Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 11
Chương 11. Sao hôm nay tiểu sư đệ ngoan vậy
Edit + beta: Iris
Quý Từ nhớ đến lọ thuốc mỡ kia, lập tức chột dạ.
Lọ thuốc bị Tần Giác ném xuống đất, vỡ thành từng mảnh, cả lọ lẫn thuốc đều không sử dụng được nữa.
Đương nhiên, không thể nói những lời này trước mặt Thanh Ngọc trưởng lão.
Vì vậy anh mỉm cười, rút tay khỏi tay Thanh Ngọc: “Thuốc mỡ do Thanh Ngọc trưởng lão đưa quá quý giá, ta không nỡ dùng.”
“Hơn nữa, vết thương nhỏ trên tay không có gì đáng ngại, đến khi nào thực sự cần dùng rồi nói.”
Thanh Ngọc nghe vậy thì ngừng cười, hắn lặp lại lời của Quý Từ:
“Chờ đến khi cần dùng? Quý tiểu hữu, phải đợi đến khi vết thương nghiêm trọng ngươi mới chịu dùng sao?”
Quý Từ cắn đầu lưỡi của mình đến mức hơi đau xót mới nói:
“Khụ, ta nói sai rồi, Thanh Ngọc trưởng lão, lát nữa ta sẽ bôi thuốc lên vết thương, bảo đảm sẽ không uổng phí tấm lòng của người!”
Thanh Ngọc không nói chuyện mà chỉ nhìn chằm chằm anh một lúc, không biết là có tin hay không nữa.
Quý Từ bị hắn nhìn đến mức lông tơ dựng đứng, cảm thấy trước đây mình đúng là ngu ngốc mới nói Thanh Ngọc trưởng lão ôn tồn lễ độ.
Quý Từ cụp mắt xuống, nhẹ nhàng rút cánh tay mình ra: “Trưởng lão, người có đói không, có muốn ăn cơm không?”
“Nếu không thì ở lại ăn cùng nhé?”
Quý Từ vừa dứt lời, còn chưa kịp rút tay ra thì giọng nói lạnh lùng của Tần Giác đã truyền đến từ phía sau cách đó không xa:
“Hai người đang làm gì?”
Quý Từ giật mình, vội quay đầu lại nhìn.
Chỉ thấy tiểu sư đệ mặc một bộ bạch y mộc mạc, mái tóc dài được buộc lên bằng một sợi dây, sau lưng đeo một thanh trường kiếm, do vừa luyện kiếm xong nên sợi tóc trên trán bị mồ hôi làm cho ướt đẫm, đôi mắt sâu không thấy đáy.
Quý Từ như tìm được cứu tinh, nhân lúc Thanh Ngọc trưởng lão đang ngẩn người, lập tức rút tay lại.
Sau đó chạy đến bên cạnh Tần Giác, lấy khăn tay ra lau mồ hôi cho y một cách thân thiết, trong miệng còn lẩm bẩm:
“Đệ nhìn đệ xem, luyện kiếm xong sao không lau mồ hôi, hôm nay trời có gió, đệ muốn bị cảm mạo hả?”
Kỳ thật dạo này Quý Từ thường xuyên lấy khăn tay giúp y lau mặt.
Nhưng Tần Giác vẫn mãi không quen được, thường né tránh.
Chỉ là lần này…
Ánh mắt Tần Giác đối diện với Thanh Ngọc trưởng lão cách đó không xa, y hơi cong khóe môi, để mặc Quý Từ lau mồ hôi trên trán mà không ngăn lại.
Sau khi lau xong, Quý Từ có chút khó hiểu: “Sao hôm nay tiểu sư đệ ngoan vậy.”
Tần Giác cười mà không nói.
Y đi đến trước mặt Thanh Ngọc: “Bái kiến trưởng lão.”
Thanh Ngọc nhìn sự tương tác qua lại giữa hai người, trên mặt không có chút tức giận nào, không giống như Hàn Sinh lúc trước, ánh mắt âm độc như muốn bổ Quý Từ làm đôi.
Nghĩ vậy, Quý Từ cảm thấy hơi sợ hãi.
Vừa rồi là anh cố ý làm vậy, đám biến thái có đam mê kỳ lạ này, không một ai được đến gần tiểu sư đệ nhà anh!
Giống như cuộc gặp gỡ bình thường nhất giữa trưởng bối và tiểu bối, sau khi Tần Giác chào hỏi xong, Thanh Ngọc lập tức nở một nụ cười dịu dàng:
“Giữa chúng ta không cần đa lễ.”
Tần Giác né tránh ánh mắt hắn, thờ ơ nói: “Là điều nên làm.”
Cảm nhận được sự thờ ơ của y, Thanh Ngọc ngừng cười, sau đó lấy một hộp thuốc trong tay áo ra: “Đây là đan dược ta đặc biệt luyện chế cho ngươi, có lợi cho thương thế của ngươi.”
Tần Giác nhận lấy, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: “Đa tạ trưởng lão.”
Giữa mày Thanh Ngọc hiện lên một tia khó chịu.
Trước đây, Tần Giác sẽ không bao giờ thể hiện tính khí như vậy trước mặt bọn họ.
Xưa nay giữa bọn họ không so đo những nghi thức xã giao này.
Như thể có gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát.
Thanh Ngọc không biết tại sao, nhưng điều này khiến hắn thấy hơi nôn nóng.
Ánh mắt hắn vô thức nhìn vào người thanh niên đang bận rộn bên bệ bếp cách đó không xa:
“Quan hệ của Tiểu Giác và Quý tiểu hữu đúng là rất tốt.”
Tần Giác ngồi trên ghế đá, trước mặt là trà do Quý Từ pha từ sớm.
Y nhấp một miếng: “Mấy ngày nay vẫn luôn được sư huynh chăm sóc, Quý sư huynh là người rất tốt.”
Ánh mắt Thanh Ngọc khẽ chuyển động: “Tiểu Giác có thể kết thêm bạn mới, ta đương nhiên mừng cho ngươi.”
Lúc nói câu này, Thanh Ngọc dùng nắp trà che giấu ánh mắt sâu thẳm của mình.
Tại sao? Chỉ hôn mê có mấy ngày, khi tỉnh lại được người ngoài chăm sóc một thời gian, mà mối quan hệ lại trở nên thân thiết như vậy.
Trước đây Tần Giác đâu phải người dễ gần thế này?
Không ai biết rõ điều này hơn bọn họ.
Tần Giác lòng dạ lạnh lùng tính tình vô cảm, e là trong mắt chỉ có mỗi thanh kiếm kia.
Bọn họ phải mất rất nhiều thời gian mới khiến Tần Giác mềm lòng, chịu gần gũi với bọn họ, thủ đoạn của người tên Quý Từ này rất hay.
Chỉ trong vòng mấy ngày ngắn ngủi…
Bàn tay cầm tách trà của Thanh Ngọc run nhè nhẹ.
Đúng lúc này, phía đối diện truyền đến giọng nói lạnh lùng của Tần Giác: “Trưởng lão muốn ở lại dùng bữa sao?”
Nghe thấy giọng y, Thanh Ngọc vô thức cong khóe môi, nụ cười vẫn dịu dàng trước sau như một: “Quý tiểu hữu có mời ta ở lại dùng bữa, nếu ta từ chối thì không ổn chút nào.”
Tần Giác hơi nhíu mày.
Sư huynh từng mời?
Y không khỏi nhìn về phía Quý Từ.
Đối phương thức dậy từ sáng sớm để nấu cơm nên không ăn mặc quá cầu kỳ, chỉ thấy anh xắn tay áo lên, thành thạo thêm lửa trong bệ bếp.
Không biết có phải do anh chưa từng luyện kiếm dưới nắng hay không, không chỉ khuôn mặt trắng như tuyết, mà cả cổ và cánh tay cũng trắng một cách kỳ lạ, như thể có thể phản chiếu lại ánh sáng.
Giống như những thư sinh mặt trắng tuấn tú ở phàm giới.
Tần Giác bất giác nhìn chằm chằm một lúc lâu, cho đến khi Quý Từ dọn thức ăn lên, y mới bừng tỉnh, phục hồi tinh thần.
Khi nghiêng đầu nhìn sang một bên, y thấy rất rõ ý tứ sâu xa trong đáy mắt Thanh Ngọc.
“Thanh Ngọc trưởng lão, người muốn ở lại dùng cơm?”
Thanh Ngọc cụp mắt, khi ngước lên lần nữa thì ánh mắt vẫn như thường: “Bây giờ đang rảnh rỗi, ở lại dùng bữa cũng không sao.”
Hắn đã tích cốc từ lâu, đã nhiều năm rồi không ăn đồ ăn ở phàm giới nữa.
Quý Từ vốn chỉ khách sáo nói một câu, ai mà biết Thanh Ngọc trưởng lão lại thật sự ở lại dùng cơm.
Anh thậm chí còn không nấu thêm phần cho Thanh Ngọc, sao mà đủ ăn?
Quý Từ nuốt những lời này vào bụng, mang theo tâm trạng không vui đi xới cơm cho bọn họ.
Hệ thống im lặng hồi lâu cuối cùng cũng lên tiếng, do dự nói: 【 Ký chủ, rõ ràng bọn họ có thể tự xới cơm. 】
Rõ ràng ký chủ nhà nó đã nấu ăn rồi, bận rộn cả một buổi sáng, dựa vào cái gì còn kêu anh đi xới cơm?
Quý Từ thở dài, giọng điệu chứa đầy tang thương:
【 Thống Thống, ngươi không hiểu đâu. Tiểu sư đệ nhỏ hơn ta, Thanh Ngọc trưởng lão lớn hơn ta, ta xui xẻo bị kẹp ở giữa, trên phải kính trọng người lớn, dưới phải yêu thương trẻ nhỏ, đó quả thật không phải là chuyện con người có thể làm được. 】
Hệ thống nghe cái hiểu cái không, nó chỉ là cảm thấy, ký chủ nhà mình dường như quá hiểu chuyện.
Quý Từ bưng cơm lên bàn, mời bọn họ cùng ăn.
Thanh Ngọc biết anh nấu ăn không tồi, hắn có nếm thử gà nướng lần trước, hương vị thật sự rất ngon.
Bây giờ xem ra, không chỉ có gà nướng, Quý Từ còn có thể tự tay làm cơm nhà.
Hắn nhếch miệng cười nói: “Tay nghề của Quý tiểu hữu rất tốt, tiểu nương tử tương lai của ngươi đúng là có phúc.”
Quý Từ nghe vậy, ho khan vài tiếng: “Tàm tạm thôi, vẫn ổn.”
“Đừng khiêm tốn,” giọng Thanh Ngọc ôn hòa, “Gà nướng lần trước ngươi đưa tới cho ta, đến nay ta vẫn còn nhớ rõ hương vị.”
Quý Từ định cười phụ họa, nhưng anh lập tức nhớ tới gì đó, tức khắc toàn thân cứng đờ.
Giọng Tần Giác không nhanh không chậm:
“Hóa ra gà nướng ngày đó bị sư huynh đưa cho Thanh Ngọc trưởng lão một phần.”
🌞🌞🌞🌞🌞