Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1919
Chương 1919 – Thanh Sơn của ta đều ở sau lưng (2)
Mục đích của bọn chúng không phải là giết Trần Thư, mà là ngăn cản hắn hành động,
Trong lúc nhất thời, khế ước linh của Trần Thư khó có thể phát huy được tác dụng gì lớn, chỉ có thể bất đắc dĩ rời khỏi chiến trường.
Hơn mười con Vương Cấp lãnh chúa trải ra bốn phía, cảnh giác nhìn chằm chằm Trần Thư,
Mà giờ phút này, hơn trăm ngàn con hung thú lần nữa ngưng kết, đồng loạt phun ra kỹ năng, lại một thác nước năng lượng nữa được hình thành,
– Vù vù
Hai con ngươi của Không Gian Thố, bày ra một không gian thông đạo, muốn cưỡng ép di chuyển những công kích khủng bố này,
Nhưng chỉ trong chớp mắt, thông đạo đã ầm ầm vỡ tan, căn bản không thể tiếp nhận được loại cường độ năng lương như thế này được.
Cho dù không gian thông đạo là một kỹ năng vừa công vừa thủ, nhưng cũng có sơ hở, không có khả năng dời đi công kích quá mạnh mẽ.
– Haiz…
Trần Thư bất đắc dĩ thở dài, sức mạnh của hắn không ảnh hưởng được đến chiến cuộc trước mắt,
Nói thật, tình huống như bây giờ, ngoại trừ Truyền Kỳ, những sinh linh khác đều bé nhỏ đến cực điểm,
Trừ phi hắn có thể triệu hồi ra hơn trăm ngàn Hoàng Kim hung thú đến…
Giờ phút này, lại một đợt năng lượng thác đổ trút xuống phía dưới!
Lão Kiều không thể để thần thạch cự nhân chống lại được nữa, chỉ thấy Hoàng Kim Thiên Sứ đi đến nơi cao nhất, trường kiếm trong tay không ngừng vẩy ra,
Nhưng nó chỉ có thể làm suy yếu cường độ năng lượng thác đổ, nhưng không thể chôn vùi được nó,
Cùng lúc đó, bởi vì sự né tránh của nó, công kích của Dạ Hoàng cũng đã đánh thẳng lên người, chiến giáp trên người nháy mắt xuất hiện một vết rách,
Hoặc là chống lại công kích của Tam Đại Thú Hoàng, hoặc là chống lại công kích của năng lượng thác đổ,
Lão Kiều không có lựa chọn thứ ba.
Chiến thuật của Tam Đại Thú Hoàng rất đơn giản, nhưng cũng vô cùng hữu hiệu,
Vốn lão Kiều đang ở trong hoàn cảnh không tốt còn bị thương, hơi thở sáu con Truyền Kỳ khế ước linh không ngừng giảm xuống,
Thời gian lại từng chút trôi qua,
Khi màn đêm lần nữa buông xuống, đại chiến mà cả thế gian đều đang chú ý đến vẫn tiếp diễn như cũ,
Lúc này, tinh thần của lão Kiều dường như chết lặng, như muốn tiếp nhận kết cục này,
Toàn thân sáu con khế ước linh bên cạnh hắn ta đều chằn chịt vết thương, khí thế suy bại, sức chiến đấu không còn đủ năm phần, chủ yếu chỉ hoạt động theo bản năng.
Cuộc chiến này, từng bước biến thành chó cùng rứt giậu…
– Lão Kiều, từ bỏ đi.
Giờ phút này, Trần Thư thở dài, mở miệng nói:
– Chúng ta liên thủ, bảo trụ vài trăm người cũng không thành vấn đề.
Lão Kiều dường như nghe được lời nói của hắn, bình tĩnh lắc đầu.
– Cần gì phải vậy chứ, lưu được núi xanh không lo không có củi đốt.
Trần Thư thì thào tự nói, trong mắt có chút khó hiểu,
Hắn có thể hiểu được lão Kiều quyết tâm chiến đấu vì Liên Minh,
Nhưng chủ yếu là,
Bây giờ lão Kiều lưu lại, kết quả vẫn không có gì thay đổi,
Hắn thấy, thời điểm biết rõ mình không thể làm được, cứ quyết đoán buông bỏ mới là hành động thông minh…
Giờ phút này, lão Kiều quay đầu nhìn Trần Thư, cười lớn nói:
– Trần lão đệ, Thanh Sơn của ngươi chính là bản thân ngươi, nhưng Thanh Sơn của ta ở ngay sau lưng, không lui được nữa rồi.
– Lão tông chủ…
Kiều Na lấy tay che miệng, đôi mắt ngấn nước, trong lòng tràn ngập bi thương,
Nàng ta đã dự liệu được chuyện gì đó…
Giờ phút này, nàng ta và Trần Thư liếc nhau một cái, đồng thời thở dài,
Bọn họ đều hiều được, lão Kiều hôm nay đi không được…
– Lão Quỷ, ngươi sắp phải chết rồi!
Trong mắt Tam Đại Thú Hoàng lộ vẻ kích động, chỉ cần có thể giết chết, Tự Do Liên Minh sẽ lại bị uy hiếp,
Hơn nữa nếu có thể lấy một hai thi thể của Truyền Kỳ, đây chính là đại bổ vật chân chính, là thiên tài địa bạo siêu cấp!
Nhưng hưng phấn thì hưng phấn, chúng nó cũng không thể thả lỏng cảnh giác, một chút cơ hội cũng sẽ không cho đối phương.
Rầm rầm rầm!
Cuộc chiến lại lần nữa tiếp diễn, sinh mệnh lực của sáu con kế ước linh của lão kiều lại không ngừng bị tiêu hao,
Cuộc chiến trên biển vẫn diễn ra kịch liệt như cũ,
Trạng thái của khế ước linh liên tục trượt dốc, vết thương trên người không ngừng tăng lên, nước biển bị nhiễm máu đỏ tươi một mảnh,
Từ xa nhìn lại, trong vòng khoảng ngàn mét, đã hóa thành vũng máu.
– Lão tổ tông!
Giờ phút này, thần sắc Kiều Na trở nên hung ác, dứt khoát triệu hồi khế ước linh, đang lúc muốn xông lên phía trước,
Ầm!
Trần Thư đánh ra một quyền khiến nàng ta ngất đi, vứt lại con thỏ trên người, tránh cho nàng ta có hành vi kích động gì đó.
Lão Kiều tựa hồ cũng phát hiện ra, ánh mắt mang theo cảm kích liếc nhìn Trần Thư một cái.
Đại chiến song phương còn đang tiếp tục,
Cho dù thương thế khế ước linh của lão Kiều vẫn tăng lên, nhưng vẫn cuồng bạo phản kích như cũ, ý muốn cắn một ngụm huyết thịt của địch nhân.
Đối mặt với sự phản công kịch liệt của hắn ta, Tam Đại Thú Hoàng cũng không dễ chịu, xuất hiện đủ loại thương tổn.
– Haiz…
Trần Thư lại thở dài, đồng thời, nét mặt của hắn lại hiện lên chút khác thường, ánh mắt nhìn về phía trên không.
Giờ phút này, bầu trời vẫn mưa lớn như cũ, ánh trăng đã bị mây đen che khuất từ lâu,
Nhưng chỉ nhìn thấy khoảng không đại lục của Liên Minh Tự Do, vòng tử nguyệt vẫn treo cao như cũ, có vẻ quỷ dị đến cực điểm!