Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn - Chương 1044
Chương 1044: Dẫn Dắt
“Chuyện này đã có mấy trường hợp ví dụ rồi, không ai dám chọc đến cô ta, cho dù ngươi có sắp xếp một người khác đến giết cô ta cũng vô dụng, chỉ là lừa mình dối người thôi, không lừa gạt được nhân quả.”
Trần Lạc không thể tin được, năng lực này thực sự là không có cách nào giải quyết sao?
Không thể chết được? Dường như so với Mễ Phạn cũng không phân được cao thấp.
Thời Tố lau nước mắt, nói:
“Ngươi có biết Tam Thân Vương và Adolf vì sao lại muốn đối phó với ngươi không, tất cả đều là do cô ta giở trò.”
Pháp Vương đang ở chỗ của Afra, Trần Lạc lúc đầu còn tưởng rằng đây là em trai em gái tương lai của mình, muốn thiết lập một mối qua hệ hữu nghị với đế quốc Dryman, nhưng không ngờ lại là đang phục kích bản thân.
Rốt cuộc là tại sao chứ?
Trần Lạc ban đầu cho rằng chính là Lôi Tát Đức đâm bị thóc, chọc bị gạo, để khiến Adolf cùng ra tay.
Thời Tố nói:
“Ta đã tận mắt nhìn thấy Tử La Lan ra tay với ngươi, trước đây ta cũng đã nghĩ tới, Tam Thân Vương sở dĩ đến tìm ngươi là vì muốn có tinh thể hệ thời gian, là vì hắn lấy được Dung Huyết Thảo gì đó, loại cỏ này đã trưởng thành, nhưng mà phải sử dụng trong một khoảng thời gian nhất định, nếu không sẽ mất hết tác dụng.”
“Ngay sau khi Tử La Lan sử dụng nhân quả, Tam Thân Vương đã lấy được Dung Huyết Thảo, nếu không thì với thân phận của Tam Thân Vương, việc muốn có được tinh thể hệ thời gian chẳng qua cũng chỉ là vấn đề về thời gian, hắn sẽ không nóng lòng tìm kiếm như vậy, mà trái lại sẽ kiên nhẫn chờ đợi.”
“Hắn rất cần một tinh thể hệ thời gian để dung hợp với nó, hắn đã đưa ra một khoản tiền thưởng khổng lồ, sau khi biết được ngươi có đã đi tìm ngươi.”
“Trước khi Adolf ra tay với ngươi, cũng đã đi tìm Tử La Lan, là ta sử dụng dịch chuyển không gian đưa hắn đến, bọn họ khi nói chuyện đã tránh mặt ta, ta cũng không biết bọn họ nói gì, nhưng chắc chắn là Tử La Lan đã cố tình dẫn dụ Adolf khiến Adolf ra tay với ngươi.”
Trần Lạc nheo mắt lại, lửa giận trong lòng dâng lên từng chút từng chút một.
Lúc trước, khi Trần Lạc dẫn theo Xà Mẫu và Hoàng Nghiêu đến khôi phục Lam Tinh, vốn định nhìn xem Lam Tinh đã cải thiện đến đâu và ở lại Lam Tinh, nhưng mà lại bị buộc phải rời đi.
Vốn tưởng là Tam Thân Vương, nhưng không ngờ lại là Tử La Lan.
Vẫn là do Tử La Lan từng chút một giở thủ đoạn, biến thành kẻ thù.
Mặc dù một phần nguyên nhân cũng là do tính cách của Trần Lạc, nhưng đó là do Tử La Lan cố tình dẫn dắt.
Mẹ nó.
Trong đầu Trần Lạc nảy ra một ý nghĩ, nở một nụ cười lạnh lùng, nói:
“Thời Tố, ngươi đi giết Tử La Lan, thấy thế nào? Ngươi có lẽ rất hận cô ta, nếu như ngươi đi đánh chết cô ta, trong lòng có nhiều thù hận chắc hẳn sẽ khiến cô ta phải chết thảm.”
Thời Tố sửng sốt, nắm chặt nắm đấm:
“Được, dù sao thì ta cũng phải chết, ta chết như thế nào, ta còn quan tâm sao?”
Mễ Phạn lại cao giọng nói:
“Không được, nếu ngươi để Thời Tố ra tay thì mọi hậu quả vẫn đổ lên đầu ngươi, bây giờ ngươi ra tay với cô ấy, ngươi sẽ phải chịu một phản ứng ngược lại rất lớn, cũng không tính là giết chết cô ấy hoàn toàn mà chỉ khiến cô ấy tái sinh mà thôi.”
“Sau khi thành Thần, phản phệ mới có thể rất nhỏ, không cần nóng vội, ta có cảm giác ta có thể đánh bại được cô ấy.”
Trần Lạc khẽ giật mình, đúng vậy, Mễ Phạn là vận mệnh, làm sao có thể yếu hơn nhân quả được chứ?
Chỉ là Tử La Lan đã trở thành cấp Thần, còn Mễ Phạn vẫn còn nhỏ tuổi nên tạm thời không được thôi.
Khóe miệng Trần Lạc cong lên, Tử La Lan, nếu như ngươi chết trong tay quân cờ mà ngươi chơi đùa thì nhất định sẽ rất buồn cười.
Trực tiếp giết chết Tử La Lan, liệu có phải có lợi cho cô ta quá rồi không?
Trần Lạc cảnh cáo Thời Tố, đưa Thời Tố vào trong dị năng không gian, sau đó thả Artis ra.
Trần Lạc híp mắt, tát cho Artis một phát thật mạnh, Artis che mặt, hai mắt đỏ lên.
Nói là đau thì cũng không đau, nhưng mà tính sỉ nhục quá mạnh, Artis được sống an nhàn sung sướng, thân phận cao quý, đã bao giờ bị người khác đánh chưa?
Trần Lạc sẽ không chỉ tin lời Thời Tố nói, liền hỏi:
“Tại sao lại tấn công ta?”
Artis cúi đầu, yếu ớt nói:
“Tài năng của ngươi quá lợi hại, nếu như ngươi có thể yên ổn phát triển, sau này nhất định sẽ thao túng cả hai đại đế quốc, chuyện này thật sự không thể chấp nhận được, cho nên ông nội của ta mới muốn ra tay với ngươi.”
“Ta nghe lời ông nội ta, ông tôi yêu cầu ta ra tay, ta không thể không nghe.”
Artis cũng không ngu ngốc đến mức nói rằng nguyên nhân chủ yếu là vì bản thân ghen tị với song dị năng thời không của Trần Lạc.
Trần Lạc lại tát hắn một phát mạnh nữa:
“Ngươi thật sự là một đứa cháu hiếu thảo, ông nội của ngươi đã đến gặp Tử La Lan, ngươi có biết Tử La Lan nói cái gì không?”
Artis cắn răng, nói:
“Tử La Lan nói ta sẽ chết trong tay ngươi.”
Trần Lạc không thể tin được, nếu như ngươi không làm gì ta, dựa vào mặt mũi của Pháp Vương, ta có khả năng sẽ làm gì ngươi sao?