Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Trạm Thu Nhận Tai Ách - Chương 1130

  1. Home
  2. Trạm Thu Nhận Tai Ách
  3. Chương 1130
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 1130 – Thành phố Acme

Dưới ánh mặt trời ấm áp, Ôn Văn dẫn theo Đào Thanh Thanh và Hồ Ấu Lăng đi trong thành phố Acme của khu Mỹ Gia.

Đây là lần đầu tiên bọn họ tới khu Mỹ Gia, vì thế cảm thấy nơi này thực mới lạ.

Khác với khu Hoa Phủ có đại đa số người da vàng, khu Kim Ưng có đại đa số người da trắng, khu Mỹ Gia làm người ta có cảm giác hội nhập tất cả nhân chủng lớn của nhân loại.

Kiến thiết thành phố mạnh mẽ hơn Hoa Phủ một chút, thương mại cũng phồn vinh hơn.

Có điều bên ngoài lớp vỏ phồn hoa kia, khu Mỹ Gia ẩn giấu mâu thuẫn xã hội rất sâu, người từng sống ở đây đều sẽ thấm sâu vào trong lòng, thấu hiểu rất rõ.

Trước khi liên bang thống nhất, khu Mỹ Gia bị vây trong trạng thái thù địch với các dân tộc khác, sau khi bị liên bang dùng vũ lực áp chế mới sống chung hòa bình, nhưng cũng chỉ là ở ngoài mặt.

Có điều mâu thuẫn của những người này không liên quan gì tới Ôn Văn, thậm chí Ôn Văn còn cảm thấy buồn cười.

Thực tế thì quá trình thống nhất trước đây chưa làm triệt để, ngoại trừ Hoa Phủ, các khu lớn khác đều có ít nhiều vấn đề còn sót lại.

Nhưng nguyên nhân của những vấn đề này thường bắt nguồn từ thành kiến và vô tri.

Thế giới này nếu chỉ có nhân loại thì thôi đi, tranh đấu cũng có vài lý do, nhưng dưới sự uy hiếp của thế giới trong mà vẫn tiếp tục làm những chuyện này, thật sự có chút ngu xuẩn.

Hoặc có lẽ đến khi nào có sinh vật có trí khôn xem nhân loại là heo thì bọn họ mới từ bỏ loại suy nghĩ buồn cười này.

Không, không cần chờ lâu như vậy, hiện giờ Hiệp Hội Thợ Săn đã lựa chọn một thành phố ở các khu lớn toàn cầu, tiến hành thử nghiệm nhân loại mới.

Một khi kết quả thử nghiệm chứng minh nhân loại mới hoàn toàn vô hại, khái niệm nhân chủng vốn có của thế giới hiện thực sắp bị loại bỏ, chỉ còn lại một chủng loại nhân loại mới.

Ôn Văn không hề bài xích nhân loại mới, thậm chí còn có chút chờ mong.

Ba người đi dạo trên đường một chốc, hai mắt Ôn Văn tỏa sáng quẹo vào trong một con phố.

Đi mấy trăm mét thì ba người nhìn thấy một bà cụ xấu xí, co rúm ngồi cạnh thùng rác, ôm một miếng carton ăn xin.

Trên mặt bà cụ đầy vết xanh tím, thoạt nhìn đã bị bắt nạt không nhẹ.

Sống trong hoàn cảnh ở khu Mỹ Gia này, bà cụ này thuộc về tầng lớp thấp kém nhất, thậm chí có người thích lấy chuyện bắt nạt người như bà làm niềm vui.

“Cô đã sống ở đây một thời gian rồi, cảm thấy thế nào?”

Nghe thấy giọng nói của Ôn Văn, bà cụ đột nhiên trợn mắt, muốn ôm lấy đùi Ôn Văn nhưng bị anh đá ngã nhào đụng vào thùng rác.

Người đi đường kinh ngạc nhìn Ôn Văn, mặc dù bà cụ này nằm trong tầng chót của xã hội, nhưng bắt nạt như vậy cũng thực quá đáng.

Có người muốn lấy điện thoại ra báo cảnh sát, Hồ Ấu Lăng liền nhoẻn miệng cười, lực sát thương nhan sắc của cô không phân biệt nam nữ, dưới sức hấp dẫn này, mọi người lập tức mất đi suy nghĩ muốn báo cảnh sát.

“Để tôi trở về đi, tôi muốn ngồi tù, tôi không muốn ngây ngốc ở nơi này, cầu xin ngài…” Bà cụ chảy nước mắt nước mũi khóc lóc kể lể, dáng vẻ thê thảm thật sự là người nghe đau lòng người thấy rơi lệ.

Cô ta chính là nhân ma Ollie!

Ác ma xinh đẹp tà ác ngày xưa đã không còn thấy đâu nữa, ở nơi này chỉ là một bà cụ bị bắt nạt.

Đưa cô ta tới nơi này chính là nghiêm phạt mà Ôn Văn dành cho Ollie, thậm chí anh còn phái người tiến hành can thiếp đặc biệt, để cô ta lâm vào tình cảnh thê thảm nhất.

Sức mạnh của Ollie bị chuyển tới một chiếc áo khoác lông đen, chỉ cần chiếc áo đó bất diệt, cô ta vẫn duy trì dáng vẻ già yếu hiện giờ, ngay cả tự sát cũng không làm được.

Quái vật làm Ôn Văn đặc biệt hành hạ như vậy cũng không nhiều, Ollie mới chính là một trong số đó, cô ta là ác ma theo chủ nghĩa người sô vanh, lúc bắt cô ta đã làm Ôn Văn cảm thấy quá ghê tởm, vì thế mới nghĩ ra cách này để đày đọa cô ta.

“Tôi rất hài lòng với tình trạng của cô hiện giờ, cứ tiếp tục sống như vậy đi, mãi tới khi nào cô thích ứng được cuộc sống này.”

“Có lẽ một ngày nào đó, tôi đột nhiên tốt bụng đưa cô về phòng giam.”

Chế nhạo Ollie một phen, sau đó Ôn Văn huýt sáo rời đi.

Hiện giờ Ollie rất thảm, cực kỳ thảm.

Nhưng so với những gì mà những người vô tội bị cô ta tàn hại thì thật sự đã quá nhân từ.

Quái vật làm ác cũng phân chia tình huống, có quái vật tuy xấu nhưng Ôn Văn vẫn có thể cho chúng một cơ hội hối cải để làm người mới, có kẻ mặc dù không thể tha thứ nhưng Ôn Văn cũng không đày đọa bọn chúng, còn có…

Muốn sống không được, muốn chết không xong!

Thảm trạng của Ollie làm Ôn Văn rất vui, vì thế anh chuẩn bị duy trì trạng thái vui vẻ này tới gặp Kỵ Sĩ Đêm Tối.

Trên đường đi nhóm ba người Ôn Văn nhìn thấy một quảng trường bị phong tỏa, hai người bình thường đang ngủ được dùng cán cứu thương nâng ra ngoài.

“Đây là nhân viên hỗ trợ khu Mỹ Gia, trạng thái của hai người kia có chút kỳ quái, hẳn là đang ngủ…”

Ôn Văn lắc đầu, không đuổi theo xem tình huống, sau khi quét sạch quái vật xung quanh thành phố Thiên Hà, anh đã không còn hứng thù với sự kiện siêu năng nữa.

Cẩn thận thăm dò, phân tích từng tầng, cuối cùng chỉ tìm ra một con gà bệnh chỉ cần ngón tay cũng có thể nghiền chết đúng là không thú vị.

Mức độ buồn chán có thể so với lão câu cá bận rộn suốt cả ngày, cuối cùng ở ven đường trộm hai củ khoai lang về nhà, còn không thoải mái bằng tới tiệm mát xa Thỏ Thỏ nằm hai tiếng.

Anh cũng muốn tìm chuyện kích thích để làm, có điều những chuyện đó không dễ gặp được.

Cái tên thành phố Acme này, dùng ngôn ngữ cổ của khu Mỹ Gia giải thích thì ý là nơi tốt có nhân tài xuất hiện liên tục.

Trong thành phố này từng xuất hiện không ít quái vật hoặc tội phạm truy nã mạnh mẽ, đám người này cực kỳ gian xảo.

Đúng vậy, nơi giàu có phồn hoa số một này lại chính là xã hội của những kẻ điên; kẻ căm hận chiều cao của mình đã tất công tất cả học sinh ngoại trừ học sinh lớp bốn trở xuống; một kẻ sáu mặt có phần đầu là xúc sắc, sáu mặt đại diện cho đàn ông, phụ nữ, thiện, ác, điên cuồng, lý trí…

Ông Sinri Gordon, người đứng đầu tổ chức thợ săn địa phương đã bận rộn tới trọc cả đầu cũng không xử lý xong đám phiền phức này.

Cuộc chiến của cảnh sát tình nguyện và quái vật rất đặc sắc, rất nhiều tư liệu được nộp lên cho Hiệp Hội Thợ Săn, trở thành án lệ kinh điển.

Có điều theo cảnh sát tình nguyện ngày càng mạnh mẽ hơn, đám quái vật đã bị tiêu diệt vĩnh viễn, hiện giờ thành phố Acme là thành phố an toàn nhất ở khu Mỹ Gia.

Điều này làm Ôn Văn cảm thấy đáng tiếc, anh cảm thấy trong số đám quái vật đó có vài tên khá thú vị, bắt vào trong trạm thu nhận hẳn là rất thú vị.

Vốn Ôn Văn cho rằng nơi ở của Kỵ Sĩ Đêm Tối phải là hang động tăm tối này nọ, không ngờ nơi này lại rất khoa trương.

Trên con đường tấc đất tấc vàng phồn hoa nhất Acme có một tòa cao ốc chọc trời, trên tòa nhà dùng tiếng thông dụng liên bang viết dòng chữ ‘Kỵ Sĩ Đêm Tối’.

Nơi này có thể xem là kiến trúc đại diện của thành phố Acme.

Có điều cũng chính vì nguyên nhân như thế, cơ bản không có quái vật nào nghĩ rằng nơi này là hang ổ của Kỵ Sĩ Đêm Tối, chỉ cho rằng mấy chữ Kỵ Sĩ Đêm Tối ở trên tòa nhà chỉ là trùng hợp…

Thang máy không đi lên mà đi xuống một khoảng, dừng lại ở một không gian thật lớn.

Sau khi ngừng lại, trước mắt ba người Ôn Văn là một không gian rộng rãi sáng ngời.

Nơi này giống như trung tâm nghiên cứu khoa học cỡ lớn trong phim khoa học viễn tưởng, khắp nơi đều là đồ vật mới mẻ mà Ôn Văn chưa từng thấy qua.

Không gian khổng lồ như vậy, ở nơi này có mười mấy cái, mỗi cái đều lớn cỡ sân đá bóng.

Có nơi nghiên cứu các loại xe chiến, có nơi nghiên cứu máy bay chiến đấu ẩn hình, thậm chí có một xưởng có hơn trăm tượng binh to lớn đứng sừng sững!

Cũng có nhà xưởng bị cắt xén thành vô số phòng thí nghiệm lớn nhỏ, đang tiến hành đủ loại thử nghiệm mà Ôn Văn nhìn không hiểu.

Nơi này bảo vệ rất nghiêm ngặt, nhân viên nghiên cứu bình thường chỉ có thể hoạt động trong phạm vi quyền hạn của mình.

Ôn Văn là khách của Kỵ Sĩ Đêm Tối, vì thế để Ôn Văn cưỡi ngựa xem hoa một phen.

So với nơi này, trung tâm nghiên cứu ở trạm thu nhận của Ôn Văn giống như một xưởng tư nhân nhỏ vậy.

Lúc Ôn Văn nhìn thấy Kỵ Sĩ Đêm Tối, hắn đang ở trong một phòng thí nghiệm đặc biệt, phòng thí nghiệm này thoạt nhìn có chút u tối, là phòng thí nghiệm đặc chế của Kỵ Sĩ Đêm Tối.

Nơi này có thể mô phỏng hoàn cảnh đêm tối, khiến cho Kỵ Sĩ Đêm Tối vẫn luôn bảo trì tỉnh táo và lý trí.

Trước bàn thí nghiệm của Kỵ Sĩ Đêm Tối có một người phụ nữ đang ngủ mê man, trên người cô có rất nhiều thiết bị đang đo lường trạng thái của cô.

Làm Ôn Văn hơi kinh ngạc là người phụ nữ đang ngủ mê này có trạng thái rất giống hai người thấy ở ven đường trước đó.

“Cô ta bị làm sao vậy?”

Kỵ Sĩ Đêm Tối xoa trán: “Gần đây khu Mỹ Gia thường xuất hiện sự kiện mê man, vốn tôi cũng không xem đây là chuyện lớn, có điều khi điều tra sâu hơn thì phát hiện vấn đề này không giản.”

“Ông cũng không giải quyết được sao?” Ôn Văn kinh ngạc.

Kỵ Sĩ Đêm Tối lắc đầu: “Không phải tất cả sự kiện siêu năng đều có thể thuận lợi giải quyết, sự kiện lần này tôi hiểu biết quá ít, cho dù có khả năng cũng không có chỗ dùng.”

Sau đó hắn nhìn sang Ôn Văn: “Yurianu ở trong tay cậu đúng không, thứ kia thế nào?”

Ôn Văn cười he he, nói ngắn gọn những chuyện có thể nói với Kỵ Sĩ Đêm Tối, sau đó uyển chuyển nói: “Thật ra lần này tôi tới tìm ông chính là vì Yurianu.”

“Ông cũng từng tới nơi đó rồi, biết không thể mang thứ nào ra, thứ có giá trị nhất ở đó chính là tin tức, nhưng nếu chỉ dựa vào ký ức thì có rất nhiều tin tức không thể mang ra ngoài, vì thế tôi tới để mua một ít thiết bị camera mini, không biết chỗ ông có không?”

Sau khi tiêu hóa tin tức Ôn Văn cung cấp, Kỵ Sĩ Đêm Tối trầm ngâm hai giây: “Camera mini là thiết bị ta mới nghiên cứu ra hai năm trước, có điều kỹ thuật này tới giời vẫn còn niêm phong cất trong kho, tôi chưa muốn để nó chảy ra thị thường.”

Một khi thiết bị camera mini chảy vào thị trường thì có nghĩa là người người đều có thể quay chụp, đồng thời upload lên mạng, như vậy không thể nào che giấu sự tồn tại của người siêu năng và quái vật, toàn bộ liên bang sẽ rơi vào hỗn loạn.

Mượn sự kiện linh khí sống lại lần này để nói, mặc dù có rất nhiều người nhạy cảm nhận ra thế giới biến đổi, nhưng phần lớn thế giới vẫn chưa hay biết.

Nhưng nếu trong tay mỗi người đều có thiết bị camera mini, độ khó của việc phong tỏa tin tức sẽ tăng cao, toàn bộ liên bang sẽ rơi vào hỗn loạn.

“Tôi đảm bảo mấy thứ này chỉ dùng cho việc thăm dò tin tức ở Yurianu, chắc chắn sẽ không chảy ra ngoài thị trường.” Ôn Văn vỗ ngực đảm bảo.

Kỵ Sĩ Đêm Tối mỉm cười: “Thật ra cho dù tôi không bán cho cậu, qua một khoảng thời gian nữa kỹ thuật này cũng sẽ được Hiệp Hội Thợ Săn hủy bỏ niêm phong, theo kế hoạch nhân loại mới tiến hành, sắp tới đã không cần thiết phải che dấu nữa.”

“Có điều nếu cậu muốn dựa vào tôi để lấy được thiết bị camera mini thì cần phải đáp ứng một điều kiện.”

Ôn Văn híp mắt: “Điều kiện gì?”

“Tin tức lấy được từ hình chiếu thời gian, cậu và tôi sẽ cùng sử dụng.” Kỵ Sĩ Đêm Tối giơ một ngón tay nói.

“Cái này…”

Ôn Văn có chút do dự, bên này chỉ ra chút thiết bị đã muốn lấy thành quả kế hoạch ‘Quốc gia Trí Tuệ’, như vậy có hơi tham lam.

Kỵ Sĩ Đêm Tối rót cho Ôn Văn một ly cà phê: “Thật ra chuyện này cậu không lỗ, cậu vừa nói mình đã thấy một quả bom làm cậu cảm thấy đe dọa ở trong hình chiếu thời gian, hơn nữa nó còn là kết quả của khoa học kỹ thuật.”

“Điều này chứng tỏ trong hình chiếu thời gian có rất nhiều thế giới khoa học kỹ thuật.”

“Rất nhiều kỹ thuật cao siêu, cho dù cậu lấy được cũng không tiêu hóa nổi, toàn bộ liên bang chỉ có chỗ tôi có thể tiêu hóa lượng tin tức đó nhanh nhất, đồng thời cũng chế tạo ra được.”

“Đồ vật chế tạo ra được, tôi sẽ chia tiền lời năm năm với cậu, đây đối với cậu là một chuyến buôn bán hời to.”

Ôn Văn suy nghĩ một chốc, cảm thấy Kỵ Sĩ Đêm Tối nói không sai, có rất nhiều kỹ thuật mà xưởng kỹ thuật của anh không thể phá giải được.

Có điều cứ như vậy để Kỵ Sĩ Đêm Tối chiếm tiện nghi, Ôn Văn vẫn cảm thấy khó chịu: “Lần trước không phải ông nói, sau này tôi tới tìm thì ông sẽ cho tôi chút đồ chơi nhỏ à, chúng ở đâu?”

Kỵ Sĩ Đêm Tối kinh ngạc, sau khi quan sát biểu cảm của Ôn Văn thì nhịn không được bật cười, sau đó lấy ra một thứ giống như máy tính bảng, điều chỉnh một chút rồi đưa cho Ôn Văn.

Hắn biết cuộc làm ăn này đã ổn, có điều muốn Ôn Văn đồng ý thì hắn cần mất chút máu.

Nó giống như một cửa hàng, bên trong có một loạt mặt hàng, mỗi mặt hàng có giá khác nhau.

Trong giao diện thanh toán có một chuỗi hạn mức có một loạt số không, thoạt nhìn chỉ cần giá trị nhỏ hơn chuỗi số không này thì Ôn Văn có thể mang đi.

Trong này, từ máy bay, tàu chiến tới pháo xe tăng, thứ gì cũng có, thậm chí ngay cả bản thăng cấp của chiếc máy bay mà Tam Tể Nhi điều khiển cũng có.

Nếu không phải máy bay của Ôn Văn đã từng được vị cha sứ già cường hóa, anh thật sự có suy nghĩ đổi một chiếc máy bay mới.

Làm Ôn Văn cảm thấy thèm nhất chính là quả bom mà Kỵ Sĩ Đêm Tối đã từng dùng trong rừng rậm tăm tối, có điều sau khi nhìn thấy giá cả của nó, anh có chút chùn bước.

Kỵ Sĩ Đêm Tối để Ôn Văn tự mình chọn, chính mình thì tiếp tục nghiên cứu người phụ nữ kia, hắn cảm thấy những người mê man bí ẩn này có khả năng cất giấu một thứ không tầm thường.

Nhìn đa dạng đủ loại hàng hóa, Ôn Văn có chút mắc chứng lựa chọn khó khăn.

Đối với nam giới bình thường mà nói, có một số món đồ chơi ở nơi này thật sự rất thú vị, chỉ cần anh muốn thì thậm chí có thể để một ít tượng binh to lớn tới Cơ Kim Hội.

Kỵ Sĩ Đêm Tối là nhà cung ứng sản phẩm công nghệ cao lớn nhất cho Hiệp Hội Thợ Săn, nghiêm chỉnh mà nói, địa vị của hắn và Hiệp Hội Thợ Săn là bình đẳng, vì thế hắn có bán thứ gì thì Hiệp Hội Thợ Săn cũng không can thiếp được.

Bối rối một hồi, Ôn Văn chỉ chọn cho mình vài món đồ chơi, khoản tiền còn dư lại tập trung vào một ít thiết bị cơ sở.

Những thiết bị này là chọn mua cho thành viên của Cơ Kim Hội, có số đồ này, mức độ trang bị của thành viên Cơ Kim Hội sẽ được nâng cao rõ rệt.

Thiết bị công nghệ cao thông thường không có tác dụng gì đối với quái vật mạnh mẽ, thế nhưng khi đối mặt với đám quái vật linh tinh, chỉ khẩu RPG thôi cũng có thể để chúng nhìn thấy óc của chính mình.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 1130"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

quang-am-chi-ngoai.jpg
Quang Âm Chi Ngoại
18 Tháng 10, 2024
am-ha-truyen.jpg
Ám Hà Truyện
20 Tháng 10, 2024
quy-tac-quai-dam-dung-hoang-hot-quy-di-se-bao-ho-ta-convert.jpg
Quy Tắc Quái Đàm? Đừng Hoảng Hốt, Quỷ Dị Sẽ Bảo Hộ Ta Convert
1 Tháng mười một, 2024
ban-tien.jpg
Bán Tiên
20 Tháng 10, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online