Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 17
Chương 17. Trong khoảng thời gian này ta tìm sư huynh như muốn phát điên
Edit + beta: Iris
Ba chữ đại công tử vừa được thốt ra, người Lý gia do Lý lão gia dẫn đầu có mặt trong sảnh chính lập tức mở to mắt, hoảng sợ quỳ xuống đất, miệng không ngừng kêu:
“Tiên nhân tha mạng, tiên nhân tha mạng! Chúng ta chỉ là nhất thời bị ma quỷ xui khiến nên mới nảy ra suy nghĩ luyện thi người sống để trấn trạch!”
“Chúng ta sai rồi! Chúng ta sai rồi! Cầu tiên nhân tha cho chúng ta một mạng!”
Tần Giác nghe thấy bọn họ nói nhảm thì híp mắt, giọng nói lạnh lẽo:
“Ta lặp lại lần cuối, đại công tử của các ngươi lúc còn sống thích đi đâu nhất?”
Lý lão gia kịp phản ứng lại, vội nói: “Ở sau núi! Sau thành trấn của chúng ta có một ngọn núi tên Cửu Loan, đại nhi tử của ta trước kia thích chạy vào trong núi chơi nhất!”
Trong mắt Tần Giác không hiện vui giận: “Thật không?”
Lý lão gia dập đầu xuống đất: “Nếu lời này là giả, ta sẽ lấy cái chết tạ tội!”
Nghe vậy, khóe môi Tần Giác cong lên nhưng lại không có chút ý cười nào: “Nhưng chuyện thương thiên hại lý mà các ngươi làm cũng đã đủ khiến các ngươi chết 800 lần.”
Lời vừa nói ra, linh kiếm trong tay Tần Giác bay ra, mũi kiếm sắc bén xẹt lên ánh sáng bạc, đầu của những người này bị xiên như kẹo hồ lô.
Trong sảnh chính tràn ngập máu tươi, trước khi chết, trên mặt Lý lão gia vẫn còn giữ nụ cười nịnh nọt, chết không nhắm mắt.
Linh kiếm lại bay về trong tay Tần Giác, phát ra tiếng vang hưng phấn.
Đã một tháng trời kể từ khi chủ nhân tỉnh lại, cuối cùng linh kiếm cũng được uống máu người.
Tần Giác xoay người lại, ngọn nến trong sảnh chính lay động, dưới ánh nến mờ ảo, khuôn mặt nhiễm vết máu của thiếu niên trông khủng bố như ác quỷ.
Nếu Quý Từ có ở đây, e rằng anh sẽ không bao giờ dấy lên suy nghĩ muốn bảo vệ y nữa.
Trong đầu Tần Giác hiện lên dáng vẻ của thanh niên luôn mỉm cười, nhỏ giọng nỉ non:
“… Núi Cửu Loan.”
–
“Vậy nên ngọn núi này tên là Cửu Loan?” Quý Từ hỏi.
Cương thi trước mặt anh gật đầu một cách khó khăn, sau đó dùng móng vuốt lau sạch chữ viết trên mặt đất.
“Ấy, sao lại lau đi vậy?” Quý Từ hơi sốt ruột.
Anh nắm lấy tay cương thi, đẩy cương thi ra.
Cương thi gào lên một tiếng, đột nhiên rụt tay lại, tròng mắt vẩn đục nhìn chằm chằm Quý Từ.
Quý Từ vốn là người có tính cách sáng sủa cởi mở, qua một buổi tối, anh đã biết cương thi này sẽ không gây hại cho anh nên lá gan cũng lớn hơn, bây giờ còn dám trừng mắt nhìn lại:
“Nhìn cái gì mà nhìn! Một cương thi như ngươi mà cũng biết mất tự nhiên hả? Chỉ là nắm tay thôi mà, ta vẫn chưa tính món nợ trước đó ngươi làm vai ta bị thương nữa!”
Cương thi nghe những lời này xong thì ngừng gào, giận dỗi xoay người sang chỗ khác.
Quý Từ mặc kệ nó, dùng nhánh cây viết hai chữ “Cửu Loan” xuống đất, nét chữ cong vẹo, lộ ra nét độc đáo.
Anh hy vọng khi tiểu sư đệ tìm tới, nhìn thấy chữ trên mặt đất sẽ biết đây là chữ của anh, sau đó tới cứu anh khỏi đây.
Sau chuyện vừa rồi, anh cũng đã biết cương thi này biết chữ, vì vậy nếu anh ngang nhiên viết những câu như “Sư đệ mau tới cứu ta”, có lẽ Quý Từ sẽ bị cương thi giận dữ dạy cho một trận.
Cương thi hiểu được lời nói của con người, biết đọc biết viết, nhưng lại không muốn thả Quý Từ đi.
Dựa theo hành vi của cương thi, Quý Từ đoán có lẽ nó đang nuôi anh như sủng vật.
Nuôi dưỡng một con người, đúng là một phong cách độc đáo.
Quý Từ thở dài, cảm thấy mình xui xẻo tột cùng.
Sao lại có người lưu lạc tới nỗi bị cương thi nuôi dưỡng vậy chứ…
Chỉ nghĩ đến đó thôi là Quý Từ đã cảm thấy hít thở không thông.
Hơn nữa cương thi này đã nhiều năm không tắm, rất nặng mùi, Quý Từ kêu nó xuống sông tắm rửa.
Kết quả cương thi sống chết không chịu đi.
Quý Từ không hiểu, cương thi này có thể xuống nước bắt cá, sao lại không chịu xuống nước đi tắm!
Sau đó, anh nhìn thấy cương thi nắm lấy y phục của nó, lúc này anh mới lờ mờ hiểu ra.
Cương thi này chỉ có một bộ y phục, người nó hôi, y phục cũng hôi nốt, nhưng nếu đem đi giặt thì nó sẽ không có gì để mặc.
Cương thi từ chối khỏa thân.
Quý Từ: “…”
Không ngờ nó lại rất để ý chuyện này.
Không còn cách nào khác, Quý Từ thở dài, chỉ có thể hy vọng tiểu sư đệ sẽ tìm được anh.
Cương thi gào lên một tiếng, bắt đầu lùa Quý Từ về hang.
Quý Từ cảm thấy mình giống hệt gà vịt dê bò chó tạm thời được thả ra ngoài chơi đùa, đến giờ là phải về nhà.
Mịe, thế sự vô thường.
Hu hu hu tiểu sư đệ nhanh tới dẫn anh về nhà đi mà!
Sau khi vào lại trong hang, Quý Từ nằm lên đống cỏ khô mà cương thi đã làm cho anh.
Cương thi đã trộm đống cỏ khô này từ nhà của một thợ săn trên núi, sau đó rửa sạch từng cọng cỏ rồi ôm về hang, làm thành giường cho Quý Từ.
Chỉ là cương thi không biết nói nên Quý Từ không biết được tấm lòng của nó.
Vả lại cương thi cứ cảm thấy, nếu như con người bị nó nuôi dưỡng biết đống cỏ khô này là do nó trộm, có lẽ sẽ không chịu ngủ trên đó.
Con người thật rắc rối.
Cương thi vừa nghĩ vừa rửa sạch quả dại, đặt xuống trước mặt Quý Từ.
Sau đó chạy ra ngoài nhóm lửa nướng thịt.
Bây giờ nó đã biết con người chỉ ăn đồ được nấu chín.
Quý Từ gặm quả dại, cảm thấy cuộc sống bây giờ của mình cũng coi như dễ chịu.
Anh chăm sóc tiểu sư đệ lâu như vậy, bây giờ lại có người… Không, có cương thi chăm sóc anh, hình như cũng không tệ.
Nhưng Quý Từ không thể ở mãi trong hang động, bị một cương thi nuôi dưỡng.
Nghĩ đến đây, anh hơi thất thần.
Nếu tiểu sư đệ không tìm được anh, anh phải nghĩ cách tự trốn thoát.
Quý Từ mím môi, nhặt một quả dại màu đỏ ở trước mặt.
Quả dại này có thể khiến người ăn bị say, tác dụng rất lớn, khi ăn xong có thể ngủ đến bất tỉnh nhân sự.
Quý Từ đã lấy thân thử độc.
Chỉ là không biết quả dại này có khiến cương thi say hay không.
Nhưng thế nào đi nữa vẫn phải thử một chút.
Anh đặt quả dại vào lòng bàn tay, trong lòng cảm thấy hơi áy náy.
Không lâu sau, cương thi bước vào.
Nó cầm chân sau của con thỏ đã được nướng chín, đi tới trước mặt Quý Từ, đưa cho anh ăn.
Quý Từ cầm lấy cắn một miếng, sau đó bình tĩnh kéo ống tay áo của cương thi, hỏi: “Ngươi có muốn ăn quả dại không?”
Cương thi không thích ăn quả dại, vì vậy cương thi lắc đầu.
Quý Từ không cho nó lắc đầu, nói: “Không, ngươi muốn ăn.”
Anh lấy quả dại ra, ra lệnh: “Ngoan, há miệng.”
Chỉ số thông minh của cương thi không cao, nó không rõ vì sao con người lại khăng khăng bắt nó ăn quả dại, nhưng nó vẫn ngoan ngoãn há miệng.
Yết hầu Quý Từ giật giật, có chút căng thẳng đến gần cương thi, định ném quả dại say vào miệng cương thi.
Kết quả là ngay sau đó, một thanh kiếm lóe lên ánh sáng bạc bay từ bên ngoài vào, xuyên thẳng qua khe hở giữa hai người, cắm vào vách núi.
Cùng lúc đó, giọng nói lạnh lùng của Tần Giác truyền từ bên ngoài vào, nếu nghe kỹ thì còn xen lẫn chút tức giận:
“Trong khoảng thời gian này ta tìm sư huynh như muốn phát điên, sư huynh lại sống ở đây rất thoải mái.”
🌞🌞🌞🌞🌞