Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 26
Chương 26. Ngoan nào, nghe lời sư huynh
Edit + beta: Iris
Sắc mặt Tần Giác lập tức lạnh băng.
Cố tình lúc này Quý Từ còn vừa rửa tay ở bên kia vừa hét lớn: “Tiểu sư đệ, sao đệ lại xuống đây, chẳng phải ta đã kêu đệ chờ ở trên lầu sao?”
“Trong bếp nhiều khói dầu, đệ ra ngoài trước đi.”
Tần Giác không nhịn được nữa, trực tiếp lướt qua Uất Trì, nắm lấy cánh tay Quý Từ, kéo người lên lầu.
Quý Từ sửng sốt, anh vội vàng vỗ vỗ cánh tay Tần Giác: “Này này, hộp cơm! Ta nấu cơm cho đệ đấy!”
Anh dùng hết sức thoát khỏi tay Tần Giác, chạy về chỗ cũ xách hộp cơm lên.
Quay người lại thì thấy Tần Giác đang nhìn anh bằng vẻ mặt lạnh mặt, ánh mắt u ám.
Quý Từ sửng sốt: “Đệ sao vậy?”
Không đợi Tần Giác nói chuyện, Uất Trì bên cạnh đã nói trước: “Quý tiểu hữu, tính tình của sư đệ ngươi không tốt lắm nha.”
“Còn nói mình không ăn được cay, ta thấy tính tình hắn rất cay đó.”
Vừa dứt lời, tai Quý Từ tự động phiên dịch thành —— Quý tiểu hữu, tiểu sư đệ ngươi rất nóng bỏng*.
*Uất Trì nói là “cay”, là từ “辣”, cũng có nghĩ là nóng bỏng gợi cảm.
Quý Từ như pháo hoa được nổi lửa rồi phóng lên trời, lớn tiếng mắng:
“Đăng đồ tử! Ai cho phép ngươi nói tiểu sư đệ ta như vậy!”
Uất Trì: “???”
Quý Từ nổi giận đùng đùng lướt qua hắn, nắm tay Tần Giác, dẫn người lên lầu.
Từ đầu đến cuối, Tần Giác không nói một câu, chỉ là khi đi qua góc cầu thang, y khẽ cụp mắt liếc Uất Trì một cái.
Ánh mắt ủ dột, hàm chứa cảnh cáo.
Uất Trì cũng tối sầm mặt lại, nhỏ giọng chửi tục một câu.
Bên kia, Quý Từ đẩy Tần Giác vào phòng, miệng lải nhải:
“Tiểu sư đệ, Uất Trì không phải người tốt, đệ cách xa hắn một chút. Tốt nhất là sau này thấy hắn thì quay đầu chạy.”
Quý Từ hiển nhiên vẫn còn rất tức, vừa chia thức ăn vừa lẩm bẩm mấy câu quở trách.
Tần Giác lạnh lùng nhìn anh, thình lình nói:
“Vậy còn ngươi?”
Quý Từ không rõ: “Ta, ta làm sao?”
“Có phải ngươi cũng nên cách xa hắn một chút không.”
Quý Từ cẩn thận phân tích rồi gật đầu: “Đệ nói đúng, chúng ta nên cách xa hắn một chút.”
“Chỉ là, ta là sư huynh, nếu hắn tới quấy rầy đệ, ta chắc chắn sẽ cản lại giúp đệ. Tiểu sư đệ, đệ yên tâm, có sư huynh ở đây, đừng hòng có ai chạm vào một sợi lông của đệ.”
Quý Từ nói một hồi, tự mình cảm động đến rơi nước mắt.
Tuy nhiên, Tần Giác lại hơi cụp mắt, các đốt ngón tay siết chặt, phát ra tiếng “rắc rắc” rất nhỏ:
“Sư huynh cảm thấy Uất Trì có ý với ta?”
Quý Từ trịnh trọng gật đầu, tận tình khuyên bảo: “Đương nhiên rồi, tiểu sư đệ, bây giờ đang ở bên ngoài, đệ lại đẹp như vậy, phải cẩn thật một chút.”
“Vậy hả?” Tần Giác hừ cười một cách kỳ lạ.
Y nhìn khuôn mặt như tắm dưới ánh mặt trời của thanh niên, tuấn tú, tiêu sái, hoạt bát, luôn tràn ngập vẻ ngây thơ vui vẻ, ngay cả những người cô đơn hay tự kỷ cũng sẽ nhịn không được nhìn về phía anh.
Có vài người sinh ra là để được nuông chiều, không ai nhẫn tâm phá vỡ sự tốt đẹp này.
Tần Giác cụp mắt, cuối cùng không nói gì thêm.
–
Khoảng mười ngày sau, cuối cùng cũng đến ngày Linh Kiếm Trì mở ra.
Quý Từ hưng phấn không thôi, trên đường có quá nhiều người, anh sợ đi lạc nên nắm chặt ống tay áo của Tần Giác, đi sát theo sau y.
Vừa đi vừa nhìn đông nhìn tây khắp đường phố.
Không lâu sau, bọn họ đã đến bên ngoài Linh Kiếm Trì.
Phía trước là mấy vạn người đang chen chúc xô đẩy nhau, Tần Giác bị chen lấn, bất cẩn đụng vào người Quý Từ.
Quý Từ tiện tay ôm y vào lòng.
Ngay lập tức, Tần Giác đỏ mặt, bắt đầu giãy giụa, khó khăn nặn ra một câu từ kẽ răng: “Ngươi buông ta ra.”
“Không buông,” Quý Từ nhìn đằng trước, dỗ dành, “Ngoan nào, nghe lời sư huynh, phía trước đệ rất đông, lỡ như đệ bị chen lấn, sư huynh sẽ đau lòng.”
Tần Giác mới 17 tuổi, mặc dù trong số các bạn đồng trang lứa, y đã cực kỳ cao, nhưng nếu so với Quý Từ thì vẫn lùn hơn chút xíu.
Thấy y giãy giụa mãi, mặt đỏ bừng, có vẻ như rất ngại ngùng, Quý Từ cười ha ha, nói:
“Chờ đệ cao hơn sư huynh rồi nói sau, đến lúc đó đừng nói không cho ta ôm, đệ ôm ta không buông cũng được.”
Nghe thấy câu này, Tần Giác an tĩnh lại.
Trên khuôn mặt luôn bình tĩnh nay lại đỏ ửng, giọng lạnh lùng: “Đây là chính ngươi nói.”
Quý Từ không để lời vừa rồi trong lòng: “Đúng vậy.”
Dù sao sau khi tiểu sư đệ trưởng thành, nhiệm vụ sinh tồn của anh cũng sắp hoàn thành rồi.
Đến lúc đó, anh rời Đạo Tông để tìm công việc khác hay trở lại thế giới ban đầu là vấn đề anh tự lựa chọn.
Hơn nữa, được tiểu sư đệ ôm một chút cũng có làm sao, tiểu sư đệ vừa đáng yêu vừa thơm thơm như vậy, anh được ôm còn vui nữa là.
Hai người bị chen lấn thật sự chịu không nổi, dứt khoát dùng bạc mua một phòng riêng tầng trên ở căn nhà gần đó, lên đó ngồi.
Căn phòng cực kỳ lộng lẫy, Quý Từ nằm trên giường mỹ nhân, thuận miệng nói: “Phòng riêng này trông xa hoa quá.”
“Ừm, một vạn lượng bạc trắng.” Tần Giác lạnh lùng nói.
“…”
Quý Từ suýt nữa phun trái nho vừa ăn ra.
“Đắt quá, tiểu sư đệ, sao đệ lại phá của như vậy.” Quý Từ vẻ mặt đau đớn.
Tần Giác ngước mắt nhìn anh một cái: “Vẫn tốt hơn là bị người nào ôm vào lòng.”
Lần này Quý Từ giả vờ buồn bã, nói: “Ôm có một chút cũng không chịu, sư huynh đau lòng quá đi.”
Tần Giác mặc kệ anh.
Lúc này, người hầu của Linh Kiếm Trì cung kính đi tới, đưa thẻ bài có đánh số cho bọn họ.
Khi gọi đến con số này, bọn họ sẽ đi vào Linh Kiếm Trì chọn linh kiếm.
Bọn họ không chờ lâu lắm, đến chạng vạng, Quý Từ đang ngủ thì bị Tần Giác lay dậy, hai người đi về phía cửa vào Linh Kiếm Trì.
Khi xuống lầu, Quý Từ liếc nhìn sang bên cạnh thì thấy một bóng người chợt lóe qua.
Anh chớp chớp mắt, sau đó khều sau lưng Tần Giác: “Tiểu sư đệ, hình như ta thấy Đường Tử Thần.”
Tần Giác bình tĩnh đổi đề tài: “Đến lúc phải đi rồi, đừng nhìn ngó lung tung.”
“Rõ.”
Linh Kiếm Trì, đúng như tên gọi, là một cái hồ chứa đầy linh kiếm bên dưới.
Nhưng đồng thời đây cũng là hồ nước tự nhiên, tương truyền ngàn vạn năm trước đã xảy ra một trận tiên ma đại chiến, thương vong nặng nề, sau khi các anh hào chết trận, toàn bộ linh kiếm rơi xuống hồ nước này.
Bất kể câu chuyện này là thật hay giả, nhưng đa số linh kiếm được rút ra từ Linh Kiếm Trì đều là Linh Kiếm Thượng Phẩm.
Chẳng hạn như thanh kiếm trên tay Tần Giác.
Tần Giác đưa tay đẩy Quý Từ về phía Linh Kiếm Trì, giọng lạnh lùng: “Đi tìm một thanh kiếm hợp với ngươi đi.”
Quý Từ đi đến bên bờ Linh Kiếm Trì, cúi đầu nhìn các linh kiếm bên dưới, sau đó quay đầu nhìn tiểu sư đệ một cái.
Đối phương vẻ mặt bình tĩnh, nhìn anh không chớp mắt.
Quý Từ hơi mỉm cười với y, nhận Bế Thủy Đan trong tay người hầu, ngậm vào miệng, nhảy thẳng xuống hồ.
Ngay khi rơi xuống nước, mọi âm thanh trên bờ lập tức biến mất hết.
Quý Từ lấy lại bình tĩnh, bơi xuống dưới đáy.
°°°°°°°°°
Đăng: 21/12/2023