Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1973
Chương 1973 – Lão Tạ, ngươi ngồi xuống cho ta
Tiểu Tinh Linh bay ra, nhìn khế ước linh phía trước mở miệng, nói:
– Trước tiên ta nói qua một chút, tiếp nhận kỹ năng của ta thì phải thành tiểu đệ của ta nếu không ta sẽ ăn các ngươi!
– ……..
Nhiều khế ước linh thần sắc hơi động nhìn tiểu tinh linh, không khỏi có vài phần ý cười. Hiển nhiên lời nói của một tiểu tinh linh như vậy không có chút nào uy lực.
Nhưng cũng có vài khế ước linh che dấu sợ hãi trong mắt thậm chí là liên tục rút lui. Rõ ràng có khế ước linh đã nhận ra đây là ác bá dị giới………
– Trần Bì…….
Liễu Phong xoa xoa đầu, ngươi có thể quản khế ước linh của ngươi hay không…….
– Được rồi, mau triển khai kỹ năng.
Trần Thư ra lệnh cho tiểu tinh linh.
Phút chốc chỉ thấy trên không xuất hiện một đám mây màu xanh biếc, nháy mắt cơn mưa lớn đổ xuống, cơn mưa hung mãnh hơn nữa lộ ra màu xanh biếc ẩn chứa khí tức sinh mệnh ở bên trong.
Có song bản mệnh vũ khí cao nhất, năng lực phụ trợ của tiểu tinh linh trực tiếp lên một bậc tương đương với có thêm một thần kỹ.
Khế ước linh phía dưới bày ra vẻ mặt thích ý, thậm chí là rên rỉ thành tiếng, đồng thời bằng mắt thường có thể thấy được tốc độ hồi phục của miệng vết thương trên người.
Chỉ với một phần năng lực hồi phục này đã không kém gì với khế ước linh hỗ trợ Vương cấp.
– Thật mạnh……..
Trong lòng nhóm học viên sợ hãi than, nếu có một khế ước linh như vậy thì cơ bản chính là thuộc loại đánh không chết.
Nhưng đồng thời trong lòng bọn họ cũng có một chút mừng thầm, đây cũng có ý nghĩa rằng tiểu tinh linh e là không có một chút năng lực công kích, có lợi cho khiêu chiến ngày mai.
Rất nhanh những thương thế khác nhau trên người hơn một trăm con đã được hồi phục. Nhóm học viên vui mừng, đồng loạt đứng dậy cung kính hướng tới Trần Thư chắp tay, nói:
– Cảm ơn Trần lão sư.
– A~ ~ ~
– …… .
Nháy mắt mọi người không nói gì đã có chút không dám xưng hô như vậy nữa.
Liễu Phong nhìn bộ dạng Trần Thư phát bệnh, không nhịn được lắc đầu nói:
– Được rồi, mọi người tự mình tìm một chỗ ở, hôm nay sẽ không tốt chức huấn luyện.
Dù thương thế có hồi phục nhưng tinh thần lực Ngự Thú Sư và khế ước linh cũng đã tiêu hao, cần phải có thời gian hồi phục.
Nghe được lời này nhóm học viên đều gật đầu, ánh mắt nhìn bốn phía vách núi, chỉ thấy phía trên có các lỗ nhỏ nằm rải rác, có thể đủ để cho con người nghỉ ngơi hơn nữa bên chính phủ sớm đã chuẩn bị các đồ dùng hàng ngay ở bên trong.
Rất nhanh mọi người đã tìm được nơi cho mình, đồng thời ra lệnh cho khế ước linh của mình canh giữ ở cửa động để báo rằng nơi này đã có người. Về phần mười giáo quan, lựa chọn những cửa động ở vị trí khác nhau để bí mật bảo vệ đệ tử.
Nếu như có tình huống nguy cấp cũng có thể nhanh chóng mang theo người rời đi.
Chạng vạng tối.
– Thoải mái quá…….
Trần Thư nằm trên tấm nệm xốp, đeo kính râm, trong tay cầm một quyển tạp chí, một bộ dáng nghỉ pháp nhàn nhã.
Thực tế thì cái gọi là trại huấn luyện đối với hắn mà nói chính xác là một ngày nghỉ ngơi không có bất kỳ nguy cơ gì.
Vẻ mặt hắn thích ý đọc cuốn tạp chí trên tay, tâm tình vô cùng thả lỏng. nhưng hệ thống của hắn lại rất bận rộn, giống như người máy không ngừng chế thần kỳ dược tề,
Lúc này bên ngoài cửa động truyền đến động tĩnh. Chỉ thấy đám người A Lương kết bạn tới, đi vào trong cửa động rất nhanh đã nhìn thấy bộ dạng Trần Thư đang nghỉ phép.
Phương Tư đánh giá bốn phía một chút, nói:
– Trần Thư, ngươi không cho Tiểu Hoàng canh giữ bên ngoài không sợ có người đi vào à?
– Phương Tư tỷ, ngươi suy nghĩ nhiều rồi.
Trần Thư chưa kịp mở miệng thì Tiểu Tinh nhanh nhảu nói:
– Ngoại trừ chúng ta cũng không ai có việc gì để tìm hắn đâu.
Không cần khế ước linh, danh hiệu Nam Giang tội phạm này tự có tính uy hiếp.
– Cái này cũng đúng.
Phương Tư gật đầu, nói:
– Nhưng ngươi vậy mà quá nhàn nhã!
Trần Thư tháo kính râm xuống, mở miệng nói:
– Tỷ, ta đã làm tội phạm nửa người đời rồi không thể hưởng thụ một chút được sao?
– ………
Đám A Lương không nói gì, lời này nghe sao lại thấy hơi lạ.
– Đúng lúc các ngươi tới đây ta cũng có việc muốn nói một chút.
Trần Thư ngồi ngay ngắn, cười nói:
– Ngày mai các ngươi có huấn luyện khiêu chiến với giáo quan, chúng ta có thể…
– Dừng!
Vẻ mặt A Lương chính nghĩa, nói:
– Đây không phải là gian lận sao? Là năm thanh niên tốt của thời đại mới, loại chuyện này không có quan hệ với chúng ta.
– ? ? ?
Mọi người quay đầu nhìn A Lương, trong mắt có sự khó hiểu cùng với nghi hoặc.
Con mẹ nó sao cùng với A Lương hai ngày trước chênh lệch quá vậy?
– A Lương, lão gia tử rốt cục đã làm gì với ngươi……. .
Vẻ mặt Trần Thư kỳ quái, vậy mà lại trực tiếp sửa cả bản tính?
– Không làm gì cả, chỉ là tư tưởng của ta đã thăng hoa.
Vẻ mặt A Lương bình tĩnh nói:
– Lúc trước đã bị ngươi ảnh hưởng quá nhiều, may mắn là lão gia tử đã kéo ta ra khỏi vực sâu sa đoạ.
– …… .
Khoé miệng Trần Thư giật giật, vực sâu sa đoạ chắc không phải nói ta đâu……
– Ta chỉ muốn nói ngày mai các ngươi đều có thể khiêu chiến ta, vừa lúc có thể kiểm tra thực lực của các ngươi.