Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 61

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 61
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 61. Tân lang

Edit + beta: Iris

Thoáng cái đã qua nửa tháng, toàn bộ quỷ quái có chút đạo hạnh trong quỷ vực đều biết nơi này có một tu sĩ hóa thần mới tới.

Tu vi hóa thần không được coi là đồ hiếm lạ, cái hiếm lạ chính là kiếm pháp của tu sĩ kia.

Nghe nói chỉ cần ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu xuống thì sẽ có một cái đầu quỷ rơi xuống đất, hơn nữa còn giết Lý chưởng quầy của khách điếm, chiếm lấy khách điếm lớn làm của riêng.

Người sống duy nhất trong quỷ vực có tu vi cao thâm, mọi người không thể động đến, chỉ có thể tiếc nuối từ bỏ.

……

Quý Từ không biết mình rất nổi tiếng trong quỷ vực, lúc này anh nắm tay A Sinh đi vòng vòng quỷ vực để tìm đường ra.

Nhưng dù anh có cố gắng thế nào cũng không thể rời khỏi thành trấn này nửa bước.

Thậm chí Quý Từ còn muốn quay về con đường mà anh đã vào thành để về chỗ cũ, nhưng trước mặt như có một rào cản vô hình ngăn cản anh rời khỏi thành trấn này.

Anh cúi đầu nhìn A Sinh bên cạnh: “Lúc trước, sau khi đệ vào tòa thành này thì cũng không ra được à?”

A Sinh sắc mặt lạnh lùng đáp: “Không phái, ta vừa mở mắt thì đã ở trong khách điếm kia.”

Nghe câu trả lời này, Quý Từ hơi nhướng mày.

“Chuyện trong quá khứ quên hết rồi à? Đúng là một câu chuyện khuôn sáo cũ kỹ.”

Nghe vậy, A Sinh trợn trắng mắt, không muốn để ý đến anh.

Trong nửa tháng qua, Quý Từ chăm sóc A Sinh rất cẩn thận, mỗi ngày đều đãi nó bằng đồ ăn thức uống ngon, không vì cái gì khác, chỉ vì có người trò chuyện với anh.

Tính tình tiểu quỷ kia coi như không tồi, đáng tiếc gan quá nhỏ, mặc dù nghe lời, nhưng chỉ cần Quý Từ nói thêm vài câu với nó, nó sẽ run rẩy, hai chân run run, ngay cả đứng cũng đứng không vững.

Quý Từ đành phải tiếc nuối từ bỏ.

Vẫn là đứa bé này tốt hơn, có thể chạy có thể nhảy, nhưng không có thái độ tốt với anh, rất thích cãi nhau với anh.

Rất tốt rất tốt.

Sau khi cảm thán xong, Quý Từ nắm tay A Sinh trở về thành trấn kia, ngồi trước cửa sổ khách điếm nhìn khung cảnh đỏ rực bên dưới.

Lúc này trời đã khuya, nhưng trên đường phố vẫn còn rất nhiều quỷ quái.

Quý Từ mặc y phục màu đỏ, da trắng tóc đen, khóe môi hơi cong lên mỉm cười, ôm A Sinh vào lòng, đè đầu nó buộc nó nhìn xuống dưới, nói: “Nhìn đi, Bách Quỷ Dạ Hành*, hoành tráng không?”

*Bách Quỷ Dạ Hành (百鬼夜行): cuộc diễu hành trong đêm của quỷ, là một trong những cuộc diễu hành quái vật lan truyền trong văn hóa dân gian Nhật Bản xuất hiện vào những đêm mùa hè, người ta nói ai chứng kiến sẽ bị nguyền rủa và chết vô cớ.

Ngón tay bụ bẫm của A Sinh nắm lấy ống tay áo Quý Từ: “Ngươi có bệnh à?”

Quý Từ nghe xong thì bật cười.

“Ở một nơi quỷ quái thế này, điên chút cũng tốt.”

Nói xong, anh nhìn thấy một con quỷ đến tiệm cầm đồ và dùng ngón tay để cầm đồ, con quỷ kia dùng hai ngón tay còn sót lại, cầm nửa khúc xương người lên, vui vẻ bắt đầu gặm.

Máu chảy xuống, nó ăn vô cùng vui vẻ

Trong lòng Quý Từ dâng lên cảm giác bực bội.

Anh thở dài: “Nhớ tiểu sư đệ nhà ta quá.”

A Sinh ngước đầu lên nhìn anh: “Một ngày ngươi nhắc đến tiểu sư đệ 800 trăm lần, tiểu sư đệ của ngươi rót canh mê hồn cho ngươi à?”

“Nói cái gì đó?” Quý Từ đưa tay vỗ nhẹ đầu A Sinh, hơi cụp mắt xuống, “Tiểu sư đệ của ta rất đẹp, tính cách tốt, lương thiện và có tu vi cao, toàn bộ Tu Chân giới, không có ai không thích hắn.”

Nghe thế, A Sinh có hơi không vui: “Ngươi cũng thích tiểu sư đệ của ngươi sao?”

“Đương nhiên.” Quý Từ thản nhiên nói.

Anh trả lời thản nhiên đến nỗi A Sinh biết, ý thích trong miệng nó và ý thích trong miệng Quý Từ hoàn toàn mang ý khác nhau, thế là im miệng không nói nữa.

Ngay lúc này, trên đường bỗng nhiên ồn ào.

Quý Từ khẽ nhấc mí mắt, giơ tay lên, Chiết Liễu Kiếm bên hông tự giác bay vào lòng bàn tay anh.

Anh một tay ôm A Sinh vào lòng, một tay khác cầm kiếm, làm tư thế cảnh giác và phòng thủ.

Quý Từ nhìn xuống lầu, thấy cách đó không xa có một chiếc kiệu hoa đang chậm rãi đến gần, xung quanh là những quỷ quái thổi kèn đánh trống, mặc áo lụa đỏ, đường phố vô cùng náo nhiệt.

Quý Từ toàn thân thả lỏng, sau đó thích thú nói: “Quỷ vực này lại còn có quỷ tân nương.”

A Sinh không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm chiếc kiệu hoa bên ngoài cửa sổ.

Ngay khi Quý Từ đang xem kịch, hỉ bà bước ra khỏi cỗ kiệu, dùng giọng nói sắc bén hô to:

“Tân lang! Tân lang mất tích!”

Quỷ quái xung quanh cười lớn: “Tân lang chạy mất rồi! Không cần tân nương tử nhà ngươi nữa!”

Hỉ bà giận không thể át, khuôn mặt tái nhợt đánh phấn đỏ vặn vẹo trông gớm ghiếc:

“Nói vớ vẩn gì thế! Tân lang chỉ đang trốn đi thôi! Muốn chơi trốn tìm với tân nương tử nhà ta!”

Trong đám người, có một con quỷ cười rộ lên:

“Vậy ngươi nói xem, tân lang đã chạy đi đâu?”

Đường phố đột nhiên im bặt.

Không biết vì sao, Quý Từ cảm thấy căng thẳng, đang định đóng cửa sổ rồi lui về.

Ngay sau đó lại thấy hỉ bà ngẩng đầu lên, nhìn thấy y phục đỏ của Quý Từ thì hét lên:

“Chỗ đó! Tân lang đang ở đằng kia!”

Trên đường lại bắt đầu ầm ĩ, tiếng la hét, tiếng khóc, tiếng cười vô cùng chói tai.

Quý Từ thầm nói một tiếng không tốt, lập tức nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn truyền đến từ tầng dưới khách điếm.

Trong đó còn xen lẫn tiếng chói tai của hỉ bà:

“Mau bắt tân lang về! Bắt về thành thân!”

Đệt, ai muốn thành thân với một con quỷ?

Ván cửa bị một con quỷ đánh bay, cùng lúc đó, Chiết Liễu Kiếm bay ra, một kiếm chém đầu con quỷ kia xuống.

Nhưng quỷ quái nơi này thật sự quá đông, toàn bộ quỷ quái trong thành trấn như đang chơi trò chơi tìm ra tân lang.

Tất cả đều chạy đến khách điếm này, Chiết Liễu Kiếm giết một con thì lại đến một đôi khác.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, không biết còn vui được nữa không.

Con mẹ nó, đám quỷ này không có mắt à?

Anh giống tân lang chỗ nào?

Sau khi suy nghĩ kỹ, Quý Từ ôm A Sinh nhảy ra ngoài cửa sổ, một tay tạo quyết, miệng nhanh chóng niệm gì đó, sau đó cắn rách đầu ngón tay, ném những giọt máu ra:

“Phá!”

Ngay sau đó, những giọt máu ngưng tụ thành lửa lớn, nhanh chóng lan tràn khắp thành trấn, đốt cháy mọi thứ.

Đặc biệt là khách điếm kia.

Ngọn lửa này không phải là một ngọn lửa bình thường, nó có thể dễ dàng thiêu chết quỷ quái.

Tòa thành quỷ bị lửa lớn bao trùm, chỉ cần quỷ quái bị dính chút lửa, cuối cùng đều sẽ bị thiêu chết.

Quý Từ thầm mắng một tiếng: “Ta cũng không muốn tàn sát dân trong thành.”

Khuôn mặt nhỏ của A Sinh trắng bệch, muốn ói.

Sau khi nhận ra, Quý Từ cảnh cáo: “Nếu đệ mà ói lên người ta, ta sẽ ném đệ vào lửa.”

Anh chỉ có mỗi một bộ y phục này.

A Sinh vội bụm miệng lại, cố gắng không phát ra âm thanh.

Nó ngước mắt nhìn lên thì thấy khuôn mặt tuấn tú của Quý Từ được ánh lửa đỏ rực chiếu rọi, ngũ quan càng sâu sắc hơn, còn đẹp hơn cả ngày thường.

A Sinh quay mặt đi, thôi, nếu ói thật, không biết khuôn mặt đẹp đẽ này sẽ xuất hiện biểu cảm kỳ lạ gì.

Quý Từ nâng tay lên, kéo tiểu quỷ dạ giúp bọn họ ra khỏi đám lửa, cũng ôm vào trong ngực.

Anh đang định rời khỏi đây, phía trước đột nhiên có làn khói dày đặc cuồn cuộn, bên trong xuất hiện một màn xe đỏ tươi.

Quý Từ dừng chân —— kiệu hoa?

Cỗ kiệu này vẫn chưa bị thiêu hủy? Sao có thể!

Ngay khi Quý Từ đang do dự, hỉ bà chỉ còn lại bộ xương khô chạy ra từ đám cháy.

Thấy Quý Từ, bộ xương khô kia phát ra tiếng kẽo kẹt không rõ là có ý gì.

Âm thanh kia chui vào tai khiến đầu óc Quý Từ choáng váng.

Anh không biết mình bị làm sao nữa, bên tai toàn là tiếng xương kẽo kẹt, còn có tiếng khóc xé lòng của đứa bé.

Nhưng bước chân Quý Từ không dừng lại, anh từng chút một bước lên kiệu hoa.

Sau khi đi vào, bên trong không một bóng người, chỉ còn lại khăn voan nằm trên đỉnh cỗ kiệu.

Quý Từ ngơ ngác đặt A Sinh và tiểu quỷ trong lòng xuống, đội khăn voan lên đầu.

Tân lang trở thành tân nương tử.

Hỉ bà bên ngoài cuối cùng cũng dừng làm ồn, kiệu hoa bắt đầu tự động di chuyển về phía trước.

Bên dưới khăn voan, khuôn mặt Quý Từ tái nhợt không có chút máu, trong lòng đang đếm tiếng trống bên ngoài.

Một cái, hai cái, ba cái.

……

Lời editor: Canh mê hồn, gg dịch là súp thuốc lắc 🤣🤣

🌞🌞🌞🌞🌞

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 61"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

tram-khong-dam-nua.jpg
Trẫm Không Dám Nữa
6 Tháng 12, 2024
vung-cam-turing.jpg
Vùng Cấm Turing
26 Tháng mười một, 2024
trung-sinh-chi-thien-ha.jpg
Trùng Sinh Chi Thiên Hạ
7 Tháng 12, 2024
dem-giao-thua.jpg
Đêm Giao Thừa
26 Tháng 10, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online