Trạm Thu Nhận Tai Ách - Chương 1124
Chương 1124 – Kỳ Lân quy châu
Theo dòng suy nghĩ miên man của Ôn Văn, ngày hôm sau đã tới rất nhanh.
Ôn Văn đứng dậy, ưỡn lưng vươn người, bay tới chỗ hẹn với Kỳ Lân.
Trong quá trình phi hành, Ôn Văn đột nhiên ngừng lại.
“Chờ đã, hình như mình đã quên mất cái gì đó.”
“Bỏ đi, nếu có thể quên thì chứng tỏ nó không phải thứ gì quan trọng, sau này nhớ ra rồi tính sau.”
Ôn Văn gãi đầu, bay tới điểm hẹn bắt đầu chờ đợi.
Thời gian hẹn đã qua hai giờ, Kỳ Lân mới chậm rãi tới muộn, trên đường thấy cỏ cũng phải sờ một cái, thấy hoa cũng phải ngửi một cái, thấy suối phải chạy tới hớp một ngụm.
Đối với hắn mà nói, mỗi hơi thở ở thế giới này đều rất quý giá.
Thấy Ôn Văn đang khoanh chân ngồi dưới đất chờ mình, Kỳ Lân mới chợt bừng tỉnh lại, trong nháy mắt tựa hồ già đi mấy trăm tuổi.
“Lấy Kỳ Linh Châu ra đi, tôi đã chuẩn bị xong rồi.”
Thấy dáng vẻ khổ sở của Kỳ Lân, Ôn Văn hiếm khi phát thiện tâm: “Nếu ông không muốn thì tôi có thể đợi thêm vài ngày, chuyện này không gấp.”
Kỳ Lân thở dài một tiếng: “Có chờ đợi lâu hơn cũng chỉ tăng thêm bi thương mà thôi, thế giới giả tạo chung quy chỉ đều là hư vô, còn không bằng sớm nghênh đón chân thực, cho dù nơi chân thực đó không có sự tồn tại của tôi.”
Ôn Văn gật đầu, lấy Kỳ Linh Châu ra, đặt trong lòng bàn tay.
Kỳ Lân rống dài một tiếng, cơ thể biến thành điểm sáng bảy màu chậm rãi tiêu tan, sau đó hợp thành dòng chảy ánh sáng kéo dài mấy ngàn dặm, ánh sáng như dòng sông chảy xiết không ngừng chui vào trong Kỳ Linh Châu.
Tay Ôn Văn đột nhiên trĩu xuống, Kỳ Linh Châu truyền tới sức mạnh vạn quân làm Ôn Văn không ngừng lún xuống, bên trong Kỳ Linh Châu là trọng lượng của một cường giả cấp Tai Biến.
Ôn Văn hít sâu một hơi, trên người bùng nổ luồng khí màu đen, cơ thể lơ lửng giữa không trung.
Nếu anh không nâng Kỳ Linh Châu, với trọng lượng của nó, chỉ sợ sẽ một đường lún xuống đất.
Lún vào dung nham trong tâm trái đất cũng không sao, nhưng lỡ như vượt qua phạm vi hình chiếu thời gian này rồi biến mất trong thời gian hỗn loạn thì đúng là phiền phức lớn.
Ôn Văn vừa nâng Kỳ Linh Châu vừa nhìn cực quang tuyệt đẹp trên bầu trời, trên mặt lộ ra nụ cười.
“Phong cảnh như vậy, quả thực hiếm thấy.”
Ánh sáng trước mắt còn rực rỡ hơn cầu vồng, càng đồ sộ hơn cực quang, phân nửa người của khu Hạ Phủ đều có thể nhìn thấy luồng ánh sáng xinh đẹp này.
Cảnh sắc như mộng ảo này làm nhóm dân chúng Hạ Phủ bắt đầu quỳ lạy hướng ánh sáng, đối với bọn họ thì đây chính là thần tích ngàn năm hiếm có.
Có người cầu nguyện dưới ánh sáng, hi vọng năm mới sẽ có được cuộc sống tốt hơn.
Ánh sáng không ngừng tiêu tan thành những điểm sáng nhạt màu, những điểm sáng này rơi xuống đất, nuôi dưỡng cả vùng đất này.
Đóa hoa nở rộ, trái cây hoa màu chỉ ngắn ngủi nửa ngày đã mọc đầy cây, một số động vật số lượng thưa thớt quý hiếm cũng có suy nghĩ muốn nối dõi tông đường…
Kỳ Lân muốn làm chính là thức tỉnh Kỳ Lân chân chính ở trong Kỳ Linh Châu.
Ngoại trừ việc này, hắn sẽ cố hết sức báo đáp lại thế giới đã sinh dưỡng mình, nguyên nhân là hắn không thể mang theo sức mạnh của mình.
Cho dù biết thế giới này chỉ là giả, nhưng trong điểm cuối của sinh mệnh, hắn vẫn muốn làm thế giới này trở nên tốt hơn.
Ôn Văn trân trọng nói: “Tôi sẽ không để thế giới này biến mất, ông an tâm đi đi.”
Ánh sáng tựa hồ chiếm được an ủi, tốc độ chui vào Kỳ Linh Châu trở nên nhanh hơn.
Qua nửa ngày, trọng lượng khổng lồ của Kỳ Linh Châu mới khôi phục bình thường, trong hạt châu truyền tới tiếng tim đập, một sinh mệnh mới đã được thai nghén trong hạt châu.
Sinh mệnh mới này không phải thần thú Kỳ Lân nguyên bản, cũng không phải yêu thần Kỳ Lân hi sinh chính mình thức tỉnh Kỳ Linh Châu, là một thần thú Kỳ Lân mới kết hợp ý thức của cả hai người.
Mà cảnh sắc xung quanh Ôn Văn từ lâu đã trở nên giống như tiên cảnh.
Bay trên bầu trời, bơi trong nước, chạy trên mặt đất đều là những sinh vật xinh đẹp chỉ xuất hiện trong thần thoại.
Sau khi thưởng thức một hồi, Ôn Văn lấy máy chụp hình trong trạm thu nhận ra, chụp một tấm ảnh đặc tả cảnh đẹp này.
Máy chụp hình và cuộn phim là đồ tới từ thế giới hiện thực, vì muốn quay lại hình ảnh ở thế giới này mà có thể mang ra ngoài.
Sau khi chụp xong, Ôn Văn rời đi.
Anh chuẩn bị trả Kỳ Linh Châu cho thôn Yêu Linh, anh không có ý tưởng để Kỳ Lân mới sinh ra trở thành tay đấm của trạm thu nhận, vẫn là để hắn sinh ra ở thôn Yêu Linh đi.
Đợi đến khi Kỳ Lân sinh ra, Ôn Văn sẽ để Cơ Kim Hội tới bàn bạc với thôn Yêu Linh, đạt thành quan hệ hữu nghị chính thức.
Đứng trong trạm thu nhận, Ôn Văn vừa định gọi Tam Tể Nhi chở mình tới thôn Yêu Linh thì đột nhiên vỗ đầu một cái.
“Mình nghĩ ra là đã quên mất thứ gì rồi.”
Ôn Văn tìm kiếm trong trạm thu nhận một hồi lâu thì tìm được hai người bị đói tới chóng mặt hoa mắt.
Trước đây Ôn Văn cứu hai vị nhân viên thu nhận này ra, sau đó tiện tay ném vào một phòng giam khép kín.
Khi đó anh không ngờ mình không để ý tới chuyện của trạm thu nhận suốt một khoảng thời gian dài, vì thế hai vị này liền bị quên lãng trong phòng giam.
Đào Văn và Lý Đại Trang vốn bị thương nặng, cũng không có sức kêu cứu, không bao lâu sau thì bị đói tới hôn mê bất tỉnh.
Lần này ngất một phát hơn mười ngày, nếu không phải thể chất của nhân loại mới và người siêu năng thật sự mạnh mẽ thì hiện giờ có lẽ bọn họ đã chết đói rồi.
Ôn Văn cười xấu hổ, giao bọn nọ cho Nivea, thuận tiện chuyển cho bọn họ một số tiến săn ma không nhỏ.
Lần bỏ quên này có thể làm Đào Văn và Lý Đại Trang không dám đơn độc cùng ra ngoài thám hiểm nữa.
Dĩ nhiên đối với hai người bọn họ thì đây có thể là một chuyện tốt, dù sao thì mỗi khi hai bọn họ cùng ra ngoài thì tỷ lệ xuất hiện thứ không tưởng thật sự quá….
Cầm Kỳ Linh Châu, Ôn Văn lần thứ hai đi tới thôn Yêu Linh.
Khi đó lúc mượn Kỳ Linh Châu, bầu không khí tràn đầy mùi thuốc súng, vì thế lần này Ôn Văn quyết định phải vui mừng một chút.
Anh tìm vài nữ quái vật trong trạm thu nhận, để bọn họ thay quần áo màu trắng, trên mặt đeo khăn che mặt trắng, sau đó khiêng ghế cho Ôn Văn.
Bốn nữ quái vật khiêng ghế theo thứ tự là Hồ Ấu Lăng, công chúa Máu Đen, Nhiếp Ảnh, người phụ nữ muỗi.
Đào Thanh Thanh đi ở trước nhất, cầm một lá cờ vẽ một cây thập tự màu đen, Bạch Tiểu Mật thì đứng ở bên cạnh, cầm một lẵng hoa đặc biệt, vừa đi vừa tung hoa.
Ôn Văn cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ vui mừng, vì thế lại tìm thêm vài quái vật rành nhạc cụ, đi theo phía sau thổi nhạc, một đường chiêng trống vang trời tiến tới thôn Yêu Linh.
Ôn Văn ngồi trên ghế được bốn nữ quái vật khiêng đi, vẻ mặt đầy phách lối, cảm thấy rất hài lòng với sắp đặt của mình, cười tới không khép chân lại được.
Nghe thấy động tĩnh, thôn Yêu Linh lập tức náo nhiệt, thôn dân và bốn vị trưởng lão đều ra ngoài, thấy Ôn Văn và đoàn người thì giật mình há to miệng.
Có đứa bé nhìn hai lần thì oa một tiếng bật khóc, lao vào lòng mẹ mình khóc lớn không thôi.
Suy nghĩ của Ôn Văn không sai, vấn đề là hiện giờ đang là nửa đêm.
Nhóm nữ hầu mặc quần áo trắng lại còn che mặt, Bạch Tiểu Mật tung cánh hoa màu trắng, thoạt nhìn có chút giống tiền giấy, mặt khác cả đám người không có mấy kẻ tốt lành, vì thế gió âm tà tỏa ra cuồn cuộn.
Làm phong cách hoàn toàn sai trái là đám chơi nhạc ở phía sau, bọn họ thổi kèn Suona…