Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1976
Chương 1976 – Khoảng cách không thể vượt qua
Chính là thiếu niên tự kỷ lúc trước kia, từng có giao tình với Trần Thư, lần trước còn tham gia di tích Tinh Không.
Nhưng cũng tiếc chính là, đối phương vẫn không thể đột phá, giống như là kẹt một bước ở thăng cấp Hoàng Kim, có thể thấy được khó khăn kia.
Trong thế hệ trẻ tuổi cũng chỉ chỉ có A Lương và Phương Tư đi tới Hoàng Kim cấp, về phần năm Ngự Thú Sư Hoàng Kim khác, tuổi tác cũng có chút lớn.
Tất nhiên, Trần Thư là ngoại lệ không thể tính trong đó….
– Trần Thư, ngươi trưởng thành quá nhanh…..
Cơ Phong thở dài, sâu trong đáy mắt đã có một điểm chênh lệch.
Thời gian không đến một năm, hắn ta vẫn là Bạch Ngân đỉnh phong, tiến triển không lớn, nhưng đối phương cũng đã có đột phá mới, cái này mẹ nó khác bật hack chỗ nào?
– Ngươi thật sự muốn khiêu chiến ta?
Trần Thư nhíu mày, vốn cho rằng người quen hiểu hắn, xác suất lớn chỉ sẽ xem trò vui.
– Đương nhiên, ta muốn xem thử khoảng cách chênh lệch.
Ánh mắt Cơ Phong khôi phục bình tĩnh, nói:
– Nếu như ta thật sự thất bại, vậy Cơ Phong ta hoàn toàn tán thành ngươi!
– ….
Khóe miệng Trần Thư giật một cái, thiếu niên tự kỷ lúc trước đã biến thành thanh niên tự kỷ à….
– Đã như vậy, vậy thì bắt đầu.
Trần Thư mỉm cười, bước về phía trước một bước..
Những người còn lại nhộn nhịp tản ra, chừa lại một khoảng sân đủ lớn để hai người tiến hành chiến đấu..
Vẻ mặt Cơ Phong bình tĩnh, triệu hoán ra ba Khế Ước Linh của mình, khí thế cường đại, thậm chí mơ hồ là Bạch Ngân cấp siêu việt.
Hiển nhiên hắn ta chỉ cách đột phá một bước!
Cơ Phong nhắm hai mắt lại, mặt lộ ra vẻ kiên nghị, thản nhiên nói:
– Trận quyết đấu số mệnh này ta đã chờ quá lâu!
Vừa dứt lời, thần sắc Husky đang dùng chân bào hơi động, ba khối đại hỏi cầu nháy mắt phun ra.
Ầm ầm!
Tốc độ hỏa cầu quá nhanh, gần như là không cho người khác không gian né tránh..
Ba Khế Ước Linh của Cơ Phong đang muốn phóng kỹ năng, nháy mắt bị ba hỏa cầu đánh trúng, mất đi năng lực chiến đấu.
– …..
Hiện trường hoàn toàn yên tĩnh, mỗi người đều yên lặng.
Đây chính là quyết đấu số mệnh à? Mẹ nó chỉ dùng không đến một giây?
Có người ngữ khí không xác định nói:
– Bắt đầu sao?
– Đã kết thúc.
– ….
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, nóng bỏng trong mắt thoáng cái lạnh xuống.
Bọn hắn đương nhiên biết Cơ Phong tới từ gia tộc ngự thú, dù sao cũng là thiên tài kiệt xuất một thời đại.
Nhưng hiện tại xem ra, đối phương giống như chỉ là một người qua đường Giáp mà thôi….
Thật ra không phải thực lực Cơ Phong yếu, mà là Trần Thư quá mức biến thái.
Loại người quanh năm dây dưa cùng Vương cấp thậm chí sinh vật Truyền Kỳ này, đối phó với Ngự Thú Sư Bạch Ngân tương đương với dùng đạn hạt nhân cho nổ tổ kiến….
– ……
Cơ Phong nhìn ba Khế Ước Linh của mình, yên lặng không nói, giống như bị đả kích rất sâu.
Một lúc lâu sâu hắn ta mới hít một hơi thật sâu, nghiêm túc nói:
– Loại sức chiến đấu này, Cơ Phong ta hôm nay thật sự tán thành ngươi!
– …..
Trần Thư vuốt đầu, dù da mặt của hắn dày cũng chợt cảm thấy có chút lúng túng.
Cơ Phong thu hồi Khế Uớc Linh, quay người rời khỏi sân bãi, về tới trong đám người.
Lúc này, Liễu Phong đi tới phía trước, lại lần nữa cất cao giọng nói:
– Người xuất chiến tiếp theo là ai?
Trong lúc nhất thời, đám người yên lặng, không học viên nào đứng ra.
Hiện tại bọn hắn chỉ cảm thấy Trần Thư sâu không lường được, căn bản là không thấy rõ được thực lực của hắn.
– Nếu là không có người xuất chiến, vậy coi như kết thúc.
Liễu Phong mỉm cười, dùng giọng nói mê hoặc:
– Đây chính là hai ngàn triệu tài nguyên!
Nghe xong lời này, thân thể tất cả mọi người chấn động, lại lần nữa đã có ý động.
Dù sao không có thương vong, tương đương với mua bán không vốn, lỡ như thành công thì sao?
Lúc này lại là một tên Ngự Thú Sư Bạch Ngân đứng dậy, hơn nữa cũng là người quen của Trần Thư!
Chính là Thạch Tử Minh tới từ ngự thú đoàn Thiên Long!
Thạch Tử Minh và Trần Thư trên hội đấu giá Thiên Khải ở kinh đô có một chút va chạm, có điều phụ thân đối phương tự mình đến nhận lỗi, hai bên ngược lại cũng không có ân oán gì.
Bây giờ trong mắt Thạch Tử Minh đã không còn kiệt ngạo, mà là tràn ngập trầm ổn, hiển nhiên những năm này thay đổi rất nhiều.
– Trần Thư, ta cũng muốn nhìn một chút chênh lệch với ngươi.
Ánh mắt của hắn ta yên lặng, triệu hoán ra khế ước linh của mình.
Kỳ thực hắn ta vẫn luôn quan tâm động thái của đối phương, có thể nói là từng bước một nhìn xem Trần Thư đi lên….
Vừa dứt lời, lại là ba khỏa hỏa cầu xuất hiện.
Ầm ầm!
Kết quả không bất ngờ, khế ước linh của Thạch Tử Minh cũng bị đào thải, mất đi sức chiến đấu ngay tại chỗ.
Trần Thư bình tĩnh nói:
– Người tiếp theo!
– Ta tới!
Lại có người đứng dậy, cũng là Ngự Thú Sư Bạch Ngân.
– Ngao ngao ~~
Husky ngáp một cái, lại là ba khỏa hỏa cầu phun ra, ngay tại chỗ đào thải đối phương.
– Ta tới!
– Kế tiếp đến ta!
– Vậy ta là người kế tiếp, ta cũng muốn biết một chút thực lực của tội phạm!
– ….
Thời gian dần qua, càng ngày càng nhiều học viên ra sân khiêu chiến, nhưng kết quả không một chút biến hóa, thậm chí ngay cả quá trình cũng là giống như đúc.
Vốn là hiện trường khí thế ngất trời dần yên tĩnh trở lại.