Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1157
Chương 1157: Sư Tôn, Đệ Tử Đến Rồi (1)
Để khung cảnh nhìn hoành tráng hơn, Tiệt Thiên giáo bỏ ra rất nhiều vốn liếng, các loại tiên dược tiên quả rực rỡ muôn màu, thậm chí còn có Rồng bay Phượng múa, khung cảnh khí thế mười phần.
Cố Thanh Phong cũng bước vào dưới ánh nhìn của hàng vạn người, khoác trên mình chiếc pháp bào vạn trượng của Tiệt Thiên giáo chủ, đầu đội vương miện vàng, tay cầm quyền trượng, khí chất thong dong.
Dưới sự theo dõi của mọi người, nghi thức kế vị rườm rà từng bước được tiến hành.
Những lời chúc mừng liên tục vang lên từ bốn phía.
Tuy nhiên nội tâm Cố Thanh Phong không dậy nổi một gợn sóng, thậm chí có chút chán ghét.
Hắn cảm thấy chỉ đơn giản là tiếp nhận một chức vị Giáo chủ mà thôi, sao lại rườm rà như vậy.
Hắn còn đang đợi đi học tư thế mới với sư tôn mướt mát.
Nghi thức kế vị kéo dài nửa ngày, lúc này mới kết thúc, ngay lúc Cố Thanh Phong cảm thấy mọi thứ đã xong, ai biết thân là Giáo chủ, hắn còn phải đi lôi kéo làm quen với người chứng kiến của các đại thế lực khác.
Rối loạn lung tung hết nửa ngày mới xong xuôi.
Tròn vẹn một ngày này, Cố Thanh Phong mới xem như hoàn toàn bận xong.
Ban đêm sống trong cung điện thủ lĩnh, hắn nhìn căn phòng lộng lẫy mà trống trải, trong lòng dâng lên cảm giác cô đơn.
Mộc Vũ Hàm tiểu nương tử này sao vẫn chưa tìm hắn song tu vậy, Bổn đế vẫn đang đợi để nhanh chóng mở ra Kỷ nguyên Vạn Cổ.
Cố Thanh Phong không ngừng đi lại trong cung điện, trong đầu nhớ đến sư tôn lạnh lùng, áo trắng như tuyết, trong lòng lo lắng không thôi.
Trong rừng trúc.
Mộc Vũ Hàm yên lặng nhìn ánh trăng đến xuất thần.
Một con quạ đen bay đến.
“Diệp Sở hiện tại đã là Giáo chủ của Tiệt Thiên giáo, sao ngươi còn không gọi hắn tới?”
Mộc Vũ Hàm bình tĩnh đáp: “Ngày mai đi, hắn bận rộn cả ngày chắc cũng mệt mỏi.”
“Mệt mỏi?” Quạ đen bất mãn nói: “Lời biện hộ của ngươi cũng quá vụng về, tiểu tử kia dù sao cũng là Tiên Vương cường giả, bận rộn một ngày chẳng lẽ có thể mệt mỏi sao?”
Mộc Vũ Hàm yên lặng không nói.
Hắc Nha càng ngày càng bất mãn, đang định thúc giục, lại tựa hồ nghe được cái gì, hai mắt sáng lên: “Tiểu tử kia tới rồi!”
Cơ thể mảnh mai của Mộc Vũ Hàm khẽ run lên nhè nhẹ, nhưng vẫn không nói gì.
Hắc Nha nói: “Nếu con mồi đã được đưa tới cửa, các ngươi mau mau tiến hành theo kế hoạch đi! Ngay đêm nay, đừng chậm trễ, Diệt Thế Ma Đế đã đưa tay sai vào Tiệt Thiên giáo rồi, nếu còn chậm trễ nữa sẽ xảy ra chuyện.”
“Ta biết rồi, ngươi lui xuống đi.”
Hắc Nha nói: “Ta ở lại giám sát ngươi, chẳng lẽ ngươi còn sợ bị một con quạ nhìn sao.”
Keng!
Một tiếng kêu lanh lảnh vang lên, trường đao sau lưng Mộc Vũ Hàm đã được rút ra, nửa phần lộ ra hiện lên kiếm quang.
Một tia tử khí như có như không tràn ngập xung quanh.
Quạ đen đột nhiên sững người, giống như đang đối mặt với kẻ thù đáng gờm, vỗ cánh bay đi.
“Không cho xem thì không xem, tức giận cái gì chứ!”
Trong nháy mắt, quạ đen biến mất vào khoảng không, không một dấu vết.
Một lúc sau, Cố Thanh Phong bước vào rừng trúc, nhìn thấy một vị tiên nữ cầm kiếm đứng dưới anh trăng, không quản thế gian, trong lòng không khỏi nóng ruột, vội vàng tiến lên hai bước, nói: “Đệ tử bái kiến sư tôn!”
“Ừ.” Mộc Vũ Hàm nhẹ gật đầu, ánh mắt nhìn Cố Thanh Phong hiện lên một tia phức tạp.
Sau khi ân một tiếng, Mộc Vũ Hàm cũng không nói thêm gì.
Điều này làm Cố Thanh Phong rất bất mãn, tại sao không chủ động? Người nói muốn song tu là ngươi, bây giờ còn không tự mình qua đây?
Vì vậy hắn mở miệng nói: “May mắn đệ tử không hổ thẹn với sứ mệnh, thuận lợi lên chức giáo chủ.”
“Ừ, ngươi vất vả rồi.” Mộc Vũ Hàm nhàn nhàn nói, sau đó lại tiếp tục chìm vào im lặng.
Mẹ kiếp!
Cố Thanh Phong càng thêm ra sức: “Đệ tử nhớ sư tôn đã từng nói, sau khi đệ tử đăng cơ làm giáo chủ, có một số chuyện cần phân phó, bây giờ đệ tử đã là giáo chủ rồi, xin sư tôn nói rõ.”
Ánh mắt của Mộc Vũ Hàm càng thêm phức tạp, ngập ngừng nói: “Sắc trời hôm nay không còn sớm nữa, có chuyện gì ngày mai lại nói.”
Lại nói cái rắm.
Cố Thanh Phong gào thét trong lòng, lừa ta lên làm giáo chủ, hiện tại lại không muốn thừa nhận, không có cửa đâu!
Không dc trì hoãn! Chậm trễ sẽ xảy ra vấn đề! Ngay tối nay! Lập tức! Hiện tại!
“Sư tôn, đệ tử thấy người mặt mũi ưu sầu, nhất định muốn đợi đến khi đệ tử lên làm giáo chủ mới có thể nói ra, vậy chứng tỏ chuyện này cực kì quan trọng, đệ thử khắc ghi ơn sư tôn, không thể báo đáp, bây giờ đã có thành tựu trong tu luyện, thực sự muốn được phân ưu cùng sư tôn.”
Thanh Phong chân thành nói, trong mắt tràn đầy lo lắng cho sư tôn.
Hắn không phát hiện thấy cơ thể mỏng manh của Mộc Vũ Hàm chợt run lên một cái.
Cuối cùng hạ quyết tâm, thở dài: “Ngươi đi theo ta.”
Sau khi nói xong, Mộc Vũ Hàm quay lại bước vào nhà trúc.
Bóng dáng nhẹ nhàng ấy thanh tao như tiên nữ, khi nàng quay người, ba ngàn sợi tóc như đang khiêu vũ, mùi hương nhàn nhạn tản ra trong không khí.
Cố Thanh Phong nhìn theo bóng hình không thể diễn tả và mái tóc lắc lư theo từng bước chân, những lo lắng về sư tôn trong ánh mắt dần biết mất, trong lòng cháy lên một ngọn lửa.
Quá dịu dàng!
Suy nghĩa duy nhất của hắn bây giời chính là túm lấy tóc Mộc Vũ Hàm từ phía sau, sau đó…
Ha ha ha…
Sư tôn, đệ tử tới đây!
Cố Thanh Phong vội vã đi theo Mộc Vũ Hàm vào nhà.