Xuyên Không, Tôi Trở Thành Quản Lí Vàng Trong Làng Showbiz - Chương 229
Chương 229
Cho nên sau khi xem xong video, bộ phận quảng cáo đã quyết định nhân lúc còn nóng lập tức đưa ra lời mời hợp tác.
Tiêu Hòa nhìn thấy tin nhắn này, quay đầu nhìn về phía ổ chó.
William đang phơi nắng ngủ khò khò, bên cạnh bày rất nhiều hộp thức ăn cho chó Ái Bảo, ngay cả khi ngủ cũng không nỡ rời xa.
Nếu đổi thành thương hiệu khác, Tiêu Hòa có thể sẽ cân nhắc thêm, thậm chí từ chối thẳng, nhưng Ái Bảo là thương hiệu mà cô và William đều tin tưởng, cô không chút do dự gật đầu.
Ngày hôm sau, Tiêu Hòa đặc biệt đến công ty Ái Bảo một chuyến để thương lượng các chi tiết hợp tác.
Khi rời đi, cô vẫn không yên tâm, đặc biệt mang theo một số mẫu thức ăn cho chó gửi đến phòng thí nghiệm để kiểm tra lần thứ hai, đợi đến khi có kết quả kiểm tra chính xác, đảm bảo những thức ăn cho chó này không có vấn đề gì, cô mới chính thức ký hợp đồng.
Vài ngày sau, Tiêu Hòa dẫn William đến phim trường quay quảng cáo thức ăn cho chó Ái Bảo.
Tiêu Hòa vừa giao William cho chuyên gia trang điểm, đi vào thì gặp một người quen.
Huấn luyện viên Tiểu Dũng đang đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ đứng ở đằng xa, lớp bột thạch cao trên tay đã được tháo ra, một tháng không gặp, trông cậu ta khỏe khoắn hơn nhiều, ít nhất không còn chật vật như lần gặp trước.
Cậu ta vừa nhìn thấy Tiêu Hòa đã vui mừng đi tới: “Hôm nay sao cô cũng đến đây?”
“Tôi dẫn William đến tham gia quay quảng cáo.”
Nghe vậy, Tiểu Dũng kinh ngạc mở to mắt: “Vừa nãy bọn họ nói tìm được một con ch.ó rất thích hợp để quay quảng cáo, chính là William sao?!”
Nghĩ đến William, trong đầu cậu ta lại hiện lên hình ảnh con ch.ó dữ tợn hung ác, cánh tay bị gãy lại bắt đầu đau âm ỉ.
Một con ch.ó như vậy có thể quay quảng cáo sao?
Nghĩ đến đây, cậu ta không khỏi lo lắng cho mấy con ch.ó nhỏ mà mình mang đến.
Nếu như giữa chừng đang quay nó phát điên lên, cắn một phát là nhẹ.
Tiêu Hòa nhìn ra sự lo lắng của cậu ta: “Cậu yên tâm, William bây giờ không còn hung dữ như trước rồi.”
Thật không?
Tiểu Dũng vẫn tỏ ra lo lắng, đang định hỏi thì đột nhiên nghe thấy tiếng chó sủa.
William vừa chải lông xong đi vào, từ xa nhìn thấy Tiểu Dũng, chuyện cũ ùa về, tức giận bùng phát.
Chỉ thấy một bóng xám vụt qua, nó trực tiếp lao đến trước mặt Tiểu Dũng.
Kể từ sau khi được Tiêu Hòa huấn luyện, William đã có thể ổn định giữ được cảm xúc, hầu như không còn biểu hiện thái độ tấn công với người khác, tình huống như trước mắt, gần một tháng nay mới xảy ra lần đầu.
Nhưng nó cũng không tấn công Tiểu Dũng, mà chỉ trừng mắt nhìn cậu ta, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ, tức giận đi đi lại lại.
Huấn luyện viên Tiểu Dũng đứng trên ghế, vẻ mặt kinh hoàng: “Không phải nói là đã ngoan rồi à?”
Ngay cả nhân viên công tác bên cạnh cũng tỏ ra kinh ngạc: “Chuyện gì vậy? Vừa nãy lúc chải lông William còn ngoan lắm, sao đột nhiên lại thành ra thế này?”
Tiêu Hòa nhìn thấy cảnh này, có chút buồn cười: “Nếu là trước đây, bây giờ cậu đã toi rồi.”
Tiểu Dũng có chút bất lực.
Mặc dù rõ ràng cảm thấy thái độ của William đã ôn hòa hơn trước rất nhiều, nhưng trải nghiệm trước đây vẫn khiến cậu ta căng thẳng.
Đang không biết phải làm sao thì Tiêu Hòa đột nhiên cao giọng gọi một tiếng: “William, về đây.”
Con chó sói vừa nãy còn nhe răng với cậu ta đột nhiên vẫy đuôi, mặc dù vẫn tỏ ra không cam lòng nhưng vẫn quay người trở về bên cạnh Tiêu Hòa.
Nhìn thấy cảnh này, huấn luyện viên Tiểu Dũng kinh ngạc mở to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Nó nghe lời cô sao?”
“Tôi đã huấn luyện nó một chút.” Tiêu Hòa giải thích.
Nghe vậy, Tiểu Dũng càng kinh ngạc hơn.
Cậu ta hiểu rõ nhất con ch.ó sói này khó huấn luyện đến mức nào, chỉ cần chó sói nghe lời thì tay cậu ta cũng không bị gãy.
Tiêu Hòa là một người ngoài nghề, vậy mà lại có thể huấn luyện nó tốt như vậy!
“Lúc huấn luyện, cô có bị thương không?” Cậu ta mở to mắt hỏi, tầm mắt đảo quanh người Tiêu Hòa, muốn tìm vết thương trên người cô.
“Không có.”
“Cô làm thế nào vậy?” Tiểu Dũng sửng sốt.
Lúc mới bắt đầu huấn luyện chó, bị thương là chuyện thường, đặc biệt là những con ch.ó sói hung dữ như William, việc bị thương càng không thể tránh khỏi.
Cậu ta có hơn mười năm kinh nghiệm huấn luyện chó, cuối cùng cũng phải trả giá bằng một cánh tay bị gãy.
Tiêu Hòa vừa không có kinh nghiệm, vừa không có sức lực, làm sao có thể chế ngự được bản tính hoang dã của William?
Đúng lúc này, đạo diễn đi ra nói: “Được rồi, mọi người chuẩn bị nào, mang đạo cụ lên đi.”
Nói xong, nhân viên công tác lấy ra từ trong thùng mấy hộp thức ăn cho chó hiệu Ái Bảo to đùng, một hộp to bằng cả cái đầu của William, vừa mới lấy ra, William lập tức phấn khích, mắt nhìn chằm chằm, muốn tiến lại gần.
Tiêu Hòa nhỏ giọng nói: “Bây giờ không được, đợi làm xong việc rồi cho ăn.”
Nhưng William cả đời chưa từng thấy hộp thức ăn nào to như vậy, làm sao nhịn nổi, nó dốc hết sức muốn lao tới.
Nhìn thấy cảnh này, huấn luyện viên Tiểu Dũng lập tức thấy quen quen.
Trước đây khi cậu ta huấn luyện William, cũng thường xuyên xảy ra tình huống như vậy.
Con chó sói này sức rất lớn, ngay cả cậu ta cũng không khống chế được, lát nữa William chắc chắn sẽ giật đứt dây xích lao tới, đến lúc đó hiện trường sẽ hỗn loạn.
Nhưng đợi một lúc, cảnh tượng trong đầu vẫn không xảy ra.
William đang trong trạng thái phấn khích, sắp lao tới thì lại bị Tiêu Hòa ngăn lại.
Cô trực tiếp đè con ch.ó sói to lớn xuống, khống chế chặt nó, thậm chí còn trực tiếp bế bổng nó lên.
“Bây giờ không được đi.” Tiêu Hòa lại nhắc lại một lần nữa.
William thèm thuồng nhìn những hộp thức ăn cho chó đó, vậy mà lại từ từ bình tĩnh lại.
Tiêu Hòa lúc này mới buông nó ra, xoa đầu William, cười nói: “Quay xong sẽ cho màyăn no.”
William vẫy đuôi sốt sắng nhưng cũng không vùng vẫy nữa, mà ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Tiêu Hòa.
Huấn luyện viên Tiểu Dũng nhìn mà mắt chữ A mồm chữ O.
Không ngờ người trông có vẻ mảnh khảnh mà sức lại lớn như thế, có thể dễ dàng bế bổng con ch.ó sói lên, thậm chí còn chế ngự được sự hung hăng của nó, khống chế chặt nó ở bên cạnh mình.
Chỉ riêng điểm này, đã mạnh hơn cậu ta không biết bao nhiêu lần.
Cậu ta kinh ngạc nhìn Tiêu Hòa, thán phục nói: “Nếu cô đi huấn luyện chó, chắc chắn sẽ trở thành một huấn luyện viên chó xuất sắc!”
Hiện tại nghề huấn luyện chó đang thiếu người, Tiêu Hòa ngay cả một con ch.ó ngang ngược như William cũng có thể thuần phục, những con ch.ó khác thì càng không phải nói.
Tiêu Hòa nghe vậy, nhướng mày: “Lời này, tôi đã nghe rất nhiều người nói rồi.”
Lúc này, đạo diễn đột nhiên hét lên một tiếng: “Tiểu Dũng, mau dẫn mấy con ch.ó cậu mang đến ra đây, sắp bắt đầu quay rồi.”
Nghe vậy, Tiểu Dũng do dự một lúc mới mở cái lồng mình mang đến, lần lượt bế bốn con ch.ó con Alaska ra, trông chúng mập mạp như mấy món đồ chơi, đang hoạt bát nhảy nhót há miệng kêu eng éc.
Cậu ta đặt mấy con ch.ó con vào ổ, vừa căng thẳng nhìn về phía William, lo lắng nó sẽ gây bất lợi cho mấy con ch.ó con này.
Mấy con ch.ó con này đều là bên thương hiệu cho mượn, mới được hai tháng, quá yếu ớt, nếu William lao tới, bọn nó căn bản không có sức chống trả.
William vốn đang nhe răng với huấn luyện viên, nhưng từ khi mấy con ch.ó con này xuất hiện, nó đã nhìn chằm chằm chúng, đôi mắt xanh biếc trở nên sâu thẳm.
Nó nhìn một lúc, nhấc chân từ từ đi tới, lại gần mấy con ch.ó con ngửi ngửi.
Mấy con ch.ó con dường như không cảm nhận được uy áp trên người nó, không biết nguy hiểm, nhảy nhót lại gần, còn áp vào mặt nó, như một đám trẻ con không biết trời cao đất rộng.
William nhìn mấy nhóc tỳ trước mắt, nghiêng đầu, sau đó bỗng nhiên mở miệng.
Thấy một màn như vậy, Tiểu Dũng sợ tới mức sắc mặt đại biến.
“Nguy rồi! Nó sẽ không cắn những con ch.ó nhỏ kia chứ?”
Động tác của mấy con ch.ó nhỏ này có thể nói là phạm thượng.
William luôn luôn hung mãnh làm sao có thể nhẫn nhịn?
Cậu ta vừa muốn đi qua ngăn cản, lại bị Tiêu Hòa cản lại: “Đừng đi qua.”
Tiểu Dũng vẻ mặt lo lắng.
Nếu không đi qua, những con ch.ó nhỏ kia sẽ bị William……
Vừa mới nói đến đây, lại nhìn thấy William há miệng, l.i.ế.m con ch.ó nhỏ nhào vào mặt nó một cái, động tác mạnh bạo làm con ch.ó con ngã xuống đất, lộ ra cái bụng tròn trịa, vui vẻ vẫy đuôi, kêu eng éc làm nũng.
Rất nhanh, ba con ch.ó nhỏ kia thấy thế cũng nhao nhao lại gần, vươn cái cổ dài ra kêu gào.
William không hề tức giận, lúc này khí tức quanh thân trở nên vô cùng ôn hòa, kiên nhẫn bắt đầu l.i.ế.m lông cho mấy con ch.ó nhỏ trước mắt.
Thấy cảnh tượng này, mọi người kinh ngạc mở to hai mắt.
Chương230
“Nó vừa mới há miệng, tôi còn tưởng nó muốn ăn mấy con ch.ó kia rồi, không ngờ lại thế này… sao nó dịu dàng thế nhỉ?”
Với loài chó, thông thường là con yếu sẽ l.i.ế.m lông cho con mạnh, nhưng với chó con thì con lớn tính tình vô cùng tốt mới chịu giúp bọn nó l.i.ế.m lông, đây là một loại biểu hiện trìu mến.
Người huấn luyện chó hoàn toàn không nghĩ tới, hành động này sẽ phát sinh trên người William.
Lúc này William đang giúp con non l.i.ế.m lông, thể hiện ra tôn nhu chưa từng có, ánh mắt màu lam phảng phất biển rộng mênh mông, tràn ngập yêu thương.
Toàn bộ studio im ắng, ai cũng không đành lòng quấy rầy hình ảnh tốt đẹp này, trong lòng mềm nhũn ngọt ngào.
Đạo diễn vỗ nhẹ người quay phim, chỉ vào William và mấy con ch.ó nhỏ, nhẹ giọng nói: “Mau quay lại.”
Chẳng mấy chốc, ống kính của máy quay tập trung vào chúng.
Đây là lần đầu tiên William giúp chó con l.i.ế.m lông, có thể thấy người nó có chút khẩn trương, cẩn thận từng li từng tí thu hàm răng, sợ sẽ đụng trúng chó nhỏ yếu ớt.
Liếm lông xong, nó rõ ràng có chút mệt mỏi, quỳ rạp trên mặt đất.
Lông trên người bốn con ch.ó nhỏ đã ướt sũng, nhưng tinh thần so với lúc trước còn tốt hơn, nhào vào người William, đẩy chân nó bò lên trên, sau khi thành công bò lên lưng William thì ngẩng đầu gào khóc.
William cũng không tức giận, vẻ mặt bất đắc dĩ, đặt cằm lên chân trước, lười biếng không nhúc nhích, hiếm khi tốt tính như vậy.
Chó sói hung mãnh cởi bỏ lớp vỏ bọc sắc bén trên người, phô bày toàn bộ dịu dàng cùng bao dung ra, để mặc cho một đám chó con không biết trời cao đất rộng ở trên người nó nhảy tới nhảy lui.
Cảnh tượng này làm xiêu lòng tất cả mọi người ở đây.
Buổi ghi hình nào mà có động vật tham dự, từ trước đến nay đều luôn làm cho người ta đau đầu nhất, bởi vì động vật rất khó phục tùng và chỉ huy.
Lúc hãng thức ăn cho chó Ái Bảo quyết định quay quảng cáo, nhân viên công tác đã chuẩn bị tinh thần đối phó với tình huống đột phát, nhưng không ngờ lại không cần dùng đến.
Con hó sói lúc trước làm cho người ta lo lắng, ngược lại trở thành con vật đáng tin cậy.
Nó không chỉ có thể tạo dáng theo yêu cầu, mà còn có thể chạy đến khi những chú chó con khác chạy lung tung, nhẹ nhàng ngậm chúng trong miệng và mang về.
Đây là buổi chụp ảnh quảng cáo thú cưng suôn sẻ nhất từ trước đến nay.
Chụp xong một vài bộ ảnh, Tiêu Hòa đi tới xoa đầu William: “Làm tốt lắm, ăn đi.”
Nói xong, cô mở ba hộp đồ hộp đặt trước mặt nó.
Không ngờ William vừa nhìn thấy đồ hộp đã vô cùng phấn khích, bây giờ lại đột nhiên không vội vàng ăn.
Nó ngậm hai hộp đồ hộp, đặt trước mặt những chú chó con đang kêu ẳng ẳng, sau đó nằm xuống, từ tốn ăn hộp còn lại.
Huấn luyện viên chó Tiểu Dũng nhìn thấy cảnh này, mắt chữ A mồm chữ O: “Đây còn là William sao?”
William trước đây vì từng lang thang nên rất dữ tợn, lúc ăn chỉ cần có sinh vật khác lại gần, nó sẽ nhanh chóng chuyển sang trạng thái chiến đấu.
Còn bây giờ, nó lại chủ động nhường thức ăn.
“Thay đổi của nó lớn quá!”
William trước đây hung dữ, giống như một con sói đơn độc trên thảo nguyên, đẹp trai nhưng không ai dám lại gần.
Còn William bây giờ trên người lại có thêm vài phần dịu dàng, giống như một vị tướng mặc áo giáp sắt, đặc biệt là khi tương tác với những chú chó con, ánh mắt cưng chiều khiến người ta phát cuồng.
Điểm này rất phù hợp với phương châm của Ái Bảo.
Dũng mãnh như một người lính, lại bao dung như biển cả.
Nửa tháng sau, quảng cáo mới của thức ăn cho chó Ái Bảo chính thức phát sóng, lập tức gây được tiếng vang lớn.
[William!!! Chú chó mà tôi mơ ước!]
[Lúc đầu tôi thấy William hơi hung dữ, không ngờ lại dịu dàng đến vậy, nó còn l.i.ế.m lông cho chó con nữa!]
[Cảnh này đẹp quá.]
[Ái Bảo à? Mua mua mua! Tôi đặt hàng ngay!]
Mới chỉ vừa tung ra lô quảng cáo đầu tiên, doanh số bán hàng trên nền tảng của Ái Bảo đã có phản hồi tốt.
Lúc đầu chỉ tăng chậm, nhưng theo thời gian lượng mua bắt đầu tăng theo cấp số nhân, liên tục tăng cao, đến ngày thứ hai, năm nghìn sản phẩm mà công ty chuẩn bị đã bán hết sạch.
Không ít cư dân mạng đến sau đều phải ngậm ngùi.
[Chỉ bán có ba nghìn phần thôi sao? Coi thường ai vậy? Mau tung hàng tồn kho ra đây!]
[Loại mà William ăn còn không? Chó nhà tôi sắp khóc thét rồi.]
Doanh số tốt như vậy nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Mặc dù đã đoán được sau khi quảng cáo được phát sóng, lượng khách hàng sẽ tăng lên, nhưng không ngờ lại tăng nhiều đến vậy!
Sau khi lô hàng đầu tiên bị cướp sạch, công ty đã nhanh chóng tung ra lô hàng thứ hai.
Chỉ trong vòng một tuần, dưới sức mua mạnh mẽ của cư dân mạng, doanh số lịch sử của thức ăn cho chó Ái Bảo đã tăng gấp đôi.
Sức mạnh bán hàng khủng khiếp như vậy, ngay cả những ngôi sao hạng A trong giới giải trí cũng không thể sánh bằng.
William sau khi quay xong quảng cáo, ngoài tiền hoa hồng còn được tặng một năm thức ăn cho chó và đồ hộp, khi công ty gửi đến một xe thức ăn cho chó, mắt nó sáng rực.
Lúc này, phần lớn những hộp đồ hộp đó đã được Tiêu Hòa cất vào không gian thành một ngọn núi nhỏ, số còn lại được đặt bên cạnh ổ của William.
Chỉ có điều, trạng thái gần đây của William có chút kỳ lạ.
Nó trở nên kiêu ngạo.
Nghiện cảm giác cho người khác ăn.
Mỗi lần chuẩn bị ăn, nó sẽ ngậm một hộp thức ăn cho chó đẩy về phía Tiêu Hòa, sau đó ưỡn ngực: Mời cô!
Toàn thân toát lên vẻ của một nhà giàu mới nổi.
Tiêu Hòa vừa buồn cười vừa bất lực, cũng chẳng trách William lại hào phóng như vậy, kể từ khi chương trình tạp kỹ và quảng cáo lần lượt phát sóng, nó đã hoàn toàn trở thành cục cưng của cả công ty Giải Trí Lam Tinh.
Mỗi lần Tiêu Hòa dẫn nó đến công ty đều được chào đón nồng nhiệt.
Đồ ăn vặt liên tục được đưa đến trước mặt nó, ngay cả khi đến văn phòng cũng có không ít người đến thăm, chỉ để nhìn William một cái.
Còn William từ khi nắm được mối quan hệ logic “Làm nũng có thể có được thức ăn”, thì sử dụng ngày càng nhuần nhuyễn.
Bất kể nhìn thấy ai, nó đều chủ động nằm xuống để được vuốt ve, nếu gặp phải người có ý chí kiên định, nó sẽ tiến lên cọ cọ.
Như vậy mà vẫn không hạ gục được con người sao?
Quả nhiên chỉ sau vài phút, nó đã trở về với chiến lợi phẩm đầy mình.
Sau một thời gian, toàn bộ công ty, không một ai có thể thoát khỏi ma lực của nó.
Hơn nữa, ngoại hình của nó oai vệ, khí thế kinh người, thỉnh thoảng tuần tra trong công ty, vạch ra lãnh địa của mình, tất cả mọi người cho biết, kể từ khi William đến, họ cảm thấy an toàn hơn rất nhiều.
Thậm chí ngay cả khi đồ vật bị mất, khứu giác nhạy bén của William cũng có thể giúp ích.
Tiêu Hòa nhìn những đồ ăn vặt liên tục tăng lên trong nhà và văn phòng, cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, cái nhà này sẽ do William một mình nuôi sống.
“Khoan đã, tại sao William còn có lương?”
Hoắc An cầm bảng lương của William, chỉ vào một mục trên đó hỏi.
Tiêu Hòa: “Hiện tại công ty đang thuê William làm vệ sĩ tuần tra, lương tuần tra một lần là một hộp đồ hộp, William bây giờ là ngôi sao hạng A.”
“Sao có thể? Nó mới ra mắt có hai tháng mà?” Từ Nhất Chu nói.
Hai tháng, cho dù là minh tinh có tiềm năng đến đâu cũng không thể trở thành ngôi sao hạng A.
Tiêu Hòa: “Tài khoản của William hiện có bốn triệu người hâm mộ.”
Trước đây khi chương trình “Happy Go” phát sóng, cô đã theo lời khuyên của anh Kiếm, mở tài khoản cá nhân cho William, sau khi quảng cáo thức ăn cho chó được phát sóng, lượng người hâm mộ tăng lên rất nhiều.
Danh tiếng của William gần như đã lan truyền khắp mạng internet.
Hơn nữa trong thời gian này, Tiêu Hòa thỉnh thoảng đăng một số bức ảnh của nó lên tài khoản, lượng người hâm mộ vẫn không ngừng tăng lên.
Chưa đầy hai tháng, số lượng người hâm mộ đã vượt qua rất nhiều minh tinh.
Từ Nhất Chu có sáu triệu người hâm mộ và Hoắc An có tám triệu người hâm mộ đều vô cùng kinh ngạc, lập tức bại trận, tiến lên ôm chặt lấy đùi William.
“Anh chó! Đưa em theo với!”
William nhìn hai con người vô dụng trước mặt, cảm thấy gánh nặng trên vai lại nặng thêm, vì vậy nó vẩy tai, đẩy cho mỗi người một hộp thức ăn cho chó.
Ngôi nhà này, nếu không có tôi thì sẽ sụp đổ.
Khi anh Kiếm bước vào, nhìn thấy hai nghệ sĩ đang ôm đùi William, khóe miệng giật giật, muốn nói lại thôi.
Không ai ngờ rằng, một con ch.ó lại có thể nổi tiếng đến vậy.
Những người muốn ôm đùi nó, đâu chỉ một hai người?
Kể từ khi William nổi tiếng, đã có không ít minh tinh đưa ra lời mời hợp tác, lúc này trên tay anh ta có rất nhiều thư mời.
“Đây đều là những chương trình và phim truyền hình muốn hợp tác với William, em xem đi, nếu có chương trình nào phù hợp thì để nó thử sức, anh thấy ngoại hình của William không tệ, diễn xuất cũng rất tốt, chắc là phù hợp để đóng phim.”