt lại lẩm bẩm:
– Nếu không vừa ý, ta sẽ nấu ngươi.
Trần Thư bóp khuôn mặt của Tiểu Tinh Linh, nhìn vào vũ khí bản mệnh của nó.
[Song Bản Mệnh Vũ Khí lv5:1 sử dụng Bản Mệnh Vũ Khí phóng thích kỹ năng, kỹ năng thời gian duy trì ngoài định mức thêm 200%, hiệu quả thêm 100%! 2. Mỗi lần phóng thích Trì Dũ hệ kỹ năng, đều mang ngoài định mức phóng thích một lần! 3. Bất kỳ kỹ năng phụ trợ của thần kỹ tự động thay đổi làm quần thể kỹ năng, phạm vi và thuộc tính của bản thân có quan hệ]
– !
Trần Thư mở to hai mắt nhìn, trong nháy mắt thân thể của tội phạm chấn động, trong lòng cuộn sóng.