Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 46
Chương 46. Cùng bị phạt quỳ
Edit + beta: Iris
Quý Từ làm thế nào cũng không ngờ nỗi lo của mình lại thành sự thật.
Hàn Sinh trưởng lão đó thật sự bắt Tần Giác quỳ chung với anh!
Nhìn thiếu niên quỳ thẳng tắp bên cạnh mình, trong lòng Quý Từ cực kỳ khó chịu.
Thấy Hàn Sinh trưởng lão đã đi vào phòng, không hề quan tâm đến bọn họ, Quý Từ thật sự không nhịn được, nói: “Đang êm đẹp, sao đệ lại nói những lời đó? Chẳng phải ta đã bảo đệ không cần phải lo cho ta sao?”
Tần Giác không nói chuyện, y hơi cụp mắt, giả bộ như không nghe thấy.
Chuyện đã đến nước này, Quý Từ biết dù có nói gì cũng vô ích.
Anh chán nản vẽ vòng tròn trên sàn nhà, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn Tần Giác.
Phát hiện đối phương thật sự quỳ thẳng tắp, quỳ rất phong nhã.
Quý Từ không biết nên làm gì với y.
Thời gian trôi qua từng phút, đến giữa trưa, bụng Quý Từ rất trung thực, phát ra tiếng đói cồn cào.
Anh nhân cơ hội này quở trách: “Đệ xem, nếu đệ không bị phạt quỳ với ta, bây giờ đệ đã có thể mang cơm cho ta.”
Tần Giác: “…”
Y bất đắc dĩ thở dài, nói: “Sư huynh, ngươi đã tích cốc, theo lý mà nói sẽ không thấy đói.”
Quý Từ nghẹn họng, sau đó cưỡng từ đoạt lí: “Nhưng ta thấy đói, bụng ta kêu nè.”
Sau khi nói xong, Quý Từ cũng tự thấy hơi chột dạ, còn có chút thái quá.
Đúng vậy, không phải anh đã tích cốc rồi sao? Vì sao anh luôn cảm thấy đói vào những thời gian cố định?
Kỳ lạ, chẳng lẽ anh vẫn chưa hoàn toàn thích ứng thân phận người tu tiên sao?
Kỳ thật không phải là anh rất đói bụng, chỉ là cảm thấy đói về mặt tâm lý thôi?
Quý Từ chớp chớp mắt, không nói gì nữa.
Cũng may các đệ tử Đạo Tông vô cùng nghĩa khí.
Bọn họ biết đại sư huynh và tiểu sư đệ cùng bị phạt nên lén đưa cơm trưa đến.
Đệ tử tới đưa cơm đội cái mũ lớn trên đầu, che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, hoàn toàn dựa vào thần thức để dò đường.
“Quý sư huynh, tiểu sư đệ? Ta tới đưa cơm cho các ngươi đây!”
Nghe vậy, Quý Từ vốn đang buồn chán vẽ hình xoắn ốc dưới đất ngẩng đầu lên, Tần Giác đang nhắm mắt dưỡng thần cũng mở mắt ra.
Tần Giác cảm thấy có chút khó tin, sau khi chơi với Quý Từ một thời gian, đám đệ tử Đạo Tông này có còn nhớ tích cốc là gì không?
Đệ tử kia rón ra rón rén đi tới, đặt hộp cơm xuống đất, sau đó mở ra, dọn ra cho hai người họ ăn.
Tổng cộng có hai phần cơm, đệ tử kia nói là bọn họ cùng làm, ăn rất ngon.
Quý Từ liên tục cảm ơn, làm cho tiểu đệ tử kia đỏ hết cả mặt.
Sau khi đệ tử kia rời đi, lúc này Quý Từ mới mở phần cơm của mình ra.
Trong hộp cơm bằng gỗ rất phong phú, có thịt có canh có rau dưa, còn có một đùi gà to, màu sắc mùi vị đều đủ cả, vừa thấy là biết bọn họ tốn rất nhiều công sức.
Quý Từ thích đến mức nhanh chóng mở phần của Tần Giác ra giúp y.
Kết quả sau khi mở ra, anh lập tức ngây ra.
“Sao trong hộp cơm của đệ không có đùi gà?” Quý Từ nhìn tiểu sư đệ, lại nhìn phần của mình, cuối cùng lẩm bẩm, “Chắc là nhầm rồi, phần của ta mới là của đệ.”
Nói xong, Quý Từ vươn tay muốn đổi phần cơm của hai người lại, nhưng anh vừa mới đưa tay ra đã bị Tần Giác cản lại.
Giọng Tần Giác lạnh lùng: “Chia phần như vậy đúng rồi, ngươi cầm đi.”
Quý Từ nghe xong thì sửng sốt.
Sao lại nói chia phần như vậy là đúng rồi?
Đệ tử Đạo Tông cố ý đưa phần cơm có đùi gà cho Quý Từ?
Nghĩ vậy, Quý Từ hơi hoảng hốt.
“Thật sao?” Anh hỏi.
Tần Giác “Ừm” một tiếng.
“Lúc đệ tử kia đưa cơm hộp tới trông hơi chột dạ, tránh tầm mắt ta.”
Nghĩ cũng biết, sau chuyến này, địa vị của Quý Từ trong cảm nhận của các đệ tử Đạo Tông chắc chắn không thấp.
Từ bữa cơm hôm nay là có thể nhìn ra.
Nhưng Tần Giác không có ý kiến gì về việc này.
Quý Từ bên kia thì lại rất tự hào.
“Chậc, xem ra sức hấp dẫn của tiểu gia ta vẫn như năm đó.”
Tần Giác không biết một thanh niên mới 20 tuổi như anh sao lại nói ra từ năm đó, nhưng cũng không sửa lại cho anh.
Đến khi mặt trời xuống núi, chân Quý Từ đã tê rần, nhưng so với lần quỳ trong trời băng đất tuyết, lần này thoải mái hơn rất nhiều.
Anh thậm chí có thể cố đứng lên nhảy vài cái.
Lúc này mặt trời đã hoàn toàn xuống núi, gió lạnh thổi qua, lạnh đến mức xương cốt cũng tê rần.
Sau khi Quý Từ bình tĩnh lại, mới đưa tay đỡ Tần Giác.
Có lẽ đây là lần đầu tiên đi bị phạt thế này, lúc mới đứng lên có hơi lảo đảo một chút.
Thấy thế, Quý Từ trực tiếp cõng y trên lưng.
Động tác của anh quá nhanh, Tần Giác hoàn toàn không kịp phản ứng, giọng nói kinh ngạc xen lẫn chút tức giận: “Ngươi đang làm gì đấy?”
Quý Từ khó hiểu nhìn y: “Làm gì đâu? Ta đang cõng đệ mà?”
“Đệ không nhìn xem bây giờ đệ có thể đi đường được không hay sao, nào về viện ta sẽ giúp đệ kiểm tra đầu gối, chắc là bị sưng rồi, thoa chút thuốc là được.”
Bàn tay Tần Giác siết chặt: “… Ngươi cũng bị thương.”
“Đệ không biết sao?” Quý Từ vui tươi hớn hở nói, “Sư huynh của đệ thường xuyên phạm lỗi, cũng không phải là lần đầu tiên bị phạt quỳ.”
Anh nói xong còn xốc xốc Tần Giác lên.
Tần Giác lập tức hét một tiếng: “Quý Từ!”
Quý Từ cười rộ lên: “Được rồi, đệ là thằng nhóc thối không biết tôn kính trưởng bối, dám gọi thẳng tên húy của sư huynh.”
Tần Giác không nói thêm gì nữa, Quý Từ nghiêng đầu nhìn thử, phát hiện bên tai y đã đỏ hết lên, tức khắc vui vẻ.
“Hóa ra là xấu hổ à, lần trước đệ cõng ta, ta cũng không xấu hổ như thế, bây giờ sư huynh mới cõng tiểu sư đệ một chút, đệ đã xấu hổ vậy rồi?”
Tần Giác không nói chuyện. Ánh mắt y nhìn bóng của hai người, dưới ánh trăng sáng trong, bóng của hai người bị kéo dài ra, chồng lên nhau. Đầu Tần Giác tựa lên vai Quý Từ, trông rất ấm áp.
Hai người một đường trở lại trong viện, lúc vào cửa, Quý Từ phát hiện bên trong toàn là đệ tử Đạo Tông.
Anh hơi dại ra: “Sao lại ở đây hết vậy?”
Những đệ tử đó vốn đang mơ màng sắp ngủ chợt tỉnh táo lại, thấy Quý Từ đã trở lại, vội lay những đệ tử đã ngủ tỉnh dậy, sau đó chạy về phía Quý Từ:
“Quý sư huynh! Chờ ngươi lâu rồi!”
“Lần này chúng ta lén làm thịt nướng, đặc biệt làm cho ngươi ăn!”
“Bảo đảm lần này sẽ không bị trưởng lão phát hiện!”
Quý Từ nhìn dáng vẻ hưng phấn của bọn họ, không khỏi cạn lời: “Là chính các ngươi muốn ăn đúng không, còn lấy ta làm lấy cớ.”
Mọi người lập tức ngẩng đầu nhìn trời, sau đó nhét mâm chứa đầy thịt nướng vào tay Quý Từ.
Quý Từ không nhận, chỉ nói: “Các ngươi ăn xong thì nhanh về đi, tiểu sư đệ bị thương, ta phải thoa thuốc cho hắn. Gần nhất chắc là không được đồ béo ngậy được.”
Lúc này mọi người mới chú ý đến Tần Giác.
Sắc mặt thiếu niên 16 17 tuổi tái nhợt, trông rất yếu ớt, trong lòng các đệ tử Đạo Tông áy náy, bảo rằng ngày mai sẽ nấu canh cho bọn họ.
Quý Từ mỉm cười đồng ý.
Sau khi trong viện yên tĩnh lại, Quý Từ đưa Tần Giác vào trong phòng, sau đó xốc ống quần y lên.
Tức khắc hít sâu một hơi.
°°°°°°°°°°
Đăng: 22/1/2024