Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1962
Chương 1962 – Buồn của A Lương
Trần Thư thở dài, nói:
– Là lão gia tử đích thân mời, để ta đảm nhiệm làm giáo quan, nói là phải giáo dục thật tốt cho giới trẻ bây giờ.
– ……..
Ba người há miệng, trong mắt có sự kinh ngạc.
– Giáo quan? Ngươi? !
Đầu óc bọn họ quay cuồng, nhất thời không thể tin được.
– Có vấn đề gì sao?
Trần Thư nhếch miệng cười, nói:
– Với thực lực của ta và lý lịch, không phải là thừa sức để làm một giáo quan sao?
– Giáo quan cũng là lão sư trong trại huấn luyện, người là một tội phạm lại làm lão sư?
A Lương vuốt vuốt đầu, nói:
– Lão gia tử đúng là hồ đồ rồi…. ….
– Cái này gọi là anh minh!
Trần Thư nhún vai, cười khà khà nói:
– Cứ yên tâm đi, ta sẽ dạy dỗ các ngươi thật tốt!
– ……
Ba người ngửa người ra sau, theo bản năng cách xa một đoạn. Vốn là có một chút kỳ vọng với trại huấn luyện nhưng hiện tại sự nhiệt tình giống như đã bị tạt gáo nước lạnh…….
– Ta vậy mà có thể làm lão sư……. .
Trần Thư liếm môi, lẩm bẩm:
– Nhân sinh của ta đã gần như hoàn chỉnh.
– ………..
Ba người cùng im lặng, nghĩ đến tội phạm làm lão sư của bọn hắn cảm thấy được có một loại cảm giác kỳ lạ.
Rượu quá ba tuần.
Bất đắc dĩ ba người phải tiếp nhận sự thật, đồng thời trong lòng cũng nảy ra một ý tưởng mới.
Lão Vương nhích lại gần ôm vai Trần Thư, nịnh nọt nói:
– Cái đó, tội phạm ca………
– ……… .
Trần Thư nhíu mày, trong lòng có một chút cảnh giác.
Lão Vương cười khà khà, nói:
– Nếu ngươi đã là giáo quan thì khẳng định là phụ trách phân chia tài nguyên đúng không?
Vừa nghe lời này, hai người khác cũng có phản ứng, ánh mắt ngay lập tức trở nên nóng bỏng. Đúng là không hợp thói thường nhưng tội phạm làm giáo quan của bọn hắn, dường như cũng có chỗ tốt.
– Hẳn là vậy.
Hai mắt Trần Thư cũng sáng lên, đè thấp giọng nói:
– Đến lúc đó, ta sẽ cố gắng phân chia toàn bộ tài nguyên cho các ngươi, các ngươi lại cho… ta vài triệu tiền hoa hồng… chẳng phải chúng ta được lời cả đôi bên sao?
– Hoàn toàn chính xác!
Ba người đồng loạt gật đầu, trong lòng trở nên kích động, cái này còn kiếm tiền nhanh hơn là săn bắn.
Trần Thư nhíu mày, nói:
– Chia 2:8, thế nào?
Ba người sững sờ, nháy mắt hiểu được, đồng loạt nói:
– Ngươi có phải là tham quá rồi không?
Nếu là người khác có thể nghĩ rằng Trần Thư chỉ cần hai phần, nhưng bọn hắn đã rất quan thuộc với người này……. .
Trần Thư nhíu mày, thản nhiên nói:
– Ta là giáo quan cũng là nhân vật mấu chốt trong lần hành động này, được tám phần cũng không quá đáng chứ?
– Không quá đáng, hay là chín một đi?
Thời khắc này, bên tai bốn người xuất hiện một thanh âm lạnh nhạt.
– Hả? !
Thân hình bốn người chấn động, trong mắt có chút khiếp sợ. Vậy mà bọn họ đều không nhận thấy được có người đến gần…….
Mà lúc này, sắc mặt A Lương trắng bệch, chớp mắt đứng dậy định chạy trốn. Nhưng một ánh sáng màu đen xuất hiện, giam cầm tại chỗ……. .
Lúc này, đám người Trần Thư quay đầu lại nhìn, vừa lúc thấy một gương mặt lạnh lùng.
– Ám Vương? !
Thân hình Trần Thư chấn động, trong mắt có chút kinh ngạc,
– Mấy người các ngươi thật thú vị……. .
Ám Vương nhìn qua mọi người một lượt, khoé miệng hiện lên nụ cười nhàn nhạt.
– Ám Vương, ngồi, ngồi đi………
Trần Thư không có sợ hãi, vẫn duy trì bình tĩnh như cũ nói tiếp:
– Ngươi cũng muốn được chia một phần sao?
– ? ?
Ba người A Lương xạm mặt lại, ngươi đúng là thật sự dám nói…….
– Chia cho ta một phần?
Ám Vương có chút giật mình, mẹ nó ta nói mát ngươi nghe không hiểu sao?
Trần Thư cũng không để ý, cho đến nay hắn đều tin tưởng một đạo lý: Có tiền có thể sai khiến ma quỷ……
Hắn cười khà khà, nói:
– Nếu chúng ta hợp tác một chút chắc chắn là cục diện sẽ có lợi cho cả hai, có hứng thú không?
– Không phải……….
Ánh mắt Ám Vương quái dị, nói:
– Phần lớn tài nguyên của trại huấn luyện đều là chủ nhân lấy ra, ta và các ngươi chia chác cái gì?
Đối với hắn mà nói, này giống như mang tài nguyên của chính mình đưa ra ngoài, lại cùng với đám người này phân chia tài nguyên, đây không phải đơn thuần là bị bệnh thần kinh sao?
– Ách…….
Trần Thư sững sờ, nhất thời không nghĩ đến suy luận này……. .
Hắn thản nhiên nói:
– Cái kia thực ra cũng không phải là không thể……. .
Ám Vương liếc mắt nhìn hắn, nói tiếp:
– Được rồi, ta không phải tới đây để nói cái này với ngươi.
– Vậy ngươi tới làm gì?
– Phối dược tề.
Dứt lời, hắn ta vung tay phải lên, chỉ thấy phía trước xuất hiện một ấn ký màu đen sau đó từ bên trong trào ra đủ loại tài nguyên cao cấp.
Dù hắn không có Không Gian hệ nhưng vẫn có cách để cất giữ tài nguyên.
Không bao lâu, tài nguyên cao cấp phía trước đã chồng chất như núi.
– Trên đường lớn lại mãnh liệt như vậy sao?
Trần Thư vội vàng nhìn bốn phía, kết quả nhìn thấy toàn bộ đều được kết giới hắc ám bao phủ, đám người không ai phát hiện.
Ám Vương thản nhiên nói:
– Ngươi cần phải phối thuốc theo danh sách này, phía chính phủ đã gửi vào điện thoại của ngươi, phối xong thì ta lại đến lấy hàng.
– Chớ có hỏi nhiều!
Trần Thư vội gật đầu, lệnh cho Không Gian Thỏ mang toàn bộ tài nguyên thu vào.
Ám Vương mở miệng nói:
– Mặt khác, phí thủ tục ngươi muốn cái gì? Nghĩ kỹ chưa?