Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 60
Chương 60. Đúng là một đứa bé tuấn tú
Edit + beta: Iris
Hai người nhìn nhau hồi lâu mà không có động tĩnh gì.
Quý Từ nắm chặt Chiết Liễu Kiếm trong tay, anh đang chờ tiểu quỷ này ra tay trước.
Nếu tiểu quỷ này dám công kích anh, vậy thì đừng trách kiếm của anh vô tình.
Nhưng đợi một lúc lâu, đứa bé dưới gầm giường vẫn không hề động đậy.
Quý Từ thoáng bình tĩnh lại, đưa tay kéo tiểu quỷ dưới gầm giường ra.
Tay Quý Từ vừa chạm vào làn da đứa bé thì lập tức sửng sốt.
Không vì lý do gì khác ngoài làn da của tiểu quỷ này lại rất ấm áp.
Anh thử thăm dò hơi thở, ồ! Có hít ra thở vào nè!
Đây là người sống!
Quý từ lập tức dại ra, hóa ra trong quỷ vực cũng có người sống giống anh!
Nghĩ đến đây, Quý Từ nhanh chóng điều chỉnh tư thế ôm đứa bé, đặt nó ngay ngắn trên giường.
Từ đầu đến cuối, đứa bé này vẫn bất động, thậm chí còn không chớp mắt.
Chỉ có con ngươi đen láy thường xuyên đong đưa theo Quý Từ.
Nói thật, dáng vẻ này hơi đáng sợ.
Quý Từ thầm nói trong lòng, đứa bé này chẳng lẽ bị dọa ngu rồi?
Nghĩ vậy, Quý Từ đưa tay nhéo mặt đứa bé.
Đôi mắt đứa bé giật giật, sau đó đưa tay nắm lấy cánh tay Quý Từ, nhe răng cực kỳ hung hãn.
Thấy thế, Quý Từ bật cười: “Đúng là rất hung dữ.”
Anh tìm kiếm khắp nơi, xé một góc vải giường, lau khuôn mặt dơ bẩn của đứa bé, nói: “Bạn nhỏ, sao đệ lại vào đây?”
Đứa bé lùi lại, không trả lời.
Quý Từ suy nghĩ một hồi thì tự hỏi tự trả lời: “Chẳng lẽ cũng là lão tất đăng Vân Thời đưa vào? Quá tàn nhẫn.”
Suy nghĩ này vừa nảy ra, Quý Từ lập tức cảm thấy có đến bảy tám phần khả năng.
Suy cho cùng, Vân Thời là một tên còn biến thái hơn cả Cô Hồng, thật sự có thể làm ra hành động tàn nhẫn ném một đứa bé 5 tuổi vào quỷ vực.
Quý Từ thở dài, giơ tay vuốt tóc đứa bé, dịu dàng nói: “Đợi ta ở đây, đừng lên tiếng.”
Sau đó anh quấn chăn quanh người đứa bé, mở cửa bước ra ngoài.
Ngay khi anh vừa quay lưng, đứa bé trên giường ngước đôi mắt đen như mực lên, trầm ngâm nhìn anh.
Đôi mắt tràn đầy tàn nhẫn và hung dữ mà một đứa bé ở độ tuổi này không nên có.
Bên kia, say khi Quý Từ ra khỏi phòng thì thả thần thức ra ngoài.
Tu sĩ Hóa Thần có thể thả thần thức rất xa, dư dả bao phủ toàn bộ khách điếm.
Anh tìm chính xác nơi tiểu quỷ đang bận rộn trong khách điếm.
Tiểu quỷ bị anh sai đi mua y phục và lấy nước ấm đang ngồi xổm bên giếng nước ở hậu viện để lấy nước.
Quý Từ yên tâm, không chạy, vậy còn được.
15 phút sau, tiểu quỷ cõng thùng nước ấm và y phục trên lưng, vội vàng chạy tới.
Thấy Quý Từ đứng ở cửa, nó hoảng sợ, run rẩy đặt thùng nước và y phục xuống, vội vàng chạy đi.
“Chờ chút.” Quý Từ lên tiếng.
Tiểu quỷ kia không thể không dừng lại, khóc không ra nước mắt quay về.
Quý Từ đưa tay thử nhiệt độ nước.
Ấm ấm nóng nóng, không tệ.
Anh hài lòng gật đầu, sau đó nói: “Đi lấy thêm một thùng nước đến đây, sẵn tiện lại tìm một bộ xiêm y cho đứa bé 5 tuổi giúp ta.”
Tiểu quỷ mờ mịt gật đầu đồng ý.
Quý Từ thấy vậy, lòng nói coi như cũng nghe lời.
Thế là đưa tay xoa cái đầu chỉ còn vài sợi tóc của tiểu quỷ.
Khuôn mặt tiểu quỷ đỏ hồng, sau đó chậm chạp rời đi.
Quý Từ buồn cười, bưng thùng nước vào phòng, vươn tay bế đứa bé ra khỏi giường, định cởi y phục đứa bé.
Đứa bé sửng sốt, ngoài miệng nói câu “Làm càn!” rồi bắt đầu giãy giụa kịch liệt.
Quý Từ chậc một tiếng: “Tuổi còn nhỏ thì đừng học nói chuyện theo người lớn, kêu đệ cởi đồ thì cởi đi, kêu đệ tắm thì tắm đi, sao mà nói nhảm nhiều vậy?”
Đứa bé kia vẫn không muốn, mặt đỏ lên, giãy giụa càng kịch liệt hơn.
Quý Từ phiền muốn chết, dứt khoát lột đồ đứa bé ra, giơ tay tát một cái lên cái mông trơn bóng của đứa bé.
Âm thanh to rõ vang lên.
Đứa bé bị cái tát làm cho choáng váng, ngẩng đầu khó tin nhìn Quý Từ.
Thấy thế, Quý Từ cong môi cười, đột nhiên thả đứa bé xuống nước, giọng trong trẻo:
“Một hai phải để ta đánh đòn mới chịu? Bọn nhóc thối các ngươi đúng là thiếu đánh.”
Đứa bé hung tợn nhìn anh, gằn từng chữ một: “Ta không phải nhóc thối.”
Quý Từ nhìn thân hình như củ cải của nó, dỗ dành: “Ừm ừm, đệ không phải trẻ con.”
Anh tùy ý xoa đầu đứa bé: “Tiểu nam tử hán, có thể tự tắm được không? Nếu được thì tự tắm đi, đừng nghĩ đến chuyện làm phiền ta, tiểu gia ta chưa từng hầu hạ ai đâu.”
Đứa bé sắc mặt lạnh lùng, bắt đầu lau chùi cơ thể.
Quý Từ ôm kiếm ngồi trên giường, vẻ mặt hơi mệt mỏi.
Than ôi, ngày qua ngày*.
*Nguyên văn là “这一天天的”, nghĩa là hàng ngày, ngày qua ngày. Cụm từ này thường được dùng để phàn nàn hoặc không vui.
Sau khi đứa bé tắm rửa sạch sẽ, đúng lúc tiểu quỷ gõ cửa đem nước ấm mới vào.
Quý Từ nhận lấy, tiểu quỷ kia ngẩng đầu, nhẹ giọng nói: “Nếu có yêu cầu gì, cứ… Cứ nói với ta.”
Sau đó đóng cửa rời đi.
Quý Từ nhìn cánh cửa đóng sầm lại trước mặt mình, thầm nghĩ hóa ra trong quỷ vực cũng có quỷ tốt.
Anh nhìn y phục trẻ con trong tay, phát hiện lại là váy xà rông*, tức khắc sửng sốt.
*Váy xà rông (拼花布裙) không biết dịch đúng tên không.
Váy, không biết đứa bé kia có chịu mặc hay không.
Quý Từ cầm váy xà rông tròng lên đầu đứa bé, đứa bé thật sự không muốn, vùng vẫy điên cuồng.
Quá mệt mỏi, Quý Từ lại đánh vào mông nó một cái, đè nó xuống tròng váy vào.
Vừa tròng vừa lẩm bẩm: “Chỉ có cái này thôi, không mặc thì ở truồng.”
Đứa bé chỉ vào bộ đồ ban đầu của mình ở dưới đất, cứng cổ nói: “Ta muốn mặc cái kia!”
“Dơ muốn chết,” Quý Từ vặn mặt đứa bé lại, mặt không cảm xúc nói, “Nếu còn ồn ào nữa, ta sẽ đánh mông đệ.”
Dưới dâm uy của anh, cuối cùng đứa bé cũng ngừng giãy giụa.
Mặc bộ váy xà rông vào.
Đứa bé này khá trắng trẻo, sau khi mặc váy xà rông vào không hề thấy khó coi.
Quý Từ xách đứa bé lên lật tới lật lui như búp bê vải, cuối cùng trêu chọc:
“Đúng là một đứa bé tuấn tú!”
Đôi mắt đen như quả nho của đứa bé trừng mắt nhìn Quý Từ, trên đó viết đầy chữ “ngươi chết đi”.
Quý Từ buồn cười, hỏi: “Đệ tên gì?”
Ngón tay đứa bé vò góc váy, không tình nguyện nói: “A Sinh.”
“Được, A Sinh.” Quý Từ đặt đứa bé lên giường, cầm y phục của mình lên chuẩn bị đi tắm, quay người lại nói, “Từ giờ trở đi, ta sẽ bảo vệ đệ ở quỷ vực này, nếu muốn ra ngoài, ta đưa đệ đi.”
Nói xong, Quý Từ ngâm nga, cầm thùng gỗ đi ra sau bình phong tắm rửa.
Nói thật, có thể tìm được người sống nói chuyện với mình ở nơi quỷ quái hoành hành thế này, Quý Từ vẫn rất vui vẻ.
Dù sao cứ nghẹn trong lòng mãi rất khó chịu, có người làm bạn cũng tốt.
Nghĩ vậy, anh mở bộ y phục tiểu quỷ kia đưa tới.
Cả bộ, áo trong trắng như tuyết và áo ngoài màu đỏ tươi, coi như khá đẹp.
Quý Từ huýt sáo, lòng nói thẩm mỹ của tiểu quỷ kia không tồi.
°°°°°°°°°°
Đăng: 19/2/2024