Trạm Thu Nhận Tai Ách - Chương 1136
Chương 1136 – Kết giới khác thường
Ôn Văn đã nói sẽ cứu Delia, tuy hiện giờ Delia bị sợ tới bất tỉnh nhưng Ôn Văn cũng không thể nhìn cô ta biến mất ở đây.
Anh đặt găng tay Tai Ách lên lá chắn, kích hoạt lực lút, muốn phá hủy kết giới này.
Nhưng vừa chạm vào lá chắn này thì Ôn Văn trừng mắt.
“Cảm giác này có chút không đúng, rõ ràng là kết giới gần đạt tới cấp Tai Biến, sao lại có cảm giác quái như vậy…”
“Giống như kết giới căn bản không tồn tại vậy, mình chưa từng thấy kết giới nào giống như vậy, găng tay Tai Ách không có chút phản ứng nào.”
Ôn Văn cố gắng suy nghĩ hai giây, quyết tâm thử một chút, vì thế anh vươn tay phải tới phía trước.
Kết quả tay anh trực tiếp xuyên qua kết giới!
Nhưng khi toàn bộ tay phải sắp xuyên qua thì Ôn Văn đột nhiên ngừng lại, khi nãy anh có một loại trực giác là nếu còn tiến tới nữa thì anh sẽ bị lá chắn này tấn công.
Vì sao găng tay Tai Ách trực tiếp tiến vào, nhưng phần không có găng tay Tai Ách bao trùm thì không thể tiến vào?
Ôn Văn nảy ra một ý tưởng, áo khoác dài màu đen chợt bao trùm lên người, anh dễ dàng chui vào trong lá chắn, không làm nó sinh ra bất cứ phản ứng nào, thậm chí có khả năng ngay cả người ở bên trong cũng không biết có người tiến vào.
Đứng sát lá chắn, Ôn Văn ngẩng đầu nhìn chằm chằm huy hiệu thánh Con Mắt Biết Tuốt kia hai giây rồi nhảy lên.
Trên ký hiệu này có sức mạnh khó lường, vì thế Ôn Văn không tùy tiện tới gần, anh quan sát ký hiệu, lại quan sát tòa kiến trúc này, phát hiện có chút cảm giác không hòa hợp.
Huy hiệu thánh chỉ mới thêm vào sau này!
Trong lòng Ôn Văn có chút suy đoán, tiếp tục giống như con nhện bò vào trong thánh sở.
Thánh sở thoạt nhìn giống như giáo đường, không gian bên trong có chút khác biệt, phía trước là một đại sảnh hình tròn, lúc này có một đám người vây quanh đại sảnh, nhìn cô gái đang hôn mê được đặt ở giữa.
Nhóm người này chia ra đứng thẳng hai bên trái phải, bên trái mặc áo choàng đủ màu, không lộ mặt, thoạt nhìn thần thần bí bí, những người này là thành viên của Hội Học Thuật Chân Lý.
Bên phải thì đa dạng hơn, đều là dạng không đứng đắn, thoạt nhìn đã thấy không phải thứ tốt.
Người đàn ông dây leo tự do có được thực lực thượng tự đứng chung một chỗ với hai thượng tự khác, ba bọn họ chính là người đứng đầu của nhóm người này.
Một thượng tự khác là một người phụ nữ trung niên nhan sắc bình đang thưởng thức một chiếc xúc xắc to bằng đầu người, sáu mặt của xúc sắc phân biệt vẽ hình đàn ông, phụ nữ, thiên sứ, ác ma, tên hề và robot.
Nhìn kỹ lại có thể phát hiện xúc xắc này có kết cấu giống như làn da và dấu vết của ngũ quan, đây thật sự là đầu người sáu mặt, một nhân vật phản diện lớn của thành phố Acme!
Mà người phụ nữ này chính là vợ của người sáu mặt, cô ta rất căm hận Kỵ Sĩ Đêm Tối.
Một thượng tự khác có làn da một bên xanh một bên đen, trên người có hai túi súng, trong túi là hai khẩu súng cùng loại với súng bắn nước.
Người này đã lấy đi toàn bộ di sản của nhân vật phản diện Hải Dương Băng Hỏa của thành phố Acme, lấy được sức mạnh xấp xỉ nên cũng muốn tìm Kỵ Sĩ Đêm Tối gây sự.
Những kẻ khác tuy thực lực không đủ nhưng cũng ôm tâm tư tương tự, chẳng qua đám bọn chúng hiện giờ ngay cả rắm của Kỵ Sĩ Đêm Tối cũng không bằng, vì thế chỉ có thể chọn hợp tác với Hội Học Thuật Chân Lý.
Ngồi ở chính giữa là một người đàn ông mặc áo choàng tơ vàng, người đàn ông này tóc xám trắng, trong ánh mắt ẩn chứa đầy huyền bí.
Hắn là một trong mười ba vị giáo sư của Hội Học Thuật Chân Lý, giáo sư Kiều!
Kiều Khôn từng bị Ôn Duệ giết chết chính là con trai nối dõi của vị giáo sư Kiều này, vì thế hắn cũng có chút thù oán với Ôn Văn.
“Cô bé này có kiến thức tới từ thế giới khác sao?” Giáo sư Kiều hỏi người đàn ông dây leo.
Đối phương khom lưng nói: “Đúng vậy thưa giáo sư, đây chính là món quà tôi dành tặng ngài.”
Giáo sư Kiều hài lòng gật đầu, khẽ đưa tay về phía Delia: “Tỉnh lại đi.”
Delia phát ra tiếng thét kinh hãi, sau đó mở mắt ra, thấy một vòng yêu ma quỷ quái ở xung quanh thì sợ tới run rẩy không thôi.
“Cô bé đừng sợ, tôi là học giả, tôi chỉ cảm thấy hứng thú với kiến thức, cô bé có thể giao thứ đó cho tôi không?”
Delia lắc đầu, yếu ớt nói: “Không phải tôi không muốn, nhưng tôi không cho được, thứ đó ký sinh trên người tôi.”
Nhìn thấy tình cảnh hiện giờ, Delia sớm đã không muốn giấu giếm nữa, nhưng thứ đó không phải cô muốn cho là cho được.
“Không sao, chỉ cần cô bé nguyện ý cho tôi là được.”
Giáo sư Kiều vẫy tay một cái, cơ thể Delia mất khống chế bay lên, từng chút ánh sáng trong cơ thể cô bị cưỡng chế rút ra, những điểm sáng này tạo thành dáng vẻ một ổ cứng.
Delia sợ run, giáo sư Kiều hiền hòa an ủi: “Cô bé yên tâm, quá trình rút thứ này ra sẽ không tổn thương tới cô, ngoài ra tôi cũng chỉ mượn dùng thôi, chờ tôi nghiên cứu xong sẽ trả lại.”
Về phần rốt cuộc sẽ mượn bao lâu thì không nói, nếu kiến thức bên trong đủ phong phú, giáo sư Kiều nghiên cứu hơn trăm năm cũng không phải không có khả năng.
Có điều dù sao Hội Học Thuật Chân Lý cũng không phải tổ chức tà ác, vì thế tác phong của bọn họ vẫn rất ôn hòa, chí ít ở ngoài mặt sẽ không tỏ ra quá ngang ngược vô lý.
Quá trình bị rút ổ cứng đi rất kỳ quái, giống như có thứ gì đó trong cơ thể bị mất đi, còn rất thoải mái.
Delia trợn mắt, không cẩn thận nhìn lên trần nhà, kết quả lại thấy Ôn Văn ở tư thế giống như lần trước.
Ôn Văn giơ ngón tay: “Suỵt, tôi tới cứu cô, đừng…”
Delia hét một tiếng, lại lần nữa hôn mê bất tỉnh.
Những thành viên khác của Hội Học Thuật Chân Lý, và cả nhóm tà ác Acme đều dùng vẻ mặt kỳ quái nhìn giáo sư Kiều.
Giáo sư Kiều sờ mũi: “Cái này thật sự không tạo thành tổn thương, có lẽ là cô bé đã quá sợ hãi.”
Điểm sáng bị rút ra toàn bộ, biến thành một ổ cứng, mà Delia hôn mê cũng ngã xuống đất.
Giáo sư Kiều sai người mang một chiếc máy tính tới, trong lòng đầy mong đợi cắm ổ cứng vào máy, mở từng thư mực bên trong, sau đó vẻ mặt ngày càng khó coi.
Không phải nói trong này có kiến thức thế giới khác à, sao đều là tác phẩm văn hóa?
Thứ hắn muốn là kiến thức cấm kỵ, là ma pháp, là tiên thuật, thần chú, những thứ này là đồ chơi gì vậy chứ?
Chờ đã, có lẽ cũng có chút tác dụng.
Trong này có một thư mục gọi là tổng hợp mạng tiếng Trung, bên trong có hàng ngàn quyển tiểu thuyết, trong một số ít tiểu thuyết cung cấp rất nhiều hướng tu luyện, tuy phần lớn đều là vô nghĩa nhưng lại có tác dụng tham khảo nhất định.
Giáo sư Kiều tùy tiện ném ổ cứng qua một bên, mà Ôn Văn nhìn thứ đó mà thèm thuồng.
Thứ đồ chơi này có vẻ rất thú vị, bên trong có rất nhiều bộ phim mà Ôn Văn chưa từng xem, ca khúc chưa từng nghe.
Đối với loại người chỉ quan tâm có thú vị hay không, chứ không quan tâm có lợi hay không như Ôn Văn, thứ này còn giá trị hơn vật thu nhận hàng đầu.
Mặt khác, sản nghiệp của Cơ Kim Hội có thể thêm một công ty về văn hóa, có thể gia tăng nguồn tài chính.