Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 25
Chương 25. Uất Trì chủ động xuất kích
Edit + beta: Iris
Thanh niên trước mặt rất đẹp trai là điều không thể nghi ngờ, nhưng lời nói và hành động lại bộc lộ sự vô tri và ngây thơ chưa bị thế tục lây nhiễm, thậm chí còn không đáng tin bằng thiếu niên 16 17 tuổi bên cạnh.
Hai người này là quan hệ sư huynh đệ sao?
Uất Trì chỉ cười không nói.
Thấy Quý Từ cảnh giác nhìn mình, Uất Trì nhếch khóe môi: “Đừng hung hăng như vậy, chỉ là khen sư đệ của ngươi chút thôi mà.”
Quý Từ nhíu mày: “Ta cảnh cáo ngươi, không được có tâm tư khác.”
Uất Trì mỉm cười gật đầu.
So với mỹ nhân băng sơn bên kia, hình như mặt trời nhỏ hoạt bát ngây thơ này hợp khẩu vị hắn hơn.
Chỉ là Uất Trì không nói ra những lời này.
Sau khi mọi chuyện lắng xuống, Quý Từ giục tiểu sư đệ ăn nhanh, sầu lo nói:
“Tiểu sư đệ à, sao đệ đi đến đâu cũng có người liếm nhan, thèm muốn đệ vậy?”
Tần Giác cụp mắt, nhớ lại ánh mắt nhìn chằm chằm Quý Từ của nam nhân Tây Vực vừa rồi, cong khóe môi một cách châm chọc.
“Sư huynh, ta thật sự nghi ngờ, rốt cuộc ngươi đang giả vờ hay ngốc thật.”
Quý Từ nghe vậy, lập tức lấy lại miếng thịt vừa mới gắp vào bát Tần Giác, tức giận nói: “Đệ ăn cơm trắng luôn đi!”
Sao hở chút là tiểu sư đệ lại mắng người vậy?
Không đáng yêu chút nào.
Quý Từ thở dài, buồn bã nghĩ.
Mấy ngày kế tiếp, Quý Từ phát hiện dù anh đi đâu, ở nơi nào cũng nhìn thấy Uất Trì.
Bọn họ vốn ở chung khách điếm, cơ hội gặp mặt vốn dĩ đã nhiều, càng đừng nói tới Uất Trì luôn lặp đi lặp lại cảnh “Vô tình gặp mặt”.
Mấy ngày sau, Quý Từ thật sự chịu không nổi nữa.
Anh đặt xô nước xuống, cau mày nhìn Uất Trì: “Ngươi đừng mơ tưởng nữa, tiểu sư đệ nhà ta không có hứng thú với ngươi đâu.”
Nghe thấy những lời này, Uất Trì nhướng mày, hứng thú hỏi: “Ngươi cho rằng ta là vì tiểu sư đệ của ngươi sao?”
“Không thì sao?” Quý Từ cầm xô nước đánh hắn, đi lên phía trước, “Nếu không thì vì sao ngươi cứ ở đây ngăn ta lại làm gì?”
Uất Trì đứng tại chỗ một lúc lâu, nở một nụ cười sâu xa.
Sau đó đi tới vài bước, đuổi theo: “Sao ngươi lại cho rằng ta đến đây là vì tiểu sư đệ nhà ngươi?”
“Không phải các ngươi luôn như vậy sao?” Quý Từ trợn trắng mắt, “Toàn đám người thấy sắc là sáng mắt, muốn ủi cải trắng nhà ta…”
Anh nuốt hai chữ lợn rừng xuống, tu vi của nam nhân Tây Vực này mạnh hơn anh, tốt nhất là không chọc đến hắn.
Nghe thấy câu trả lời, Uất Trì cười cười, không phủ nhận mà chỉ đổi đề tài:
“Quý tiểu hữu, ngươi xách xô nước to như vậy để làm gì?”
“Nấu cơm.” Quý Từ ngại Uất Trì đứng đây cản đường cản lối, vươn tay đẩy hắn sang một bên, “Tiểu sư đệ không ăn cay được, ta định nấu vài món thanh đạm cho hắn.”
Uất Trì nhiệt tình hỏi: “Ngươi còn biết nấu cơm?”
“Ừm,” Quý Từ đổ dầu vào nồi, kiêu ngạo nói, “Đây là kỹ năng cơ bản của một nam nhân ưu tú như ta.”
Uất Trì nghe xong thì sửng sốt.
Hắn bất chấp sự phản đối, nghiêng người về phía trước: “Cần ta giúp không?”
“Không cần, ngươi cản trở quá.”
Nói xong, Quý Từ bực bội đẩy hắn ra, đi đến bàn lấy cải trắng.
Uất Trì vẻ mặt rất vô tội, nói: “Ta cũng biết nấu ăn, có cần ta giúp việc bếp núc không?”
Lúc này, Quý Từ mới đắc ý nhìn hắn: “Ngươi biết nấu món gì?”
Uất Trì xung phong nhận việc: “Ta biết rửa nồi, rửa rau và gọt vỏ.”
Quý Từ: “…”
Anh “chậc” một tiếng, lấy vài củ khoai tây nghiền trong giỏ tre ra, ném cho Uất Trì để hắn gọt vỏ chơi.
Trông như đang tống cổ con nít đi vậy.
Uất Trì nhất thời nghẹn lời, định kháng nghị, nhưng khi thấy khuôn mặt của Quý Từ thì khựng lại.
Đối phương mím môi, mũi cao thẳng, an tĩnh nấu cơm, mất đi chút ngây thơ, toàn thân toát ra khí chất hiền huệ.
Uất Trì thở dài, nhìn khoai tây trong tay, ngồi xổm xuống bắt đầu gọt vỏ.
Khoai tây rất bẩn, toàn là bùn, Uất Trì cau chặt mày, cuối cùng vẫn cố kìm nén gọt vỏ từng củ một.
Bên kia, Quý Từ nấu nồi cải trắng, anh đang nghĩ xem có nên làm vài sủi cảo cho tiểu sư đệ hay không?
Toàn là món chay, không no bụng được.
Nói đến chuyện này, Quý Từ có hơi lo lắng, thức ăn ở Bạch Đế Thành không có món thanh đạm, Tần Giác lại không thích ăn, mấy ngày qua, Quý Từ cứ cảm thấy hình như tiểu sư đệ gầy đi rất nhiều.
Mỗi lần nhắc tới chuyện này, Tần Giác luôn nói là anh quan tâm quá sẽ bị loạn, nhìn nhầm.
Nhưng Quý Từ không cho là đúng, đừng tưởng anh không nhìn thấy độ phì trên đôi má trẻ con của tiểu sư đệ nhà anh đã biến mất.
Quý Từ lo lắng muốn chết, cuối cùng lén trộm túi tiền của sư đệ, dùng tiền mượn nhà bếp của lão bản khách điếm, định nấu một bữa ra trò cho tiểu sư đệ.
Không nói đến cái khác, kỹ năng nấu ăn của anh cũng khá tốt đấy chứ.
Hơn nữa Uất Trì cũng cần mẫn, động tác nhanh nhẹn.
Không lâu sau, sủi cảo, thịt xào và canh thịt nấm đã xong.
Quý Từ không bỏ nhiều ớt vào, anh nếm thử một miếng, không hề nếm ra vị cay nào, chắc là tiểu sư đệ cũng sẽ như vậy.
Anh vô cùng hài lòng, đặt những món này vào hộp, muốn lập tức mang lên cho tiểu sư đệ ăn.
Kết quả vừa xoay người đã đụng trúng ngực Uất Trì.
Không biết chàng trai này ăn cái gì lớn lên, cơ ngực cứng đến đau sống mũi.
Nước mắt sắp trào ra rồi đây.
Uất Trì liếm môi, thích thú nhìn anh đưa tay lau nước mắt ở khóe mắt, sau đó hỏi:
“Tốt xấu gì ta cũng giúp nhiều như vậy, Quý tiểu hữu, chẳng lẽ ngay cả một miếng ngươi cũng không cho ta ăn sao?”
Nghe vậy, Quý Từ hơi do dự.
Hình như là vậy, cũng đâu thể để người ta làm không công đúng không?
“Nếu không… Ta đưa tiền cho ngươi?” Quý Từ hỏi.
Uất Trì: “…”
“Không cần, ta muốn nếm thử đồ ăn ngươi nấu, chỉ một chút thôi.”
Quý Từ ngẩng đầu nhìn, thấy vẻ mặt người này rất thành khẩn, không khỏi mềm lòng:
“Được rồi được rồi, chỉ có thể ăn một chút thôi đó.”
Nói xong, Quý Từ đưa một đôi đũa sạch cho hắn.
Kết quả Uất Trì lại giơ đôi tay lấm bùn lên, nói một cách rất đáng thương:
“Quý tiểu hữu, hay là ngươi đút ta nhé?”
Đôi tay kia quả thật rất dơ, Quý Từ suy nghĩ, hai nam nhân trưởng thành đút nhau ăn chắc không có gì đâu.
“Được.”
Nói xong, Quý Từ mở hộp cơm ra, cẩn thận gắp miếng thịt nhỏ nhất, chuẩn bị đút cho Uất Trì ăn.
Kết quả là chưa đút vào miệng thì một giọng nói lạnh lùng nén giận vang lên cách đó không xa:
“Các ngươi đang làm gì đó?”
Quý Từ sửng sốt, quay đầu qua.
Đúng lúc này, Uất Trì nắm lấy cổ tay Quý Từ, tự động nắm tay anh đút cho hắn ăn.
Quý Từ choáng váng: “Này, ngươi làm gì vậy?”
Uất Trì buông tay anh ra, cười tủm tỉm nói: “Mùi vị rất ngon.”
“Dơ tay ta rồi! Tay áo cũng dơ luôn!”
Quý Từ phiền muốn chết, mặc kệ Tần Giác đang đứng cách đó không xa, xoay người đi lấy nước rửa tay.
Thế nên anh không phát hiện, Tần Giác ánh mắt âm u, nhìn chằm chằm Uất Trì.
Uất Trì nuốt miếng thịt được Quý Từ đút, ngước mắt lên, mỉm cười khiêu khích với Tần Giác.
🌞🌞🌞🌞🌞