Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1158
Chương 1158: Sư Tôn, Đệ Tử Đến Rồi (2)
Trang trí bên trong nhà rất đơn giản, hầu như không có đồ dư thừa, chỉ có một chiếc giường trúc và một chiếc bàn trúc.
Sau khi vào nhà.
Keng!
Mộc Vũ Hàm rút ra trường kiếm sau lưng, tiếng kiếm rút ra khỏi bao vang lên một cách thanh lãnh.
Cố Thanh Phong ngay lập tức giật mình, hắn không ngạc nhiên khi Mộc Vũ Hàm sẽ động thủ, hắn ngạc nhiên là con vịt đã bắt tới tay muốn bay đi!
Không sợ đánh nhau, nhưng ngươi chưa cho ta chạm vào đã muốn đánh, như vậy không phải là quá vô lý hay sao?
Sau một khắc, trường kiếm bay ra khỏi nhà trúc, hóa thành màn kiếm ngoài nhà trúc, vững vàng bảo vệ nhà trúc.
Cố Thanh Phong thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là sợ bị người khác dò xét.
Càng vào thời khắc quan trọng, càng không thể bị tuột xích.
Cố Thanh Phong hiểu rõ đạo lý này, vì vậy hắn tiếp tục diễn: “Sư tôn, rốt cục là chuyện quan trọng tới mức nào, tại Tiệt Thiên giáo cũng cần đề phòng như vậy.”
Mộc Vũ Hàm phức tạp nhìn hắn một cái, không giải thích mà chậm rãi nói: “Nằm xuống giường.”
Được! Nằm thì nằm.
Trong lòng hắn nghĩ như vậy, trên mặt lại tràn đầy kinh ngạc: “Sư tôn, đây là có ý gì?”
Mộc Vũ Hàm cau mày: “Không cần nhiều lời, cứ làm như theo những gì ta phân phó.”
“Được, sư tôn.”
Cố Thanh Phong vẻ mặt khó hiểu, ngoan ngoãn nằm ở trên giường trúc.
“Sư tôn, sau đó thì sao?”
“Nhắm mắt lại.”
“Nhắm mắt lại?”
Thật thú vị!
“Cứ làm đi.” Mộc Vũ Hàm nói với giọng điệu phức tạp.
Cố Thanh Phong giống như một đứa trẻ ngoan ngoãn, rất nghe lời mà nhắm mắt lại.
Bên trong căn phòng bỗng rơi vào im lặng.
Nhưng Cố Thanh Phong có thể cảm nhận rõ ràng rằng Mộc Vũ Hàm đang quan sát hắn.
Cô nhìn chằm chằm hồi lâu, sau đó cất bước, từng bước một đi về phía Cố Thanh Phong.
Dần dần, một luồng gió mang theo mùi thơm ngát thổi tới.
Mộc Vũ Hàm giơ bàn tay trắng như ngọc của mình lên và lướt nhẹ qua lồng ngực Cố Thanh Phong.
“Sư…”
Cố Thanh Phong vừa mở miệng nói một chữ, đột nhiên, đôi bàn tay như ngọc của Mộc Vũ Hàm như một tia chớp liên tục điểm vào cơ thể hắn, một cỗ lực lượng bạo ngược khổng lồ tràn vào cơ thể hắn.
Lập tức phong ấn toàn thân.
Mộc Vũ Hàm thực sự đã dùng lực lượng của nửa bước Tiên Quân trực tiếp phong ấn cơ thể của Cố Thanh Phong.
Mẹ kiếp!
Cố Thanh Phong phát hiện bản thân nói không ra lời, lập tức ở trong lòng mắng một câu, lẽ nào bổn đế đã lộ ra sơ hở?
Đây thực ra chỉ là một cái bẫy để bắt bổn đế?
Thế nhưng Cố Thanh Phong lại không hề hoảng loạn, cấm chế bình thường không có khả năng phong ấn hắn, ngay cả nửa bước Tiên Quân cũng không làm được.
Bởi vì thực lực của hắn không yếu hơn nửa bước Tiên Quân, hơn nữa ma giả bá đạo không thể so sánh, hắn lại còn là một loại ma cực đoan cực ác, bất kỳ năng lượng dị chủng nào xâm nhập, trừ khi khác biệt quá lớn, nếu không đều sẽ bị ma khí dung hòa rồi nuốt chửng.
Nhưng không sợ là một chuyện, quan trọng là tức giận!
Ta mang theo thành ý tới đây, vì kế hoạch lớn của ngươi mà hiến thân, dùng sự chân thành đối đãi, ngươi lại làm thế này với ta?
Cố Thanh Phong nổi giận, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, không ai có thể chơi như vậy với Diệt Thế Ma Đế, ngay cả khi không thể hạ gục Mộc Vũ Hàm ngươi, nhưng cũng sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt.
Ngay khi Cố Thanh Phong chuẩn bị phá phong ấn, bạo khởi ý muốn giết người.
Câu nói tiếp theo của Mộc Vũ Hàm ngay lập tức khiến hắn cảm thấy may mắn vì mình vẫn chưa động thủ.
“Diệp Sơ, ngươi không cần hoảng sợ, vi sư không muốn làm hại ngươi, nhưng khổ nỗi bất đắc dĩ phải cùng ngươi song tu.”
Nghe xong câu này, Cố Thanh Phong ngay lập tức cảm thấy thoải mái.
“Ta biết hiện tại trong lòng người còn nhiều nghi vấn, nhưng sau này ngươi sẽ hiểu, bây giờ chuyện duy nhất ngươi cần làm là nhắm mắt lại.
Sư phụ và đồ đệ làm vậy là trái với lẽ thường, sau khi ra khỏi cửa, hãy quên đi chuyện này.”
Mộc Vũ Hàm bình tĩnh nói.
Dù ngữ khí của nàng vẫn bình tĩnh, nhưng nếu như Cố Thanh Phong mở mắt ra sẽ có thể nhìn thấy, mặt nàng đã đỏ ửng từ bao giờ.
Cố Thanh Phong nghe thấy điều này thì lập tức hiểu ra.
Hắn biết Mộc Vũ Hàm muốn làm gì rồi.
Rõ ràng là không muốn xảy ra quan hệ với mình, nhưng lại bất đắc dĩ, nên bắt mình nhắm mắt rồi phong ấn cơ thể không cho cử động.
Làm thế này có thể bớt lúng túng, sau đó nàng sẽ tự mình thao tác, làm qua loa cho xong chuyện.
Cố Thanh Phong đã có thể nghĩ đến cảnh tượng tiếp theo, sợ là một ngày này qua đi, toàn thân mình trên dưới cũng chỉ có nơi không thể miêu tả kia tiếp xúc được với đối phương.
Những chỗ khác chắc chắn nàng ấy sẽ không chạm vào.
Cái này còn gì thú vị?
Qua loa lấy lệ, lấy lệ một cách trần trụi!
Năm đó Hư Trúc và Mộng Cô cũng chỉ là gặp nhau trong bóng tối, không nhìn thấy đối phương mà thôi, mình còn tệ hơn, không được nhìn, cũng không được chạm vào.
Giữa lúc Cố Thanh Phong đang phỉ nhổ, hắn đột ngột cảm giác được một đôi tay mềm mại như ngọc đang cởi y phục của mình.
Trong chốc lát, vô cùng mát mẻ.
Bên tai truyền đến tiếng quần áo tiếng ma sát sột soạt.
Sau đó, bên trong căn phòng lại lần nữa chìm vào yên tĩnh.
Mộc Vũ Hàm vẫn không nhúc nhích đứng tại chỗ, hiển nhiên đang tiến hành kịch liệt đấu tranh tư tưởng.
Ước chừng sau một nén nhang, nàng bắt đầu hành động.
Một đôi tay nhỏ run rẩy thò ra, liều mạng nắm lấy bộ phận quan trọng nhất trên người hắn, muốn làm nó cứng lên.