Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1194
Chương 1194: Tranh Giành Ý Chí
Kẻ ác thì là màu đen chiếm đa số, trong đó cũng sẽ xen lẫn một ít xám tro, cùng với màu trắng.
Nhưng chỉ có Cố Thanh Phong toàn bộ đen tối, là lần đầu tiên hắn ta gặp.
Cái quái gì thế này? Màu đen đầy màu sắc?
Tại sao lại nói là đen đầy màu sắc? Là vì Lâm Đạo Huyền hoàn toàn không cách nào hình dung những thứ này màu đen, nhìn qua thì hoàn toàn đen kịt, nhưng bên trong dường như ẩn chứa hàng tỷ tỷ loại màu đen khác biệt nhau.
Hơn nữa, trong màu đen này hình như còn có cái gì đó đang nhúc nhích.
Lâm Đạo Huyền không suy nghĩ nhiều, không gian ý thức cổ quái đến mức nào nhưng hiện tại cũng không phải lúc đi thăm dò, việc cấp bách là tranh giành ý chí, đánh bại Cố Thanh Phong, chiếm lấy sào huyệt.
“Cố Thanh Phong, đi ra đi, không gian ý thức lớn như vậy, ngươi không trốn được. Hôm nay tranh đoạt ý chí, nhất định ta và ngươi chỉ có một người có thể sống sót, đi ra đường đường chính chính đánh một trận đi.” Lâm Đạo Huyền thản nhiên nói.
“Khặc khặc khặc…” Tiếng cười đáng sợ vang lên trong bóng tối vô biên.
“Trốn? Có phải người đã quá coi trọng bản thân rồi không? Bổn đế rõ ràng là đang đi săn mồi!”
Ầm!
Lâm Đạo Huyền chỉ cảm giác trong bóng tối phía sau mình đã bắt đầu khởi động như thủy triều, giống nhưcó cái gì khổng lồ từ trong đó xẹt qua.
“Giả thần giả quỷ!”
Lâm Đạo Huyền hừ lạnh một tiếng, hắn ta cũng không tin Cố Thanh Phong nói đi săn gì đó, theo hắn ta thấy đây rõ ràng là Cố Thanh Phong đang sợ, không dám đường đường chính chính tiến hành tranh giành ý chí.
Trong lòng hắn ta nở nụ cười lạnh, bởi vì như vậy chứng tỏ phần thắng của hắn ta đã đạt tới chín phần!
Tranh đoạt ý chí chính là xem ý chí của ai mạnh hơn, hiện giờ Cố Thanh Phong chưa chiến đã khiếp sợ thì xem như ý chí đã thua, chỉ cần tìm được ý thức thể, một đòn đánh tan là được.
“Vốn tưởng rằng ngươi có thể chặn số mệnh của ta, còn tưởng rằng ngươi là người đặc biệt, không ngờ tới ngay cả đánh một trận chính diện cũng không dám, haha, cũng đúng, ở trước mặt tiên quân Lâm Đạo Huyền mười đời như ta đây, quả thật không có mấy người có thể nhắc tới dũng khí chiến đấu.” Lâm Đạo Huyền ý đồ dùng ngôn từ chọc giận Cố Thanh Phong.
Ai mà ngờ Cố Thanh Phong lại càng phát ra một tràng cười điên cuồng: “Khặc khặc khặc…. ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao? Đúng là luận về ý chí, bổn đế làm người một kiếp, quả thật rất khó so sánh với mười kiếp của ngươi. Bổn đế cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ phải một người chiến đấu!”
Cố Thanh Phong nói thật, sở trường của hắn chưa bao giờ có ý chí lực, dù sao cũng chưa từng chịu quá nhiều hoạn nạn, khổ cực là phương pháp tuyệt vời để nâng cao ý chí.
Nhưng mà cũng chỉ khi bị lừa gạt hai đồng tiền, hắn đã thoáng tăng lên một chút ý chí lực.
Không phải đang một mình chiến đấu?
Lâm Đạo Huyền khẽ nhíu mày, chỉ cảm thấy Cố Thanh Phong đã điên rồi, đã bắt đầu nói xàm, không gian ý thức chỉ có thể cất giữ ý chí của chính mình, làm sao có thể không phải là một người? Chẳng lẽ còn có sự tồn tại của người khác?
Hắn ta đã mất đi kiên nhẫn, bởi vì đám người Thất Tuyệt tiên quân bên ngoài sắp kiên trì không nổi nữa rồi, bọn họ dù sao cũng dựa vào pháp lực mạnh mẽ chống đỡ nhân quả chi lực.
Lâm Đạo Huyền không muốn trực tiếp động thủ, chỉ thấy ý thức thể của hắn ta trong tay mạnh mẽ huyễn hóa ra một thanh tiên kiếm rực rỡ, chính là Thiên Tâm Đạo Kiếm lúc trước.
Đương nhiên, Thiên Tâm Đạo Kiếm thật sự không có khả năng tiến vào không gian ý thức, hoặc là nói bất luận vật chất nào cũng không thể tiến vào không gian ý thức.
Thanh kiếm Thiên Tâm Đạo Kiếm này chỉ là Lâm Đạo Huyền dùng ý chí bắt chước mà thôi, ở thế giới ý thức, chỉ cần có trí tưởng tượng sẽ có thể chế tạo ra bất cứ cái gì cũng không có gì kỳ lạ.
Xoẹt!
Thiên Tâm Đạo Kiếm trong tay Lâm Đạo Huyền vung mạnh lên, trên đó bất chợt bộc phát ra quang mang vô cùng rực rỡ.
Trong nháy mắt xua tan bóng tối trong không gian ý thức của Cố Thanh Phong.
“Trò chơi trốn tìm đến đây…”, Lâm Đạo Huyền vừa nói được một nửa, lại đột nhiên dừng lại, cổ họng của hắn ta dường như bị người ta gắt gao bóp chặt, căn bản không thể phát ra bất kỳ giọng nói nào.
Lâm Đạo Huyền kinh hãi nhìn quái vật khổng lồ trước mắt, đây là sinh vật quỷ dị hắn ta nhìn thấy sau khi xua tan bóng tối.
Hắn ta không biết nên dùng ngôn từ như thế nào để hình dung, bởi vì còn quái vật khổng lồ trước mắt thật sự là quá méo mó, quá hỗn loạn.
Đó là một con quái vật khổng lồ giống như do hàng tỷ tỷ yêu ma tạo thành, bọn họ dường như bị nhào nặn thành một cục, tất cả yêu ma chen chúc cùng một chỗ, mạnh mẽ dung hợp biến thành một con quái vật có hình dạng kỳ dị.
Vảy, lông tơ, sừng, mắt kép, cánh, đuôi hàng tỷ đặc điểm yêu ma khác nhau hội tụ lại với nhau.
Móng vuốt rậm rạp chằng chịt, xúc tu từ trên khối thịt khổng lồ vươn ra, trên đó còn có thể nhìn thấy vô số khuôn mặt dữ tợn của yêu ma.
Nhãn ma, cây hoè yêu, Bạch Cốt Thượng Nhân, Kính Yêu, Ảnh Yêu, Bồ Yêu, Huyết Ma, Chồn Lang, Ngân công tử, Lục Ma Hoàng, voi yêu, Tam Ma Tổ Tâm Thọ Thệ vân vân.
Những người nhà Cố Thanh Phong coi như châu báu, đồng hành cùng hắn trưởng thành đều ở đây.
“Cái này…. Đây là quái vật gì! ! Tại sao không gian ý thức lại xuất hiện loại quái vật này!?” Cho dù là Thập Thế tiên quân Lâm Đạo Huyền, sau khi nhìn thấy con quái vật này, cũng không khỏi biến sắc.