Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 47

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 47
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 47. Trận thi đấu thứ hai

Edit + beta: Iris

Trước đó anh không biết, đầu gối Tần Giác bị sưng đến nhô cao lên, thậm chí còn chuyển sang màu xanh tím, trông vô cùng đáng sợ.

Quý Từ đau lòng muốn chết: “Sao đệ không nói tiếng nào vậy? Đệ xem đầu gối của đệ đi, thành cái giống gì rồi, mấy ngày nữa là bắt đầu trận thứ hai của đại điển Thịnh Nguyên rồi, đệ đây là…”

Anh loay hoay tìm thuốc mỡ, không biết phải nói gì. Vẻ mặt ủ rũ bắt đầu bôi thuốc cho Tần Giác.

Khi quỳ gối ở đó, Tần Giác không rên một tiếng, từ đầu đến cuối đều thẳng lưng, Quý Từ tưởng y không sao.

Bây giờ xem ra, nguyên nhân chính khiến y không nói lời nào là vì đau đến mức không nói được.

Quý Từ sắp bị Tần Giác làm cho tức chết: “Hàn Sinh trưởng lão thương đệ như vậy, đệ nhận sai, chịu thua, chẳng phải sẽ không xảy ra chuyện sao? Làm gì phải chịu tội thế này?”

Nghe anh nói vậy, Tần Giác ngước mắt lên nhìn anh: “Cho nên, ý ngươi là, kêu ta bỏ ngươi lại, để ngươi lại bị phạt một mình lần nữa?”

Quý Từ nhíu mày: “Cái này thì có là gì đâu, chỉ là quỳ một ngày thôi mà? Đệ xem bây giờ ta có chuyện gì không.”

Tần Giác ánh mắt lạnh lùng, cuối cùng dời mắt: “Mặc kệ thế nào, ta cũng sẽ không cúi đầu với bọn họ.”

Cũng đã nói đến mức này rồi, Quý Từ sao có thể không biết ý của y.

Cẩn thận nghĩ lại, thấy cũng đúng.

Tần Giác không thích mấy trưởng lão Đạo Tông, nguyên nhân là gì thì Quý Từ cũng biết rõ.

Chịu thua Hàn Sinh trưởng lão chỉ vì chút chuyện thế này sẽ rất nhu nhược.

Nghĩ vậy, Quý Từ lại cảm thấy mệt mỏi trong lòng.

Anh bôi thuốc cho Tần Giác cẩn thận hơn, động tác nhẹ nhàng, sợ va phải vết sưng.

Tần Giác rũ mắt nhìn thanh niên đang bôi thuốc cho mình.

Đối phương cúi thấp đầu, lộ ra nửa cần cổ trắng như ngọc, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn y một cái, trong mắt tràn ngập vẻ lo lắng.

Không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu Tần Giác nhận ra, trong lòng trong mắt thanh niên trước mặt thật sự chỉ có y.

Sau khi bôi thuốc mỡ xong, Quý Từ bảo Tần Giác từ từ đứng lên, đợi thuốc mỡ khô rồi mới bỏ ống quần xuống, Tần Giác đồng ý.

Theo sau, y lấy số thuốc mỡ còn dư lại trong tay Quý Từ, giọng hơi khàn khàn: “Ngồi yên, ta bôi thuốc giúp ngươi.”

Quý Từ lo lắng cho vết thương của y, có hơi sốt ruột: “Không cần, ta tự bôi được, đệ…”

Lời còn chưa dứt, Quý Từ đã bị Tần Giác ấn lên giường.

Trong khi anh vẫn chưa kịp phản ứng lại thì bắp chân chợt lạnh buốt.

Thiếu niên ngồi ở mép giường, một tay ôm lấy cổ chân Quý Từ, cẩn thận bôi thuốc cho anh.

Quý Từ không biết vì sao cảm thấy hơi hoảng hốt: “Tiểu sư đệ?”

Tần Giác ngước mắt lên nhìn anh, thản nhiên “ừm” một tiếng, tiếp tục bôi thuốc.

Làn da dưới lòng bàn tay trắng nõn, xương thịt đều đặn, Quý Từ thường nói Tần Giác mỏng manh, nhưng trong mắt Tần Giác, người thật sự mỏng manh là chính anh mới đúng.

Tần Giác che giấu bóng tối trong mắt, bôi đều thuốc mỡ lên chân.

Quý Từ cũng chỉ hơi kinh hoảng lúc ban đầu, đến cuối cùng đã hoàn toàn thả lỏng, anh tùy ý dựa vào giường, nghiêng đầu nhìn tiểu sư đệ dưới ánh nến.

Vừa mở miệng đã thả rắm cầu vồng khen Tần Giác xinh đẹp, đẹp trai, ân cần chu đáo.

Tần Giác nhìn anh như có ý gì đó, cuối cùng vẫn không nói gì.

Sau đó trải chăn lên giường, hai người ôm nhau ngủ.

…

Mấy ngày tiếp theo, Quý Từ không cho phép Tần Giác đi lại dưới đất, mọi chuyện đều để anh xử lý, nói gì cũng phải chăm sóc cho vết thương trên chân Tần Giác.

Trong lúc đó, ngoại trừ Hàn Sinh trưởng lão thì hai vị trưởng lão khác đều có đến thăm.

Bọn họ không chỉ hỏi thăm thương thế của Tần Giác, còn nhân tiện hỏi thăm cả Quý Từ, lúc ấy Quý Từ được sủng mà sợ, vội nói mình vẫn ổn, không có vấn đề gì lớn.

Quan trọng nhất là, sau đó Cô Hồng trưởng lão lại hỏi về viên linh thạch lúc trước hắn đưa cho anh.

Đầu óc Quý Từ bị chập mạch tại chỗ.

Linh thạch kia đã bị anh đưa cho Trương tiên sinh, làm gì còn ở đây, vả lại linh thạch kia còn có cổ trùng, chẳng lẽ Cô Hồng trưởng lão muốn hại anh, sau đó sẵn tiện đòi lại hung khí sao?

Quý Từ đành phải nhắm mắt nói đại: “Linh thạch mà Cô Hồng trưởng lão đưa đương nhiên được ta cất rất kỹ, đặt trong một chiếc hộp gỗ đặc biệt, chưa từng mở ra.”

Cô Hồng trưởng lão ngước mắt nhìn anh, lặp lại lần nữa: “Chưa từng mở ra?”

Quý Từ vội vàng gật đầu.

Đùa à, sau lần đó anh chưa từng chạm vào viên linh thạch kia, có thể nói là may mắn tránh được một kiếp. Nếu như ngày nào cũng mang bên mình mà không có dấu hiệu bị tổn hại, Cô Hồng trưởng lão không nhận ra vấn đề mới có quỷ!

Khi Quý Từ nói câu đó, khuôn mặt anh gần như cười đến cứng đờ.

Không ngờ sau đó Cô Hồng trưởng lão lại kêu Quý Từ đưa viên linh thạch kia lại cho hắn.

Phản ứng đầu tiên của Quý Từ là lẽ nào đối phương hối hận? Hối hận vì đã làm tổn thương một mỹ nam tử đẹp trai như anh.

Nhưng vẫn không thể trả lại được, linh thạch đã bị anh đưa cho người khác, lấy cái gì mà trả?

Vì vậy Quý Từ kiên định từ chối hắn: “Cô Hồng trưởng lão, quà đã đưa ra lý nào lại thu về? Hơn nữa, đây chính là món quà đầu tiên Cô Hồng trưởng lão tặng ta, ta phải trân trọng nó.”

Tóm lại là dùng một đống lời lẽ nhảm nhí để lừa gạt Cô Hồng.

Sau khi mấy vị trưởng lão rời đi, Quý Từ vẫn còn thấy sợ hãi.

Quả nhiên, đã tạo nghiệt thì sớm muộn cũng phải trả giá.

Mấy ngày kế tiếp, Quý Từ vứt bỏ hết tạp niệm, tập trung chăm sóc tiểu sư đệ, cuối cùng vết thương trên đầu gối y đã lành trước khi trận thi đấu thứ hai của đại điển Thịnh Nguyên bắt đầu.

Ít nhất việc đi lại đã không thành vấn đề.

Trận thứ hai trong đại điển Thịnh Nguyên không phải là đấu kiếm pháp.

Chưởng môn Cửu Trọng Thiên có một bức tranh Ngàn Dặm Giang Sơn, đây không phải là tranh phong cảnh bình thường, mà là một bí cảnh.

Việc thí sinh dự thi cần làm là tiến vào bức tranh này, vượt qua nhiều cấp độ kiểm tra, đi đến chặng cuối cùng.

Lần thi đấu này sẽ chọn ra 500 người.

Người có thể vào trận thi đấu thứ hai có lẽ cũng chỉ có hơn một ngàn người, một lần thi đấu loại hết một nửa, cạnh tranh cực kỳ khốc liệt.

Quý Từ dẫn Tần Giác đến trung tâm quảng trường, bức tranh Ngàn Dặm Giang Sơn cực kỳ dài, được chưởng môn Cửu Trọng Thiên dùng linh lực bày ra, trông cực kỳ hoành tráng.

Ban đầu Quý Từ chỉ muốn chiêm ngưỡng bức tranh này một chút, ai ngờ vừa ngẩng đầu lên đã thấy đám người Tư Tu Viện.

Lấy Cừu Xuyên cầm đầu, những người khác đều trợn mắt tức giận lườm Quý Từ.

Bây giờ Quý Từ vừa thấy bọn họ là thấy phiền, định giơ ngón giữa theo thói quen, nhưng nghĩ lại, những người cổ đại này chắc không biết hàm nghĩa của ngón giữa đâu, vì vậy anh quyết định làm động tác cắt cổ.

Thần thái và động tác đều cực kỳ kiêu ngạo gợi đòn.

Trong đó, thậm chí còn có một đệ tử Tư Tu Viện rùng mình.

Quý Từ nhận ra đây là nhị đệ tử lần trước đụng phải anh khi anh giơ ngón giữa trên nóc nhà.

Chậc, lá gan thật nhỏ.

Lần này bọn họ không đợi bên ngoài quá lâu, các trưởng lão Đạo Tông cũng không nhiều lời vô nghĩa, vung tay lên, hơn một ngàn người ở đây đều tiến vào trong tranh toàn bộ.

Quý Từ vô thức muốn kéo ống tay áo Tần Giác, nhưng kéo hụt.

Anh chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, đến khi chân đạp xuống mặt đất lần nữa, một đầu người máu me đột nhiên xuất hiện trước mặt anh.

🌞🌞🌞🌞🌞

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 47"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

hong-hoang-quan-he-ho.jpg
Hồng Hoang Quan Hệ Hộ
30 Tháng 3, 2025
thieu-gia-ca-man-xuyen-thanh-vai-ac-bach-nguyet-quang.jpg
Thiếu Gia Cá Mặn Xuyên Thành Vai Ác Bạch Nguyệt Quang
4 Tháng mười một, 2024
yen-kinh-khue-sat.jpg
Yến Kinh Khuê Sát
4 Tháng 12, 2024
do-xung-doi-99.jpg
Độ Xứng Đôi 99%
26 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online