Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1920
Chương 1920 – Màn cảm ơn long trọng nhất
Tử nguyệt giống như con ngươi, cứ nhìn chăm chú vào trận chiến ở phía dưới này, tựa hồ như khán giả đang xem kịch vui.
– Nó dường như sống lại?
Ánh mắt Trần Thư nao nao, rõ ràng đã nhận ra ác ý đến từ tử nguyệt.
Nhưng bởi vì đại chiến Truyền Kỳ phía dưới, tử nguyệt không đích thân hạ tràng, mà chỉ ở đó bất động, yên lặng chờ đợi gì đó.
Giờ phút này, bên trong tử nguyệt, cấm vụ đại hung đã khôi phục thần trí, đang nhìn xuống đại chiến thế giới,
Ánh mắt nó như trêu tức, thì thào tự nói:
– Nhân loại, mau khai mở sát chiêu của ngươi… Bản Hoàng đã không thể chờ đợi…
Sau đó, ánh mắt của nó là xoay một cái, nhìn về phía Tam Đại Thú Hoàng, trong mắt mang theo ý trêu tức càng sâu, cười nói:
– Hoàng Giả của tân sinh đại mà lại ngu xuẩn đến mức này, một cái kỹ xảo nhỏ bé của chúng nó mà phải liều mạng như vậy, thật là trẻ con, không biết nhân loại Truyền Kỳ…
– Giết đi! Giết đi!
Bên trong tử nguyệt, ánh mắt nó lộ vẻ chờ mong, nhưng là kẻ đứng sau chỉ huy tất cả những chuyện này.
Thời gian từng chút qua đi,
Bóng đêm dày đặc thật lâu vẫn không tiêu tan, dĩ nhiên đã đến thời điểm hắc ám nhất của đêm tối,
Nhưng nó cũng có nghĩa là, bình minh sắp đến rồi…
– Hết mưa rồi…
Trần Thư vươn tay phải, giật mình gian nan ngẩng đầu, ẩn ẩn hiểu ra cuộc chiến này phải kết thúc rồi.
Thời khắc này, ánh mắt lão Kiều nặng nề, hai tay vuốt ve vết thương chồng chất của mỗi khế ước linh, như là đang đối xử với con mình vậy,
Chúng nó đã mệt bở hơi tai, nhưng vẫn như cũ chắn ở phía trước lão Kiều,
Dường như ý thức được gì đó, trong mắt chúng nó lại xuất hiện một chút không nỡ, đều vô cùng thân thiết cọ cọ lão Kiều.
– Ngàn năm… Nên kết thúc rồi…
Lão Kiều thì thào, nói:
– Nhưng trước mắt, chúng ta cần có một lời chào cảm ơn trạng trọng nhất chứ nhỉ…
– Lão Quỷ, sắp chết đến nơi còn giả thần giả quỷ!
Bức Hoàng hét to một tiếng, trong mắt tràn ngập vẻ đùa cợt,
Nhưng nói tới nói lui, thân hình nó cũng không tự chủ được mà rút lui hơn trăm mét, torng lòng tựa hồ đã nhận ra có gì đó không ổn,
Hai Thú Hoàng khác cũng như thế, kéo một khoảng cách thật xa,
Gào!
Trăm ngàn con Hoàng Kim hung thú ở trên không cũng không có đường lui, chỉ có thể bị bắt nhận lệnh của Hoàng, đi đến trước nhất.
– Liên Minh đã nhường cho các ngươi, nhưng các ngươi lại muốn đuổi cùng giết tuyệt.
Ánh mắt lão Kiều nhìn về phía Tam Đại Thú Hoàng, bình tĩnh nói:
– Nếu ta đã không có cơ hội, vậy đám các ngươi cũng không có!
Gào!
Giờ phút này, các nhân hình khế ước linh của u linh bao quanh thân thể lão Kiều, tràn đầy tiếc nuối và không nỡ,
– Đi đi… Đến đó trước chờ ta…
Lão Kiều mỉm cười, lần nữa sờ sờ đỉnh đầu các khế ước linh một chút,
Giây tiếp theo, sinh mệnh lực của nó tiêu tán, xen vào thực thể và thân thể hư vô đều theo đó mà sụp đổ, hóa thành từng hạt bạch quang,
Ánh sáng hừng hực, nháy mắt phá vỡ bóng đêm đen tối, thậm chí khiến người ta có cảm giác bình minh đang đến.
– Ha!
Hoàng Kim Thiên Sứ quát lên một tiếng, trường kiếm trong tay bỗng hóa thành một trường cung màu vàng!
Vù vù vù vù!
Khế ước linh biến thành bạch quang dung nhập vào trường cung, nháy mắt liền giao linh hồn cho hắn ta, hóa thành một cấm kỵ thần khí vô cùng khủng khiếp!
– Thật mạnh…
Đồng tử Trần Thư co rụt lại, đôi mắt đau đớn đến cực điểm, căn bản là không thể nhìn thẳng vào ánh sáng màu vàng của trường cung!
Một con Truyền Kỳ khế ước linh hiến tế than mình mà sinh ra vũ khí, sức mạnh khủng khiếp như thế khó có thể tưởng tượng ra được!
Cùng lúc đó,
Thần sắc của Tam Đại Thú Hoàng đều đại biến, trường cung trong tay Thiên Sứ khiến chúng nó cảm nhận đượng sinh mệnh của mình đang gặp nguy hiểm,
Chúng nó căn bản chưa từng đại chiến sinh tử với Truyền Kỳ Ngự Thú Sư, căn bản không thể nghĩ đến, đối phương đến lúc này rồi, mà còn có thể có sát chiêu nghịch chuyển thế cục như vậy!
– Gào —
Giờ phút này, Hỏa Diễm Cự Mãng đi tới bên cạnh lão Kiều, dùng đuôi của nó thân mật cọ lấy hắn ta, hai mắt dĩ nhiên đã ngấn nước.
– Tiểu Hỏa, chờ ta… Ta sẽ theo ngay thôi…
Lão Kiều sờ sờ đầu ta, trong mắt tràn đầy vẻ sủng nịch.
Giây tiếp theo, thân hình của cự mãng chợt sụp đổ, hơi thở sinh mệnh tiêu tán không thấy đâu, chỉ để lại một ngọn lửa không thể nhìn thẳng!
– Lại một con Truyền Kỳ không có…
Xa xa, Trần Thu nuốt một ngụm nước miếng, trong mắt không che được vẻ kinh hãi, không ngờ lão Kiều lại trở nên điên cuồng đến như vậy.
Ngọn lửa xuy xuy thiêu đốt, sau đó giống như có linh tính, lập tức biến hóa thành một ngọn tên lửa!
Vút —
Tên lửa giống như biết thuấn di, xuất hiện ở ngay trường cung, một lực uy áp khủng khiếp đột nhiên được đẩy ra!
Trên không mấy trăm ngàn con Hoàng Kim hung thú cứng ngắt tại chỗ, muốn động cũng không thể động, giống như cá nằm trên thớt, chỉ có thể được người ta mổ xẻ.
Mà Tam Đại Thú Hoàng càng thêm kinh hãi, cảm giác sợ chết giống như thủy triều không ngừng chiếm lấy bọn nó,
Chúng nó giờ phút này, không còn quan tâm đến gì nữa, chỉ muốn bỏ chạy về lãnh địa của mình mà thôi,
Nhưng trường cung tràn ngập uy áp, cũng ảnh hưởng rất lớn đến bọn chúng,