Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1960
Chương 1960 – Ta có thi thể của Thú Hoàng (2)
Thứ nhất là ngoại trừ hai người bọn họ ra, không có người nào biết nội bộ hiệp hội có Thú Hoàng huyết nhục, đồng thời để đảm bảo vấn đề an toàn của Đại Lực, phó hội trưởng của hiệp hội là Hoàng Kim Ngự Thú Sư chính thức, có thể ứng phó hầu hết mọi chuyện, về phần Vương Cấp để lấy trộm một ít thịt thì mang cả vận mệnh, đây không phải là hoàn toàn có bệnh sao…
Dù sao Thú Hoàng huyết nhục hiếm có hiếm, nhưng tác dụng thực ra không phải quá lớn, trừ phi là thần kỹ hoặc là tinh hoa của Thú Hoàng, khả năng sẽ khiến mọi người chó cùng rứt giậu.
– Ta cũng trở về rồi.
Trần Thư duỗi tấm lưng mệt mỏi, thời điểm đang muốn thuấn di, tuy nhiên điện thoại vang lên.
– Hả? A Lương?
Hắn hơi giật mình, nghe điện thoại, còn chưa mở miệng đã nghe thấy giọng nói xúc động của A Lương:
-Trần Bì, ngươi thật đáng chết, vậy mà giết chết một con Thú Hoàng? Chúng ta thật khó chịu a!
– …
Khóe miệng Trần Thư giật giật một cái, đừng thực tế như vậy chứ…
– Ngươi ở đâu? Ba chúng ta đã ra tới rồi.
– Nhanh như vậy? Giảm hình phạt?
– ??
A Lương mở to hai mắt nhìn, nói:
– Giảm hình phạt cái rắm! Bọn ta = theo Dị Không Gian đi ra!
– Như vậy à.
Trần Thư cười cười, nghĩ đến bộ ba A Lương, cũng có chút hưng phấn, nói:
– Thành phố Nam Giang, mau tới! Mời các ngươi ăn một bữa thịnh soạn!
…
Ban đêm, Trần Thư một mình ngồi ở quán ven đường, đã gọi đầy đủ loại thức ăn…
Ánh đèn lờ mờ, hắn lại cúi đầu, ngược lại không có người nhận ra hắn tới, lúc này, ánh mắt Trần Thư hơi động, nhìn về phía xa xa, chỉ thấy có ba người gánh bao lớn bao nhỏ, loạn lạc mệt mỏi đã đến nơi đây, lúc này thanh niên cầm đầu hình như là lơ là một cái, không cẩn thận mang tiết lộ gói hàng, trực tiếp rơi ra mấy Hoàng Kim cấp dược liệu…
Trong lúc nhất thời, ánh mắt của mọi người liên tiếp nhìn lại, không nghĩ ba người này lại giàu có như vậy!
Thanh niên cầm đầu ngồi xổm người xuống nhặt, nhưng càng nhiều dược liệu vô tình rơi ra…
– Mẹ nó!
Người đi đường đi ngang qua lần lượt thân thể chấn động, trong mắt có sự kinh ngạc và tham lam giấu kín.
Nhưng khi thấy dáng dấp của ba người, tâm trạng của mọi người chấn động, ngay lập tức thu lại sự tham lam.
Ngự Thú đoàn do A Lương xây dựng đã thanh danh đại chấn, không những sở trường đi săn đủ loại Hung Thú, thỉnh thoảng còn sẽ tới một đợt câu cá chấp hành pháp lệnh…
Ban đầu thực sự có một vài người mắc lừa, nhưng bây giờ mọi người sớm kính nhi viễn chi…
Lúc này, A Lương chậm rãi thu thập xong dược liệu, mang theo Tiểu Tinh Lão Vương, đi tới bên cạnh Trần Thư, A Lương phàn nàn nói:
– A, Lão Vương, con chim này của ngươi hiện tại ở trong không gian nhỏ như vậy sao? Nếu để bọn ta tự mình mang đi thì những tài nguyên này thực sự quá nặng nề rồi.
– ?
Trần Thư lườm A Lương một cái, nhìn thấu ý đồ của đối phương, bình tĩnh nói:
– Ta có thi thể của Thú Hoàng.
– ……..
Sắc mặt A Lương ngưng trọng, nói tiếp:
– Bạch Ngân Quân Vương chúng ta săn kia khi nào thì được bán ra? Giá thị trường hiện tại cũng không tệ mà?
– Ta có thi thể của Thú Hoàng.
– ……..
Thân thể A Lương run lên, sau đó cố lấy lại bình tĩnh nói:
– Đúng rồi, một đống dược liệu hoàng kim kia cũng phải đi hỏi chút giá phía chính phủ.
– Ta có thi thể của Thú Hoàng.
– Mẹ nó ngươi có phải bị bệnh hay không? !
Rốt cục thì A Lương cũng đã chịu không nổi, nói:
– Chỉ có câu này đúng không?
– Không phải, ta thực sự có thi thể của Thú Hoàng……. .
Trần Thư nhún vai, bất đắc dĩ nói:
– Với cả vận khí cũng không tồi, trung tâm tài liệu là một thần kỹ.
– Đủ rồi!
Mặt A Lương xạm lại, vốn định khoe ra chút thu hoạch để tìm lại chút tự tin. .
Kết quả là Trần Thư chỉ đơn giản nói ra một câu đã phá tan bầu không khí…. .
Tiểu Tinh và lão Vương một bên đều lắc đầu, may mắn là bọn họ không có tham gia vào nếu không sẽ không phải là đơn thuần chịu tội sao……
Hai người đã biết rõ hiện thực nhưng A Lương tốt xấu gì cũng là hậu nhân của đệ nhất cường giả Lam Tinh, tất nhiên là trong lòng có kiêu ngạo vẫn muốn tranh thủ để vượt qua Trần Thư.
Nhưng đáng tiếc hiện thực và giấc mơ càng ngày càng xa vời……. .
– A Lương, chúng ta không cần thiết phải làm những thứ này.
Lão Vương khuyên can nói, đây không phải là đơn thuần tự rước lấy nhục sao. .
– ……..
A Lương yên lặng ngồi xuống, trong miệng than thở nói:
– Đợi ta lên Vương cấp nhất định sẽ lấy lại danh dự.
– Cái kia, hữu nghị nhắc nhở một chút, Truyền Kỳ sinh vật đánh với Vương cấp cũng giống như là con người bóp chết một con kiến…….
Trần Thư yên lặng nói.
– … .
Lần thứ hai A Lương trầm mặc, ngươi được lắm…. .
– Được rồi, A Lương ngươi cũng không tệ mà, hiện tại là Hoàng Kim cấp đã cùng với cấp của ta rồi.
Ánh mắt gian xảo của Trần Thư đã nhìn ra cấp bậc của A Lương, dù sao lúc trước A Lương đã có lòng tin rằng sẽ thăng cấp lên Hoàng Kim cấp sớm hơn Phương Tư một bước, hiện tại trở thành Hoàng Kim Ngự Thú Sư thật ra cũng không làm cho người ta kinh ngạc.
Về phần lão Vương và Tiểu Tinh, toàn bộ đều là thực lực Bạch Ngân tam tinh, muốn đột phá vẫn còn khoảng cách.