Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1201
Chương 1201: Đại Chiến (1)
Đám người Thất Tuyệt tiên quân liều mạng truyền pháp lực, Huyền Thiên Ly Hoả Trận đã ổn định lại, nhưng mà kiếm thứ hai của Cố Thanh Phong theo sát tới.
Ầm ầm!
Khi kiếm thứ hai chém ra, lại chính xác oanh kích ở vị trí kiếm thứ nhất, vết nứt kia lần nữa mở rộng, toàn bộ Huyền Thiên Ly Hoả Trận điên cuồng rung động.
Da đầu đám người Thất Tuyệt tiên quân không khỏi tê dại, bọn họ biết một khi Huyền Thiên Ly Hoả Trận tan vỡ, đó chính là ngày chết của mình.
“Chết tiệt! Nếu như ta ở thời kỳ hoàng kim, Huyền Thiên Ly Hoả Trận nhất định có thể ngăn cản được hắn!” Mặt Thất Tuyệt tiên quân đầy vẻ không cam lòng.
Năm đó ở kỷ nguyên của hắn, hắn từng giao chiến với Lâm Đạo Huyền, trận chiến kia hắn cũng từng sử dụng Huyền Thiên Ly Hoả Trận, tuy rằng cuối cùng đã bị Lâm Đạo Huyền công phá, nhưng cũng là kiên trì một ngày một đêm sau đó mới sụp đổ, mà không phải như hiện tại chỉ có mấy kiếm đã muốn phá vỡ.
Ầm ầm ầm!
Gần như cùng một lúc, kiếm thứ ba, kiếm thứ tư, kiếm thứ năm của Cố Thanh Phong. Tất cả đều chém lên trên Huyền Thiên Ly Hoả Trận.
Mỗi một kiếm đều là chém ở cùng một vị trí.
Khi từng đạo kiếm quang uy năng chồng lên nhau đến kiếm thứ tám, chưa thể phá vỡ Huyền Thiên Ly Hoả Trận của hai đỉnh phong trận pháp và hỏa diễm chi đạo, nhưng vết nứt càng lúc càng lớn dường như một giây sau nó sẽ bị vỡ nát.
Bề ngoài phủ đầy vô số vết nứt chằng chịt, sắp vỡ vụn.
Trong giờ phút này, đám người Thất Tuyệt tiên quân, Lôi Diệu tiên quân, Đế Thiên tiên quân đã trợn tròn mắt, thể xác và tinh thần phát run.
Chỉ có ánh mắt Lãnh Tuyết tiên quân lộ vẻ si mê nhìn thân ảnh vĩ đại của Cố Thanh Phong, giống như đang nói bản thân có thể chết ở trong tay chàng, đời này đáng giá.
Cùng lúc đó, kiếm thứ chín của Cố Thanh Phong đã chém ra.
Thanh kiếm này giống như cộng rơm cuối cùng đè bẹp con lạc đà.
Ầm ầm!
Một âm thanh kinh thiên động địa tiếng nổ vang khắp thiên địa.
Huyền Thiên Ly Hoả Trận bao trùm trên người đám người Thất Tuyệt tiên quân, trong nháy mắt nổ tung giống như gương, hóa thành vô số mảnh vụn mưa ánh sáng vỡ vụn, đổ như thác nước bàng bạc ở trong thiên địa.
Những mảnh vỡ này rơi vào bốn phía hư không, trên mặt đất, trong thời gian ngắn trong hư không và trên mặt đất đã bùng lêng những đốm lửa nhỏ
Mà toàn bộ Tinh khư thứ nhất vào giờ khắc này dường như cũng gặp phải trùng kích cực kỳ đáng sợ, cho dù là tiên nhân ở phía chân trời xa xôi cũng có thể cảm nhận được thiên địa chấn động kịch liệt.
Tiệt Thiên giáo thân là địa điểm giao chiến thì càng không cần phải nói, từng là dãy núi cao vút, động thiên phúc địa tiên khí mờ mịt, dưới một kích này đã hoàn toàn hóa thành tro bụi.
Tiệt Thiên giáo đã từng tung hoành trong Tinh khư thứ nhất, truyền thừa qua mấy kỷ nguyên, từ hôm nay trở đi hoàn toàn không còn tồn tại nữa.
Sức mạnh cuồng bạo kia như dòng nước lũ tàn phá bừa bãi, làm cho những tiên nhân có lòng hiếu kỳ tới đây dò xét đều chết ngay tại chỗ, trong phút chốc tan thành tro bụi.
“Liều mạng với hắn!!” Thất Tuyệt tiên quân hét lớn một tiếng, hai mắt đỏ thẫm giống thú bị mắc bẫy.
Mấy vị tiên quân khác cũng biết hiện tại chỉ có liều mạng mới có thể giành được con đường sống duy nhất.
Đã đạt tới cảnh giới của bọn họ, đều xuất thân từ trong chết giết từ trong núi xác biển máu, tất nhiên sẽ không thiếu dũng khí liều mạng.
Đế Thiên tiên quân dẫn đầu tiên phong, hắn ta vung mạnh kiếm trong tay, nương theo tiếng kiếm ngâm ngập trời hiện ra vô số kiếm quang.
Trên bầu trời hội tụ vô số kiếm khí rậm rạp, phủ đầy toàn bộ bầu trời Tiệt Thiên giáo, tràn ngập kiếm uy vô thượng, uy thế kia quá mạnh, thế cho nên che khuất bầu trời.
Khi hắn ta chém xuống một kiếm, kiếm khí vô lượng như Vẫn Tinh Uyên đánh về phía Cố Thanh Phong, trong lúc nhất thời, vô tận kiếm khí tàn sát bừa bãi bắn tung tóe, Hàng trăm ngàn vết kiếm chấn động được chém ra trong hư không.
Trời trút mưa kiếm!
Đế Thiên tiên quân dùng thần thông tuyệt kỹ, được xưng là kiếm xuất lật trời!
Grào!
Trong miệng Lãnh Tuyết tiên quân phát ra một tiếng rống giận không giống tiếng người, thân thể mềm mại của nàng ta lần phồng lên, lập tức hóa thành thần nhân vạn trượng, cả người nổ ra mưa ánh sáng hỗn độn ngập trời.
Ầm ầm ầm!
Nắm tay phấn nộn to như ngọn núi liên tục đánh ra, nện ra quyền ấn đầy trời, dữ dội như sấm sét, ùn ùn kéo tới hướng Cố Thanh Phong, cực kỳ bá đạo điên cuồng
Hư không đều bị đập nát.
Trong mỗi một đạo quyền ấn đều ẩn chứa sức mạnh cực hạn của người số một luyện thể vạn cổ, không có bất kỳ thần thông diệu pháp nào mà chỉ có sức mạnh vô tận ngang ngược.
Nhiên Đăng hòa thượng mặt mày rũ xuống, mắt lộ ra từ bi, trong miệng không ngừng tụng niệm kinh văn cổ xưa, đèn Phật trong tay bộc phát ra kim quang chói mắt.
Kim quang đầy trời, hiện ra Phật Đà, Bồ Tát, La Hán, bọn họ đều đồng loạt niệm kinh, âm thanh hoành tráng liên kết thành một khối, dường như muốn tinh lọc toàn bộ thế giới.
Ba ngàn Phạn giới!
Thần thông Phật môn chí cao!
Nhiên Đăng đánh ra một chưởng, trong lòng bàn tay ngưng tụ kim quang hóa thành ấn chữ Vạn, mà Phật Đà Bồ Tát trong ba ngàn Phạn giới lại cùng một lúc làm ra động tác giống nhau, đều đánh ra một chưởng, trong lòng bàn tay cũng ngưng tụ ra một ấn chữ Vạn
Trong lúc nhất thời, ấn chữ Vạn kim quang chói mắt ùn ùn kéo đến, lập tức hội tụ cùng một chỗ, hình thành một cái giống như màn trời rộng lớn, hung hăng trấn áp về hướng Cố Thanh Phong.