Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn - Chương 1043
Chương 1043: Giao Dịch
Trần Lạc cho đến giờ vẫn không thể nào hiểu được, lúc trước khi hắn còn đang ngồi trong nhà, đột nhiên xuất hiện bốn cấp Thần, còn muốn giết chết hắn.
Thời Tố cười khổ, nói:
“Cô ta là một kẻ khốn nạn, một người phụ nữ xấu xa thích biến người khác thành quân cờ rồi từ từ đùa nghịch.”
Thời Tố cúi đầu, chậm rãi tự bộc bạch:
“Tử La Lan là hệ nhân quả trong truyền thuyết, trước khi ta trở thành cấp Thần, cô ta đã đạt đến cấp Thần, ta cũng không biết cô ta bao nhiêu tuổi.”
“Ta thông qua dịch chuyển không gian không gian đạt đến cấp Thần, dựa vào một mình dịch chuyển không gian kiếm được rất nhiều tiền, ta cũng tính là giàu có, nhưng mà thực lực của ta không mạnh, gặp phải rất nhiều khó khăn.”
“Ta phải tìm một chỗ dựa, chỗ dựa đầu tiên chính là một đại lão có năm đạo pháp tắc, nhưng mà hắn lại coi ta như cây hái ra tiền, nô lệ của hắn, tiền ta kiếm được đều phải đưa cho hắn 80%.”
“Dưới góc nhìn của người ngoài, một lần ta có thể kiếm được hàng chục nghìn hoặc đến hàng trăm nghìn Tử Tĩnh, nếu như may mắn, còn có thể kiếm được hàng triệu Tử Tĩnh, nhưng mà có bao nhiêu người sẵn sàng sử dụng dịch chuyển không gian của ta để dịch chuyển đâu chứ?”
“Kẻ nào có thực lực yếu ta không nỡ thu tiền, còn kẻ nào có thực lực mạnh ta lại không dám thu tiền, kẻ nào có lai lịch không rõ ta cũng không dám giao dịch.”
“Ta không muốn trở thành người phụ thuộc vào người khác, ta muốn một sống tự do.”
“Về sau, ta biết được Tử La Lan từ trong miệng một người dân, ta đã đem theo một món quà được chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng để đến gặp Tử La Lan. Tử La Lan, một người không bao giờ gặp người khác, thế mà lại tiếp nhận ta.”
“Ta cứ nghĩ đó là một khởi đầu cho vận may của mình, nhưng bây giờ suy nghĩ lại, đó chính là khởi đầu cho những cơn ác mộng sau này của ta.”
“Ta thi thoảng sẽ cố ý hoặc vô tình tiết lộ mối quan hệ của mình với Tử La Lan ra bên ngoài, người khác thấy ta thường xuyên ra vào chỗ ở của Tử La Lan, bọn họ đều tin đó là sự thật, cũng không còn có mấy người dám ức hiếp ta.”
“Ta đã có chỗ dựa, có thêm nhiều bạn bè, cuộc sống cũng dần trở nên tốt đẹp hơn.”
“Ta biết năng lực của Tử La Lan, ta vô cùng tò mò về những gì sẽ xảy ra với ta trong tương lai là gì, ta đã cầu xin Tử La Lan, Tử La Lan cũng đồng ý với ta, sau này nếu cảm nhận được gì sẽ nói cho ta biết.”
“Cô ta nói, sau này ta sẽ chết trong tay ngươi, ta liền tin, khi gia tộc Bodo truyền đến tin tức của ngươi, ta càng tin tưởng mãnh liệt hơn, bởi vì gia tộc Bán Thần Bodo là do ta đã đích thân dịch chuyển đi.”
“Với thực lực của ngươi lúc đó, một Bán Thần cũng sẽ khiến ngươi cực kỳ tuyệt vọng.”
“Ta không biết ngươi làm sao thoát khỏi tay của Bán Thần, nhất định là cực kỳ gian khổ, ta tin rằng một khi ngươi trưởng thành, nhất định sẽ tìm được ta, vậy nên ta phải ra tay trước để chiếm ưu thế.”
Đột nhiên Thời Tố run rẩy nói:
“Trần Lạc, ta sắp phải chết rồi, ngươi có thể nói cho ta biết, dựa trên tính cách của ngươi, nếu như biết ta là người đã dịch chuyển Bán Thần đến, có phải ngươi sẽ giết ta không?”
…
Nghĩ lại lúc trước, có một Bán Thần tàn phá Lam Tinh một cách bừa bãi, nếu Lam Tinh muốn chống cự thì cho dù thắng cũng nhất định là sẽ phải gánh chịu một hậu quả thê thảm.
Lời của Tử La Lan nói có chính xác hay không còn phụ thuộc vào việc Trần Lạc có thực sự đến giết chết Thời Tố hay không.
Hiện tại Trần Lạc đang ở trước mặt hắn, Thời Tố muốn đích thân hỏi một chút.
Bán Thần của gia tộc Bodo đã được dịch chuyển đến?
Nhưng khi được đưa tới Lam Tinh lúc đó đã gần như hấp hối rồi.
Trần Lạc lắc đầu:
“Ngươi nghĩ sai rồi, ta sẽ không làm vậy, ta chẳng những không giết ngươi, mà còn muốn cảm ơn ngươi, Bán Thần Bodo kia khi từ trong thông đạo không gian đi ra đã bị phế rồi, ta giết hắn vô cùng dễ dàng và thu được tinh thể của hắn.”
Thời Tố mở to hai mắt, ngơ ngác nhìn Trần Lạc.
Trạng thái tinh thần của Thời Tố ngay lập tức bùng nổ, nước mắt rơi xuống như mưa, điên cuồng đập xuống đất:
“Ông trời ơi, ngươi tính chơi đùa ta đến chết phải không.”
Thời Tố gào khóc, bộ dạng trông rất đáng thương.
Nhưng Trần Lạc lại không thương hại hắn.
Nếu như không phải ta chạy trốn thì đã chết từ lâu rồi.
Hiện tại Thời Tố hối hận chẳng qua chỉ là bản thân mạnh hơn hắn rất nhiều, nếu như bản thân bây giờ vẫn chỉ là một Bán Thần, liệu khi Thời Tố biết rồi, có từ bỏ truy sát không?
Điều quan trọng nhất là Thời Tố lúc trước không bắt được bản thân đã muốn phá hủy Lam Tinh.
Nếu như sai rồi chỉ cần xin lỗi, vậy thì cần nắm đấm làm gì?
Trần Lạc trầm giọng hỏi:
“Đừng khóc nữa, thực lực của Tử La Lan kia là gì, rất lợi hại sao?”
Hệ nhân quả, dường như là một pháp tắc rất đặc biệt.
Thời Tố nghẹn ngào nói:
“Thực lực cái dắm, một tay ta liền có thể giết chết, chỉ có điều sau khi cô ta chết đi vẫn có thể tiếp tục đầu thai, nhiều nhất là vài chục năm nữa sẽ lại khôi phục, mà ngươi giết chết cô ta chắc chắn sẽ chết thảm.”