Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1202
Chương 1202: Đại Chiến (2)
Minh Vũ tiên quân thì hai mắt chảy huyết lệ, quang mang trong mắt chói mắt, huyễn hóa ra một vầng trăng rực rỡ, đạo vận quấn quanh trên mặt như hai vầng đại đạo đang trấn áp.
Lôi Diệu tiên quân gọi ra Diệt Thế Lôi Vực, đè sập hư không.
Duy chỉ có Thất Tuyệt tiên quân đứng cứng đờ tại chỗ không nhúc nhích.
Tuy nhiên những người khác cũng không thèm quan tâm đến hắn ta, chỉ cho rằng hắn ta đang ấp ủ chiêu thức kinh khủng gì đó, dù sao thực lực của hắn ta ở trên bọn họ, thủ đoạn quỷ dị một chút cũng bình thường.
Đối mặt với một kích liều mạng của chúng tiên quân, Cố Thanh Phong ngửa mặt lên trời cười điên cuồng: “Khặc khặc khặc …. Hôm nay dùng các ngươi để kiểm tra xem cực hạn của bổn đế!”
“Vạn Cổ Ma Vực!!”
Ầm ầm!
Một ma vực khủng bố tuyệt luân từ từ dâng lên, giống như một bức tranh đẫm máu trải đầy bầu trời, từng đạo từng đạo khí tức khủng bố xuất hiện từ trong Ma vực, một thân ảnh cấm kỵ không rõ xuất hiện, giống như ma thần thời đại Hằng Cổ bất chợt khôi phục vào lúc này.
Cố Thanh Phong đứng trước Vạn Cổ Ma Vực, thân hình vĩ ngạn, ánh mắt nghiêm nghị, ma uy ngập trời, tựa như ma chủ đang tiếp nhận vái lạy của chúng ma thần Vạn Cổ!
Khi bàn tay to của hắn ta vung lên, vô số ma thần trong Vạn Cổ Ma Vực giống như sống lại hoàn toàn, trực tiếp sôi trào!
Từng đạo thân ảnh khủng bố nối tiếp với hiện thực, đều lộ ra ma uy ngập trời vượt qua thiên địa, trừ chuyện đó ra, còn có sấm sét, hỏa diễm ngập trời, cơn lốc tàn sát bừa bãi, tai kiếp diệt thế… Đủ loại sức mạnh khủng bố như địa ngục chợt bộc phát.
Trong chốc lát, giống như toàn bộ thiên kiếp của kỷ nguyên Vạn Cổ đều dồn hết sức bộc phát vào giờ khắc này.
Uy thế khủng bố làm cho cả Vẫn Tinh Uyên chấn động!
Đám người Lôi Diệu tiên quân trong nháy mắt biến sắc, trong lòng dâng lên một loại cảm giác nguy cơ sống chết, nhưng thời khắc quyết chiến, ai lui thì người đấy chết, chỉ có ra sức đánh một trận!
Khoảnh khắc sau đó, Vạn Cổ Ma Vực đi tới nghiền ép mọi người.
Ầm ầm!!
Lá bài tẩy của chúng tiên quân cùng Vạn Cổ Ma Vực của Cố Thanh Phong phát sinh va chạm, bộc phát ra tiếng chấn động thiên địa, dường như đại đạo cũng đang kêu rên trong bóng tôi.
Hư không như nước sôi trào bốc hơi, thiên địa như gặp phải tận thế, chúng sinh cũng kinh hãi sắc biến.
Vạn Cổ Ma Vực dễ như trở bàn tay dủy diệt mưa kiếm trút đầy trời, phá diệt ba ngàn Phạn giới, phá hủy Diệt Thế Lôi Vực.
Chỉ trong nháy mắt, tất cả lá bài tẩy của chúng tiên quân đều bị phá! Hóa thành mưa đầy trời.
Còn những tiên quân này trực tiếp bị luồng sức mạnh khủng bố đánh bay, liên tục kêu thảm thiết.
Trên tiên thân không thể phá hủy đều phủ đầy văn lộ rậm rạp như đồ sứ vỡ vụn.
Chúng tiên quân tuy thân bị trọng thương, nhưng cũng không có người nào chết, không phải bởi vì thực lực của bọn họ cường đại, mà là Cố Thanh Phong đang chờ thôn phệ tu vi của bọn họ, tất nhiên không thể dễ dàng giết người được, tránh lãng phí.
Trong mắt chúng tiên quân tràn đầy vẻ hoảng sợ và tuyệt vọng.
“Đây là sức mạnh gì!!” Lôi Diệu tiên quân điên cuồng hét: “Làm sao có thể, hắn thế mà khi đối mặt với đòn cùng tấn công của chúng ta lại không cần dùng đến cũng có thể đánh bại chúng ta, hắn đã trở nên mạnh hơn so với trước đây!”
Lúc này, Đế Thiên hộc máu nói chuyện, kết quả dư quang khóe mắt quét tới trên người Thất Tuyệt tiên quân không hề có chút thương tổn nào, nhất thời ánh mắt ngưng tụ, lửa giận ngay lập tức tăng vọt.
“Thất Tuyệt! Ngươi đang làm cái quái gì vậy? Bọn ta liều chết chiến đấu, còn ngươi lại đứng một bên xem kịch!?”
Thì ra vừa rồi lúc mọi người đối chiến, Thất Tuyệt tiên quân căn bản không hề động thủ, mà là đứng ở một bên không nhúc nhích, xem toàn bộ quá trình.
Mấy người còn lại cũng phát hiện Thất Tuyệt tiên quân khác thường, tức giận chửi.
Bọn họ vốn tưởng rằng Thất Tuyệt tiên quân đang ấp ủ đại chiêu gì đó, nhưng bên mình đều trọng thương, còn Thất Tuyệt tiên quân lại không hề có chút hành động nào.
Đối mặt với sự tức giận mắng chửi của mọi người, Thất Tuyệt tiên quân không trả lời, vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích như cương thi.
Lần này ngay cả Cố Thanh Phong cũng nhận ra dị thường, chẳng lẽ Thất Tuyệt tiên quân muốn làm chó đầu hàng bổn đế?
Nhưng sau đó, một đạo kiếm ý ngút trời từ trên người Thất Tuyệt tiên quân bộc phát ra, cỗ kiếm ý này chí cao vô thượng, đè áp vạn đạo thần phục.
“Đây là… Kiếm ý của Lâm Đạo Huyền!?” Lôi Diệu tiên quân lạc giọng.
“Ngươi làm sao có được kiếm ý vô thượng của Lâm Đạo Huyền?!” Đế Thiên hoảng sợ hỏi.
Bọn họ đều là đã từng bại ở trong tay Lâm Đạo Huyền, tất nhiên quen thuộc với kiếm ý vô thượng của Lâm Đạo Huyền.
Chỉ là làm cho bọn họ không thể nào nghĩ tới chính là lúc này trên người Thất Tuyệt tiên quân lại bộc phát ra kiếm ý thuộc về Lâm Đạo Huyền!?
Làm thế nào điều này có thể được?
Loại kiếm ý độc nhất vô nhị này giống như thần hồn của con người, làm sao có thể xuất hiện giống nhau như đúc?
Bọn họ nhìn Thất Tuyệt tiên quân một chút, lại nhìn Cố Thanh Phong, trong lúc nhất thời lại ngớ ngẩn không phân biệt được ai mới là Lâm Đạo Huyền thật sự.
“Khặc khặc khặc ….”
Lúc này, Cố Thanh Phong đột nhiên cười ra tiếng, ánh mắt sáng quắc nhìn Thất Tuyệt tiên quân nói: “Lâm Đạo Huyền, ngươi không hổ là tiên quân mười đời, đúng là dũng cảm, bổn đế còn tưởng rằng ngươi đã chạy rồi, không nghĩ tới lại dựa vào trong số mệnh của Thất Tuyệt tiên quân, hiện tại lại đoạt xá hắn!”