Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1195
Chương 1195: Ý Thức Thể Đáng Sợ Của Cố Thanh Phong (1)
Chỉ vì quái vật này thật sự là quá mức vặn vẹo, quá mức dơ bẩn, vặn vẹo đến mức căn bản không thể dùng bất cứ ngôn từ nào để hình dung.
Lâm Đạo Huyền hắn ta đã tung hoành mười đời, trảm yêu trừ ma vô số, nhưng hắn ta dám nói cho dù yêu ma tà ác nhất mà hắn ta từng gặp qua, cũng hoàn toàn không bằng một phần vạn con quái vật trước mắt này.
Đây không phải là hình ảnh thật sự!
“Thế gian sao lại có vật vặn vẹo, không thể tả được như thế!? Cố Thanh Phong! Ngươi đang ở đâu!!”
“Khặc khặc khặc……” Tiếng cười kinh khủng chợt vang lên.
Lâm Đạo Huyền quay lại nhìn theo âm thanh, hắn ta phát hiện rõ ràng tiếng cười của Cố Thanh Phong vậy mà là truyền đến từ trên người con quái vật khổng lồ này.
Hắn ta cẩn thận tìm kiếm, kết quả trong nháy mắt đồng tử co lại thành hình kim, nhìn chằm chằm bộ phận trung tâm của von quái vật.
Chỉ thấy trong vô số khuôn mặt yêu ma rậm rạp, vị trí trung tâm nhất có một khuôn mặt dữ tợn trắng nõn.
Chính là Cố Thanh Phong!
Lúc này Cố Thanh Phong đang cười toe toét, nhìn chằm chằm Lâm Đạo Huyền: “Bổn đế vốn không muốn chấm dứt quá nhanh, dù sao ngươi là người số một trong vạn cổ, đối thủ như vậy vẫn là từ từ chơi mới có vẻ đủ tôn trọng.
Nhưng hiện tại xem ra, hình như ngươi đang rất vội, vậy thì bổn đế đành phải tiễn ngươi một đoạn đường.
Khặc khặc khặc….”
Khuôn mặt thuộc về Cố Thanh Phong cười điên cuồng, ngay cả khuôn mặt yêu ma rậm rạp khác cũng vặn vẹo nhe răng cười theo, trong lúc nhất thời cục diện vô cùng kinh hãi.
Lâm Đạo Huyền nhìn thấy vậy tim không khỏi đập thình thịch.
“Không gian ý thức của ngươi vì sao lại tồn tại nhiều ý chí yêu ma như vậy!?” Lâm Đạo Huyền hoảng sợ hỏi.
Lúc này hắn ta thật sự có chút mất bình tĩnh, bởi vì sự xuất hiện của con quái vật trước mắt này quả thực trái với lẽ thường, một sinh linh chỉ có thể có một ý thức, có lẽ sẽ có trường hợp một cơ thể hai linh hồn, nhưng cũng khá hiếm thấy.
Một khi có quá nhiều ý thức, vậy thì sinh linh này sẽ rơi vào hỗn loạn, khi một thân thể xuất hiện quá nhiều ý thức sẽ lập tức trở nên tâm thần.
Nhưng trong không gian ý thức của Cố Thanh Phong lại có được ý chí của hàng tỷ tỷ yêu ma!
Đáng sợ nhất chính là hắn rõ ràng có được nhiều ý chí yêu ma như vậy, vì sao còn có thể giữ được tỉnh táo?
Không phải hắn phải rơi vào hỗn loạn, sa đọa rồi sao?
“Không phải bổn đế đã nói từ lâu rồi sao, ta không phải chiến đấu một mình, nếu ngươi muốn đánh ngã một ta, phía sau còn có hàng tỷ tỷ người nhà, ngươi lấy cái gì đấu với ta?” Cố Thanh Phong nhe răng cười nói.
“Không thể nào có chuyện này! Nhất định là huyễn thuật, một người làm sao có thể khống chế được ý chí của hàng tỷ tỷ yêu ma!“Lâm Đạo Huyền căn bản không tin lời Cố Thanh Phong nói.
Bởi vì ý chí và tu vi không giống nhau, sự mạnh yếu của ý chí lực một người cũng không phải dựa vào tu vi quyết định.
Tu vi có thể chênh lệch rất lớn, ví dụ như người phàm và tiên, nhưng ý chí lại không nhận thức rõ ràng như vậy, ít nhất nhận biết không lớn bằng tiên phàm.
Vô số người phàm không thể giết chết một vị tiên, nhưng ý chí của vô số người phàm chắc chắn có thể mài mòn ý chí tiên nhân.
“Khặc khặc khặc…. Ngươi lại dám nói người nhà bổn đế là huyễn thuật? Đúng là bất lịch sự.
Những thứ này đều là người nhà huynh đệ yêu quý của bổn đế, đều do bổn đế bắt đầu từ con số không, thôn phệ từng người từng người dung hợp tạo thành.” Cố Thanh Phong điên cuồng cười nói.
Trên thực tế, hắn nói dúng hợp thành một thể với bổn đế, đều là nói thật, bất kể là sức mạnh hay ý chí của những yêu ma này đều bị hắn dung hợp.
Nó giống như các tế bào tạo nên cơ thể con người.
Theo lý thuyết cắn nuốt nhiều ý chí như vậy, cho dù là sinh linh gì cũng sẽ rơi vào hỗn loạn, hoàn toàn trở nên điên cuồng, nhưng Cố Thanh Phong có được hệ thống, cho nên hắn có thể khống chế những ý chí yêu ma này.
“Chết tiệt! Ta không tin chuyện đó!” Lâm Đạo Huyền nổi giận gầm lên một tiếng, trực tiếp giơ Thiên Tâm Đạo Kiếm lên, dùng một loại góc độ sâu xa khó hiểu hắn ta đâm mạnh vào con quái vật khổng lồ trước mắt.
Xì!
Thiên Tâm Đạo Kiếm lọt vào trong ý thức thể Cố Thanh Phong, cảm giác kia giống như đang ném một viên đá nhỏ vào biển cả, không có nhấc lên bất kỳ gợn sóng nào.
“Cái này…” Mặt Lâm Đạo Huyền đầy vẻ hoảng sợ, kinh ngạc nói không nên lời.
Bởi vì vừa rồi, ngay lúc hắn ta công kích, hắn ta có thể cảm nhận được rõ ràng cảm giác va chạm của ý thức thể.
Tuy hắn ta vừa mới dùng chiêu kiếm, nhưng mà trên thực tế, chiến đấu giữa ý thức thể thật chất chỉ là một va chạm đơn giản, xem ý chí của ai mạnh hơn, bên yếu sẽ bị đánh tan.
Sở dĩ dùng kiếm ở đây, chẳng qua chỉ là một loại hình thức biểu hiện quen thuộc của hắn ta mà thôi.
Hắn ta vốn tưởng tất cả những thứ trước mắt đều là do Cố Thanh Phong huyễn hóa tạo ra, nhưng mà cảm giác va chạm ý chí thật kia nói cho hắn ta biết, tất cả mọi thứ đều là sự thật.
Giờ khắc này, Lâm Đạo Huyền cảm thấy phần thắng của mình đang giảm xuống một cách nhanh chóng, từ mức nhận định chín phần trước đó, hiện tại đã trở nên vô hạn gần như bằng 0.
Một mình hắn ta cho dù có ý chí mạnh hơn nữa, cũng chắc chắn không thể nào đánh bại được ý chí của hàng tỷ tỷ yêu ma.