Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 12

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 12
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 12. Tiểu sư đệ xuống bếp

Edit + beta: Iris

Rõ ràng đó chỉ là một câu nói bình thường, nhưng Quý Từ lại giật mình.

Bởi vì trước khi Quý Từ đưa ra nướng qua, Tần Giác đã cảnh cáo anh không được lui tới nhiều với Thanh Ngọc trưởng lão.

Chỉ là khi đó Quý Từ không để ý, cũng hoàn toàn không hiểu hàm ý trong đó.

Bây giờ thì…

Quý Từ nhìn ánh mắt cười như không cười của Quý Từ, đột nhiên cảm thấy mạng mình gặp nguy hiểm, căng da đầu gắp một đũa cải trắng vào chén của tiểu sư đệ, nở nụ cười cứng ngắc:

“… Dù sao cũng đã đồng ý trước đó rồi, không thể nuốt lời được.”

Đôi mắt vốn sáng ngời của thanh niên bây giờ có chút né tránh, trông rất chột dạ.

Tần Giác không biết tại sao, nhưng y cảm thấy dáng vẻ này của anh trông rất buồn cười, môi cong lên mỉm cười.

Chỉ là trong mắt Quý Từ, nụ cười đó thật lạnh lẽo.

Anh không sợ Tần Giác, anh chỉ hơi áy náy, không phải cắn rứt lương tâm*.

*Tác giả để “chột dạ”, “áy náy” với “cắn rứt lương tâm” đều là “心虚” =.=

Quý Từ ho khan vài tiếng, không nói gì.

Trong viện có gió nhẹ thổi qua, ánh nắng xuyên qua kẽ lá già, mang theo hơi ấm đặc trưng của buổi sáng.

Thanh Ngọc nhìn hai người họ một lúc, không biết nghĩ tới cái gì, hắn mím môi, khí chất dịu dàng tốt bụng đều biến mất hết.

Giọng hắn hơi nhỏ nhẹ: “Xem ra trong khoảng thời gian này, Tiểu Giác với Quý tiểu hữu quả thật sống chung vô cùng hòa hợp.”

Tần Giác liếc mắt nhìn Quý Từ cầm một nắm cơm nhỏ nhưng lại nhai rất lâu, khẽ cau mày không để lại chút dấu vết, sau đó dời mắt đi, nói:

“Ta và sư huynh chỉ hận gặp nhau quá muộn.”

“Trước kia sư huynh luôn bận rộn công vụ, hiếm khi ở chung với sư đệ là ta, ta còn tưởng sư huynh có ác cảm với ta.”

“Bây giờ xem ra, trước kia là do ta hẹp hòi.”

Tần Giác nở nụ cười nhàn nhạt, phóng khoáng thẳng thắn đối diện với tầm mắt của Thanh Ngọc.

Đáy mắt Thanh Ngọc nổi lên tia âm u.

Quý Từ này, thực sự tốt như vậy sao?

“Ta nghe nói đoạn thời gian trước, Hàn Sinh mời Tiểu Giác cùng nghiên cứu và thảo luận các bản đơn lẻ*, bị ngươi từ chối?”

*Bản đơn lẻ (孤本): sách chỉ còn lại một bản vì bị thất lạc.

Khi nói lời này, Thanh Ngọc nhìn chằm chằm vào Tần Giác, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt y.

Tần Giác thần thái tự nhiên: “Trong khoảng thời gian này ta phải dưỡng thương, còn bận rộn khảo hạch tông môn, không có thời gian.”

“Thật sao?” Thanh Ngọc có chút dấu hiệu mất bình tĩnh, “Sao ta lại nghe nói là vì Tiểu Giác muốn giúp Quý tiểu hữu ôn tập công khóa?”

Ý cười trên môi hắn đã hoàn toàn biến mất, ánh mắt lạnh băng, kiên quyết muốn nhận được đáp án mà bản thân hài lòng.

Nhưng Tần Giác không thèm để ý đến hắn, như thể không nhìn thấy sự điên cuồng dưới đáy mắt hắn, chỉ nói:

“Đây đúng là một trong những lý do.”

Thanh Ngọc gần như không cầm nổi đũa gỗ trong tay nữa.

Hắn hít sâu một hơi, định nói thêm gì đó: “Tiểu Giác, ta…”

Hắn còn chưa nói xong đã bị một giọng nói trong trẻo cắt ngang:

“Ai da Thanh Ngọc trưởng lão, chén của người hình như đã hết cơm rồi, người muốn ăn thêm hả?”

Bị ngắt lời khiến Thanh Ngọc rất tức giận, nhưng hắn chưa kịp bày ra dáng vẻ trách phát, Tần Giác bên cạnh đã mở miệng, trong giọng nói còn mang theo chút khiển trách:

“Sư huynh, ngươi nói cái gì vậy, cái gì mà ăn xin*, không sợ xui xẻo hả.”

*Câu trên Quý Từ hỏi “người muốn ăn thêm hả?” là “您还要饭不?”, chữ “要饭” còn nghĩa là ăn xin, ăn mày, hành khất.

Thanh Ngọc khựng lại.

Quý Từ dường như vừa mới chợt nhận ra, ngại ngùng cười nói: “Nói cũng đúng, xin lỗi Thanh Ngọc trưởng lão nha, ta nói gấp quá nên nói sai, người ngàn vạn lần đừng để trong lòng.”

“…”

Thanh Ngọc cụp mắt xuống, ngón tay còn đang run rẩy, nhẹ giọng nói: “Không sao.”

Lần đầu tiên hắn nghiêm túc nhìn về phía Quý Từ.

Thanh niên có làn da trắng nõn, vẻ ngoài phong lưu sáng sủa, nhìn kỹ thì còn có chút nữ tính, nhưng ngũ quan có phần sắc sảo và khóe môi mang ba phần ý cười trung hòa với nhau tạo thành nét riêng.

Dù là đặt ở Tu Tiên giới hay Phàm giới đều rất nổi bật.

Quả thật rất dễ thu hút những người thích túi da tốt, khó trách câu được Tiểu Giác của bọn họ, khiến y bối rối mất phương hướng, mới mấy ngày đã hoàn toàn thả lỏng cảnh giác, gần gũi với nhau như vậy.

Lúc này đôi mắt của Thanh Ngọc rất sâu, Quý Từ bị nhìn như vậy, cảm thấy toàn thân khó chịu.

Cũng may hắn không nhìn lâu, rất nhanh đã nói:

“Ở lại dùng bữa đã quấy rầy rồi, ta còn có việc quan trọng phải làm, cáo lui trước.”

Nói xong lập tức rời khỏi tiểu viện.

Sau khi bóng dáng của hắn hoàn toàn biến mất, Quý Từ thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nói: “Đi rất đúng lúc, vốn đã không đủ cơm ăn, ta chỉ ăn được có một chút.”

Người tu tiên tai thính mắt tinh, những lời này đều truyền vào tai Thanh Ngọc đang xuống núi không sót một chữ.

Thân hình nam nhân khựng lại một cái, sau đó cau mày, mặt không cảm xúc tiếp tục xuống núi.

Tần Giác ngăn hành vi tự tìm đường chết của anh, nhưng cũng không nói thì thêm.

Thanh Ngọc là người làm bộ làm tịch nhất, hiếm khi cởi bỏ lớp vỏ quân tử đoan chính.

Sau khi tính toán kỹ càng, chỉ cần không thực sự chọc tức hắn thì hắn là kẻ dễ đối phó nhất trong bốn người.

Tần Giác rũ mắt, nhìn Quý Từ trước mặt rõ ràng vẫn còn đang đói, y đứng dậy đi ra ngoài.

Quý Từ gắp một miếng thịt, hỏi theo bản năng: “Đệ đi đâu vậy?”

Không ai trả lời.

Dù sao thằng nhóc thối này cũng không phải làm lơ anh lần một lần hai, Quý Từ không để trong lòng.

Cho đến khi phía sau truyền đến tiếng múc nước, Quý Từ mới khó hiểu xoay người nhìn lại ——

Lại nhìn thấy tiểu sư đệ — người xưa giờ không cầm thìa mà chỉ cầm linh kiếm — đang vo gạo.

Quý Từ nhất thời cảm thấy mới lạ: “Tiểu sư đệ, đệ đang làm gì vậy?”

Tần Giác không để ý đến anh, vo gạo xong thì đặt lên bệ bếp đốt lửa.

Quý Từ thật sự rất tò mò nên đi qua đi lại hỏi một lần.

Tần Giác liếc anh:

“Không phải ngươi chưa no sao?”

Quý Từ sửng sốt: “Hả?”

Giọng Tần Giác lạnh lùng xen lẫn chút giễu cợt: “Biết rõ không đủ cơm mà còn giữ hắn lại ăn cơm, còn bản thân thì cả buổi sáng ăn được có chút xíu, ta có nên khen ngươi tôn sư trọng đạo không?”

Quý Từ dường như không nghe ra lời móc mỉa trong câu nói của y, mắt anh sáng rực lên, kinh ngạc xen chút vui mừng hỏi:

“Vậy đây là đặc biệt nấu cho ta à?”

Tần Giác: “…”

Y có chút tức giận: “Ngươi là đồ ngốc hả?”

Hàm nghĩa rõ ràng như vậy mà cũng không hiểu?

Quý Từ hoàn toàn không quan tâm, cười cười: “Sao đệ lại mắng sư huynh của đệ vậy?”

Tần Giác: “…”

Y ngừng nói.

Quý Từ thấy y dường như tạm thời không muốn nói chuyện thì nhún vai, cút trở về bàn đá dùng bữa.

Rất nhiều người đều nói anh tính tình tốt, nhưng thật ra không phải vậy, anh chỉ là rộng rãi hơn người bình thường một chút mà thôi.

Kiếp trước anh sống rất khó khăn, phải tự chăm sóc bản thân, lại còn phải chăm sóc em trai tuổi còn nhỏ và cha mẹ bệnh nặng, nếu tâm lý không rộng rãi một chút, có lẽ anh sẽ chết vì trầm cảm mất.

Hơn nữa, Quý Từ cảm thấy lý do mình tới đây, hình như cũng chỉ là để chăm sóc tiểu sư đệ mà thôi.

Nhìn theo kiểu này thì cuộc sống cũng chẳng khác kiếp trước là bao.

Quý Từ suy nghĩ hơi nhập tâm, đôi mắt cong lại như đang cười.

Cho đến khi Tần Giác bưng cơm đến trước mặt anh, Quý Từ vẫn còn hơi mờ mịt.

“Nhanh ăn đi,” Giọng Tần Giác có hơi bất đắc dĩ, “Đồ ăn sắp nguội rồi.”

Lúc này Quý Từ mới phản ứng lại, bắt đầu ăn cơm.

Trông thanh niên ăn rất ngon, ngậm miệng nhai kỹ nuốt chậm, hàng mi dài rũ xuống, ánh nắng chiếu vào trên mặt làm ánh lên một ít lông tơ tinh tế.

Giống như công tử phú quý nhàn nhã ở Phàm giới.

Tần Giác nhìn xong thì dời mắt đi, nhưng y không đi luyện kiếm mà ngồi trên ghế đá cùng anh, thanh kiếm trong tay bị chà đến bóng lưỡng.

°°°°°°°°°°

Đăng: 22/11/2023

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 12"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

cong-tu-biet-tu.jpg
Công Tử Biệt Tú
24 Tháng 1, 2025
tuy-y-lam-nung-convert.jpg
Tùy Ý Làm Nũng Convert
12 Tháng 4, 2025
dai-gia-the-tu-phi.jpg
Đại Giá Thế Tử Phi
2 Tháng 12, 2024
Cuoc-song-sau-gao-cua-mot-sach-o-thanh-trieu-min(1)
Cuộc Sống Sâu Gạo Của Mọt Sách Ở Thanh Triều
17 Tháng 1, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online