Xuyên Thành Đàn Em Pháo Hôi Của Nam Chính Truyện Ngược - Chương 36
Chương 36: Đuổi theo
Khung cảnh xung quanh càng ngày càng tối, hàng quán ven đường cũng càng ngày càng thưa thớt, lúc sau hai bên đường thậm chí không còn một ngôi nhà nào, chỉ có những ngọn đèn đường cách nhau chừng vài mét.
Chiếc xe phía trước vẫn duy trì tốc độ vững vàng như cũ nhưng đỉnh mày Hoắc Dục Tiêu lại dần nhíu chặt.
Hắn cúi đầu nhìn bản đồ điện tử, vị trí của Thẩm Trình Miên trên bản đồ đang nhấp nháy cách vị trí của hắn không xa.
Âm thanh chú Triệu vang lên: “Thiếu gia, đoạn đường này quá ít xe qua lại, tiếp tục đi theo có thể sẽ bị phát hiện, thiếu gia có muốn kéo dài khoảng cách không ạ?”
Chiếc xe phía trước chắc chắn là xe Thẩm Trình Miên đang ngồi, chú Triệu không dám rút dây động rừng, lo rằng nếu bọn họ bại lộ thì sẽ khiến Thẩm Trình Miên đang ngồi trong xe gặp nguy hiểm.
Ánh mắt Hoắc Dục Tiêu sâu thăm thẳm nhìn về phía chiếc xe đằng trước. Hắn mở miệng nói: “Đuổi theo, chặn nó lại.”
Chú Triệu còn tưởng rằng mình nghe nhầm, “Thiếu… thiếu gia, thiếu gia Thẩm vẫn còn ở trên xe, lỡ như…”
“Đuổi theo.” Hoắc Dục Tiêu cắt ngang lời ông.
Chú Triệu thấy hắn không có ý nói đùa, ông không dám hỏi nguyên nhân, nghe theo lời hắn đạp ga tăng tốc, đột ngột đuổi sát sao hơn.
Ánh mắt Hoắc Dục Tiêu vẫn dừng lại ở chiếc xe kia.
Chiếc xe kia chạy quá ổn định.
Trong tình cảnh hiện tại, Thẩm Trình Miên không thể tiếp tục giả vờ, dù việc đàm phán với người trong xe phải tốn một khoảng thời gian nhưng từ lúc bọn họ bắt đầu đuổi theo, chiếc xe vẫn chạy đều đều, thậm chí nghiêm túc chấp hành luật giao thông trên các đoạn đường hạn chế tốc độ khác nhau, đủ để thể hiện sự thư thả của người lái.
Trường hợp tốt nhất là Thẩm Trình Miên có thể khéo léo dùng lời nói để ổn định tên bắt cóc.
Có lẽ Thẩm Trình Miên rất thông minh, nhưng Hoắc Dục Tiêu biết rất rõ Thẩm Trình Miên hiện tại đơn thuần đến mức nào. Để nhanh trí ứng phó với tình huống bất ngờ cũng cần phải có kinh nghiệm, cho nên xác suất Thẩm Trình Miên lừa được tên bắt cóc là cực kỳ thấp.
Tình huống thứ hai có thể xảy ra là trước khi xe bọn họ đuổi theo thì Thẩm Trình Miên đã xảy ra chuyện.
Trên chiếc xe kia chỉ có hai người, tài xế không thể làm gì Thẩm Trình Miên khi đang lái xe, đó là lý do ban đầu hắn lựa chọn tạm thời không làm kinh động đến nó.
Nhưng tình huống hiện tại đã thay đổi, hắn cần phải xác nhận tình hình của Thẩm Trình Miên trên xe trước.
.
.
.
Trên chiếc xe phía trước, tài xế vẫn là người có hình dáng khuôn mặt tương tự chú Trần, nhưng lúc này trên ghế sau lại có thêm một người đàn ông râu quai nón và một thiếu niên đã gục xuống bên cạnh, là Thẩm Trình Miên đang hôn mê.
Tài xế nhìn Thẩm Trình Miên đang gục xuống ở ghế sau qua gương chiếu hậu, tặc lưỡi nói: “Thật không ngờ thiếu gia nhỏ này còn khá thông minh. Vừa nãy tao kiếm cớ dừng lại để đón bạn, cậu ta gật đầu lia lịa, diễn xuất y hệt ảnh đế luôn, kết quả là xe vừa dừng lại, cậu ta dám nhân thời cơ bỏ chạy. Nếu không nhờ mày hành động nhanh, suýt chút nữa là không bắt lại được, chắc là cậu ta phát hiện từ lâu rồi, nãy giờ trên đường đi vẫn luôn vờ diễn kịch với ông đây chứ gì!”
Râu quai nón hừ nhẹ một tiếng, trong mắt tràn đầy khinh thường: “Bị thằng nhóc choai choai như vậy lừa gạt, mày cũng chỉ được có thế thôi.”
Tài xế kia quay đầu chửi bậy, chửi đã rồi thì liếc nhìn gương chiếu hậu, thấp giọng hỏi: “Xử lí cậu ta thế nào đây? Mày muốn làm thế nào?”
Bọn họ là đều là du côn trên đường phố, đã rất nhiều lần trộm cắp, ăn vạ, thu phí bảo kê, cũng không ít lần đánh nhau giành địa bàn.
Nhưng người bên kia yêu cầu bọn họ giết người.
Ngay cả đối với bọn họ, giết người vẫn là lần đầu tiên.
Đáy mắt râu quai nón xẹt qua một tia ánh sáng nhạt.
“Không phải xỉu rồi à? Bỏ vào xe đẩy xuống sông là xong việc.”
Tài xế trầm mặc trong chốc lát, “Lỡ không chết thì sao, bên kia nói, phải giết chết, nhất định phải chết.”
“Cậu ta vừa hôn mê vừa bị nhốt trong xe, lại còn ném thẳng xuống nước thì sống sót kiểu đếch gì!” Râu quai nón cười nhạt một tiếng, sau đó nhìn bầu trời tối đen ngoài cửa sổ xe, “Tự xuống tay giết chết có sạch sẽ bằng chết đuối không hả? Chúng ta phải để lại đường lui cho bản thân chứ, mày nghĩ người bên kia sẽ để chúng ta yên ổn à? Nếu không cẩn thận để lại bằng chứng, về sau chắc chắn là không còn chỗ trốn.”
Mặc dù bọn họ đều không phải là người có học thức gì nhưng bình thường vẫn hay xem phim trinh thám, hiện nay các phương pháp giám định đã tiên tiến đến vậy, bọn họ thực sự không biết làm cách nào để tránh bị phát hiện.
Râu quai nón nói xong thì nhìn tài xế qua gương chiếu hậu, “Nãy giờ tao tránh hết camera trên đường, cũng không có ai nhìn thấy bộ dạng thật của mày, có thể không chạm vào thì đừng có chạm, ngừng làm mấy chuyện thừa thãi tự chặt đứt đường lui của mình đi.”
Tài xế nghe vậy thì suy tư mà đưa tay chạm vào bên dưới khớp hàm. Để hôm nay dụ được người vào xe thành công, anh ta đã cố ý dùng keo dán vào khớp hàm để trông giông giống với tài xế của nhà họ Thẩm, lông mày và sống mũi cũng đã chỉnh lại một chút, phủ thêm một lớp phấn lên mặt. Thật ra lớp hóa trang cũng không cầu kỳ lắm, nhưng buổi tối không rõ ràng như ban ngày, đủ để khiến người khác thật giả lẫn lộn.
Bên kia hứa hẹn sau khi bọn họ thành công sẽ sắp xếp cho bọn họ ra nước ngoài. Nhưng như râu quai nón đã nói, dù sao bọn họ cũng phải chừa đường lui cho mình, thân phận của vị thiếu gia nhỏ đang ngồi ở ghế sau không hề đơn giản, nếu bọn họ không che giấu thân thế kĩ càng, lỡ như để lại bằng chứng, sợ rằng đang trên đường đến sân bay đã bị còng lại rồi.
Tốt nhất là nên cẩn thận vẫn hơn, cứ ném cả người lẫn xe xuống sông như râu quai nón nói. Nếu chết thì càng tốt, trong trường hợp này cảnh sát có muốn điều tra cũng cần phải có thời gian, bọn họ có thể thừa dịp này lấy được số tiền lớn và cơ hội ra nước ngoài theo như sắp xếp của bên kia, từ nay về sau sống cuộc đời tự do.
Lỡ như không chết, bên kia nhất định sẽ không để tâm sống chết của bọn họ nữa, nếu bọn họ cẩn thận không để lại bất kỳ manh mối nào thì vẫn còn khả năng sẽ không bị bắt.
Tài xế nghĩ vậy thì gật đầu, lái xe về phía một cái hồ hẻo lánh ở vùng ngoại thành.
Đi được một đoạn thì phía sau mơ hồ vang lên tiếng xe đang tăng tốc, râu quai nón nhìn thoáng qua, ánh mắt hơi thay đổi: “Hình như nó đang hướng về phía bọn mình.”
Tài xế nhíu mày nhìn về phía gương chiếu hậu, anh thử cua vài vòng, phát hiện chiếc xe phía sau vẫn đuổi theo bọn họ sát sao.
Tài xế vừa tăng tốc vừa mắng, “Đệch! Sao mà theo kịp được vậy?!”
Ánh mắt râu quai nón nhìn về phía Thẩm Trình Miên đang hôn mê, nhanh chóng lục soát khắp người, lấy ra một cái máy định vị nhỏ trong túi quần cậu. Sắc mặt gã ngay lập tức thay đổi, mở cửa sổ xe ném văng máy định vị, gã mắng chửi: “Có máy định vị! Con mẹ mày cũng không biết?!”
Xe phía sau đuổi theo rất gần, tài xế vốn đã căng thẳng, vừa nghe râu quai nón mắng, trong lòng vừa sợ hãi vừa tức giận.
“Đụ má! Con mẹ mày cũng không phát hiện mà! Ông đây đã làm thiếu gia bao giờ đâu mà biết còn có trò này nữa!”
Râu quai nón lười cãi cọ đến cùng, gã quay đầu nhìn về phía chiếc xe đằng sau, mắng, “Chạy nhanh nữa lên!”
Tài xế chửi thêm vài câu, dẫm một chân ga, xe tăng tốc xông về phía trước.
Nhưng chiếc xe đuổi theo đằng sau cực kì khó chơi, vòng vèo thế nào cũng không thể cắt đuôi được. Nhìn thấy khoảng cách giữa hai chiếc xe ngày càng rút ngắn, tài xế lại càng hoảng hơn nữa, chỉ biết đâm đầu lao về phía trước.
“Không cắt đuôi được! Làm sao bây giờ?” Tài xế hỏi.
Sắc mặt râu quai nón cũng rất khó coi.
“Đụ má mày câm rồi hả!” Tinh thần tài xế căng thẳng cực độ, lái xe ở tốc độ cao dường như không thể quan sát rõ đường đi, anh ta không còn tâm tư đi tự hỏi tiếp theo nên làm sao bây giờ.
Râu quai nón cắn chặt răng, “Nghĩ cách kéo dài khoảng cách ra đi, đến bên hồ, tao ném người xuống, chúng ta lái xe chạy.”
Ý là phải dùng thiếu gia nhỏ để cắt đuôi chiếc xe đằng sau. Tài xế không cam lòng, “Vậy uổng công phí sức cả ngày à?!”
“Muốn đòi tiền cũng phải có mạng xài! Lỡ như bị bắt được, nhà họ Thẩm có đủ cách để khiến chúng ta mọt gông trong tù cả đời này mày có tin không?!”
“Đm!” Tài xế bẻ tay lái, chạy về hướng bên hồ.
[Tác giả có lời muốn nói]
Căn cứ vào phán đoán của Hoắc Dục Tiêu: Thẩm Trình Miên không thể lợi hại như vậy!
Miên Miên: ? mặc dù rất khó chịu nhưng mà đoán đúng rồi.