Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 18

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 18
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 18. Ngu ngốc

Edit + beta: Iris

Tiểu sư đệ tới rồi!

Lúc này, Quý Từ hoàn toàn không để ý đến lời nói kỳ quái của Tần Giác, nước mắt lưng tròng nhìn qua, mừng rỡ hô: “Tiểu sư đệ!”

Tần Giác: “…”

Cùng lúc đó, cương thi nhận ra lãnh thổ của mình đã bị xâm phạm, nó gầm lên một tiếng chói tai, răng nanh và móng vuốt to lên, trong đôi mắt xanh trắng hiện lên huyết sắc, nhìn chằm chằm vào Tần Giác ở cửa hang động.

Tần Giác vẻ mặt lạnh lùng, y vừa giơ tay lên, thanh kiếm cắm vào vách núi lập tức run rẩy, sau đó bay về tay Tần Giác.

Trong lúc nhất thời, tiếng binh khí va chạm nhau vang lên trong hang động, bầu không khí trở nên căng thẳng.

Bấy giờ Quý Từ mới nhận ra có gì đó không đúng, anh vội đứng dậy từ đống cỏ khô, nắm lấy cánh tay của cương thi: “Thi huynh, thi huynh, ngươi bình tĩnh một chút.”

Cương thi quay đầu lại, tức giận gào lên với Quý Từ, trong giọng nói chứa đầy sự tức giận vì bị phản bội, như thể đang chỉ trích hồi nãy Quý Từ chào hỏi người khác ngay trước mặt nó.

Quý Từ không kịp phòng ngừa, bị mùi hôi thối xông thẳng vào mặt, Quý Từ thật sự không chịu được nữa: “Đã nói là nếu không có việc gì thì đừng gào với ta mà!”

Ánh mắt cương thi trở nên âm độc, nhưng nó không còn gào vào mặt Quý Từ nữa mà là quay mặt về phía Tần Giác, phát ra tiếng gào còn tức giận hơn ban nãy.

Tần Giác thấy cảnh một người một thi ở chung hài hòa như vậy thì híp mắt lại.

Ngay sau đó, ánh sáng bạc hiện lên, linh kiếm ra khỏi vỏ, trực tiếp đâm xuyên qua bả vai cương thi!

Cương thi hoàn toàn bị chọc giận, gào lên rồi nhào tới.

Tần Giác và cương thi lập tức lao vào đánh nhau.

Nhất thời, trong hang động vang lên tiếng móng vuốt và mũi kiếm va chạm nhau, toàn bộ hang động gần như sụp đổ do chấn động lớn này.

Tần Giác xoay người, nhẹ nhàng né tránh móng vuốt của cương thi, đồng thời giơ tay vung kiếm, nhưng ánh sáng bạc chỉ cắt trúng một góc y phục dơ bẩn.

Y nín thở, ánh mắt chán ghét nhìn cương thi.

Quả thật thúi muốn chết.

Cương Thi kia dường như hiểu được ánh mắt y, kết quả là càng tức giận hơn, móng vuốt cắt nát một tảng đá cứng.

Tần Giác không chút hoang mang, thật ra y cũng không định đối đầu trực diện, dù sao cương thi này cũng cực kỳ hung hãn, với tu vi hiện tại của y, căn bản không chiếm được chỗ tốt nào.

Vì vậy trên thực tế, hầu hết y chỉ lo né tránh, thỉnh thoảng mới có cơ hội giơ tay vung ra một nhát kiếm.

Trong lúc chiến đấu, Tần Giác phát hiện, cương thi này thế mà cố tình tránh nơi có Quý Từ đang đứng.

Đây là đang bảo vệ?

Trong mắt Tần Giác hiện lên tia kinh ngạc.

Từ trước đến giờ y không phải là người lương thiện, cương thi này có phải đang bảo vệ Quý Từ hay không, thử một lần là biết.

Ngay sau đó, Tần Giác xoay người, lao về phía Quý Từ với tốc độ cực nhanh, khoảng cách giữa hai người chỉ có nửa tấc.

Quý Từ hoàn toàn không ngờ Tần Giác lại đột nhiên lao tới, nhất thời ngơ ngác.

Cùng lúc đó, cương thi cũng lao nhanh tới do quán tính, móng vuốt sắc nhọn sắp cào vào người của hai người.

Mắt Tần Giác tối sầm lại, rút kiếm ra định đón một đòn này.

Y hiểu rất rõ nếu không đón được chiêu này, có lẽ y sẽ không sao, nhưng Quý Từ chắc chắn chịu không nổi.

Trong nghìn cân treo sợi tóc, Quý Từ nhận ra gì đó, vừa ngẩng đầu lên thì đúng lúc đối mặt với cương thi.

Móng vuốt sắc nhọn kia dừng lại cách hai người họ nửa tấc.

Quý Từ hơi hoảng hốt: “… Thi huynh?”

Cương thi không có hơi thở, nhưng lồng ngực nó đang lên xuống phập phồng rất nhanh và nặng nề.

Nó nhận ra điều gì đó, sau đó nó tức giận, giơ móng vuốt lên đánh mạnh vào Tần Giác!

Lúc này, Tần Giác không tránh không né mà chịu đựng đòn tấn công đó.

Y biết vì sao cương thi này lại tức như vậy.

Đơn giản là do vừa rồi, Tần Giác vì muốn thử cương thi mà không hề để sự an toàn của Quý Từ vào mắt.

Nếu cuối cùng cương thi không dừng lại, rất có thể Quý Từ sẽ mất mạng tại chỗ.

Chỉ là không ngờ cương thi này còn trọng tình trọng nghĩa hơn cả y.

Tần Giác hơi cụp mắt, trong miệng phun ra máu tươi.

Y đúng là một người bạc tình bạc nghĩa, Quý Từ đã đối xử rất tốt với y, cũng giúp đỡ y rất nhiều.

Trong mắt Tần Giác, có lẽ y là một người thích hợp để bảo vệ Quý Từ, nhưng đối mặt với sống chết, y không đời nào lại từ bỏ sinh mệnh của mình để cho Quý Từ có một cơ hội sống sót.

Tần Giác không có cao thượng đến vậy.

Chỉ là không biết đại sư huynh lương thiện đến buồn cười kia của y sau khi nhận ra điểm này sẽ nghĩ thế nào.

Tần Giác hơi cong khóe môi, lộ ra nụ cười châm chọc.

Ngay khi y nghĩ như vậy, môi y bỗng cảm thấy lạnh lẽo.

Tần Giác sửng sốt, y nhìn qua thì thấy Quý Từ đang cầm khăn lụa, cau mày lau vết máu trên khóe môi y.

Thanh niên đã ở trong hang động lâu như vậy nhưng tóc tai vẫn gọn gàng, khuôn mặt sạch sẽ, lúc này trong đôi mắt đen nhánh đang tràn ngập lo lắng.

Trong mắt Tần Giác, đôi môi nhợt nhạt mở ra khép lại:

“Chẳng phải đệ có kiếm sao? Nó đánh đệ, đệ không biết đỡ à, bị ngốc hả?!”

Anh vừa nói vừa lau mạnh hơn.

Tần Giác sửng sốt, y mím môi, không biết nghĩ tới cái gì, ngước mắt lên nhìn chằm chằm Quý Từ.

Chưa nhìn được bao lâu đã bị Quý Từ mắng: “Đệ còn có mặt mũi trừng ta?”

“Đệ nhìn đệ đi, còn nhỏ mà sao lại hay tức giận vậy? Vừa đến đã lấy kiếm đâm người ta, các ngươi đánh nhau thì trách ai?”

Ánh mắt Tần Giác hơi phức tạp, môi giật giật, vô thức trả lời: “Ngươi…”

Ngươi để ý trọng điểm chút đi được không?

Kết quả y còn chưa nói xong đã bị Quý Từ tức giận ngắt lời.

Anh ném khăn lụa lên mặt Tần Giác, mắng: “Tại sao các ngươi đánh nhau mà lại trách ta?”

Tần Giác: “…”

Lồng ngực thiếu niên phập phồng kịch liệt, cánh môi tái nhợt, đáy mắt lạnh như băng sương, nhưng trên mặt lại có chút khó chịu.

Tần Giác mắng anh: “Ngu ngốc!”

Quý Từ càng tức hơn: “Đệ mắng ai đó! Tần Giác, hôm nay đệ làm sao vậy?!”

Tần Giác nhắm mắt lại, không muốn để ý đến anh.

Quý Từ tức không chịu được: “Đau chết đệ đi!”

Cương thi bên cạnh cũng vô cùng tức giận, miệng không ngừng phát ra tiếng “grào”, móng vuốt ngo ngoe rục rịch, mắt nhìn chằm chằm Tần Giác, như thể nóng lòng muốn giáng cho Tần Giác một đòn nữa.

Quý Từ thấy vậy thì phiền lòng, mắng: “Làm gì đó? Thu móng vuốt của ngươi lại!”

Cương thi khựng lại, nó còn nhớ rõ không được gào vào mặt Quý Từ, vì thế quay đầu sang chỗ khác, gào vào không khí, sau đó nổi giận đùng đùng nhìn về phía Quý Từ.

Như thể đang chỉ trích anh không biết lòng người tốt… Lòng thi tốt.

Quý Từ không muốn để ý đến nó, anh không muốn để ý đến một người một thi này.

Trong hang động cực kỳ yên tĩnh, âm thanh duy nhất phát ra là tiếng cương thi bất lực cuồng nộ và tiếng điên cuồng đánh vào vách núi của nó.

Bởi vì Quý Từ không cho nó động vào con người đột nhiên xông vào kia.

Cương thi rất tức giận, không hiểu tại sao con người được nó nuôi dưỡng lại muốn bảo vệ kẻ xấu.

Rõ ràng trước đó kẻ xấu còn muốn mượn tay nó để giết con người.

Chỉ là cương thi không biết nói, cương thi không có cách nào nói những lời này cho Quý Từ.

Tần Giác mở mắt ra, nhìn cương thi đang điên cuồng đánh vào vách núi, y cảm thấy có khi cương thi này còn thông minh hơn cả Quý Từ.

Vết thương trên người y lại bắt đầu rỉ máu.

Tần Giác ho khan vài tiếng, y cố giơ tay lau vết máu bên môi, nhưng còn chưa giơ lên, bên môi lại cảm thấy lạnh lẽo.

Không biết Quý Từ đã đến đây từ khi nào, khuôn mặt lạnh lùng xử lý miệng vết thương cho y.

Đầu tiên là lau khô vết máu, sau đó xé một miếng vải để băng bó cho Tần Giác.

Tần Giác yên lặng nhìn anh, mím môi, lại mắng: “Ngu ngốc.”

“Bốp!”

Mặt Tần Giác bị một chiếc khăn lụa đánh vào, để lại dấu đỏ.

Y cụp mắt, trên mặt toàn là vẻ lạnh lùng.

°°°°°°°°°°

Lời editor: Kiếp trước Tần Giác bị bốn người mình xem trưởng bối phản bội nên đâm ra không tin ai thôi, nhưng bị Quý Từ đánh vẫn đáng đời 😌

Cương thi đáng yêu quá 🥰

Đăng: 4/12/2023

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 18"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

dao-hoa-chiet-giang-son.jpg
Đào Hoa Chiết Giang Sơn
11 Tháng mười một, 2024
sau-khi-bien-thanh-husky-cua-tinh-dich-lanh-lung.jpg
Sau Khi Biến Thành Husky Của Tình Địch Lạnh Lùng
4 Tháng mười một, 2024
tong-giam-doc-va-be-cam.jpg
Tổng Giám Đốc Và Bé Câm
27 Tháng 10, 2024
kieu-thiep-dong-thi-nuong
Kiều Thiếp
6 Tháng 9, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online