Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1955
Chương 1955 – Sức hấp dẫn của ký túc xá 333 (2)
Đối với trại huấn luyện, chính phủ không hề keo kiệt, nhóm tài nguyên đầu tiên được phân phát đã có giá trị nghìn tỷ rồi, nếu sau này biểu hiện ưu dị thì tất nhiên sẽ được đầu tư nhiều hơn nữa.
– Tiểu tử, tư tưởng một ngày của ngươi có thể nghiêm chỉnh một chút được không?
Liễu Phong trừng mắt với hắn một cái, nói:
– Hiện giờ ta cảm thấy nếu để ngươi làm giáo quan thì có khả năng dạy hư học sinh.
– …
Khoé miệng Trần Thư giật giật một cái, nói:
– Chẳng phải ta chỉ ngứa miệng hỏi một tí thôi sao…
Vốn dĩ hắn định nhét một vài người vào trong để được phân thêm một phần tài nguyên nữa, hắn cũng có thể đi theo kiếm một chén canh…
Liễu Phong mở miệng nói:
– Tốt, nếu không còn dị nghị gì nữa, cứ dựa theo những người bên trong danh sách mà làm.
Mọi người gật đầu một cái, không ý kiến gì.
– Trại huấn luyện bắt đầu vào bảy ngày sau, các vị có thể chuẩn bị lại lần nữa.
Liễu Phong mở miệng nói:
– Chúng ta tạm thời lập ra kỳ hạn là hai tháng, trong đó chia làm hai nội dung huấn luyện, một là lý thuyết, một là thực chiến…
Nói xong, hắn ta bắt đầu giảng giải sự sắp xếp của các hạng mục trong trại huấn luyện, liên tục tiến hành sửa đổi.
Trần Thư cũng ngồi một bên nghỉ ngơi, hoàn toàn không có ý kiến gì.
Mãi cho đến hai tiếng sau, cuộc họp rốt cuộc mới kết thúc.
– Các vị, bảy ngày sau tập hợp tại dị không gian ác mộng [Thiên Hoả Sa Mạc]!
Liễu Phong cười nói:
– Các vị đều có thể về chuẩn bị một phen.
Mọi người gật đầu, lục đục rời khỏi phòng họp, cuối cùng chỉ còn lại mỗi Tân Thiên, Liễu Phong và Trần Thư.
– Trần Bì, ngươi cảm thấy doanh trại huấn luyện này an bài như thế nào?
Tần Thiên mở miệng hỏi, muốn xem thử suy nghĩ của Trần Thư.
– Cũng tạm được.
Trần Thư gật đầu, không tỏ ý kiến.
Dù sao hắn chỉ đang giả bộ trước mặt bằng hữu, thuận tiện kiếm thêm chút đỉnh mà thôi…
Liễu Phong nói:
– Được, tạm thời không còn việc gì nữa, ngươi cũng chuẩn bị một chút đi.
– Ờm, ta không trở về Nam Giang vội, có thể sắp xếp cho ta một chỗ ở không?
– Chỗ ở?
Hai người ngơ ngác:
– Chỉ việc thuấn di một cái thôi, tại sao không chịu về Nam Giang chứ?
– Ta đây muốn ở lại trường một khoảng thời gian ngắn, nhớ lại một chút chuyện xưa, không được à?
– …
Nghe xong câu này, chớp mắt hai người nổi lên chút cảnh giác.
Để một quả bom hẹn giờ thế này ở lại học phủ, cũng không phải một việc để người khác lơ là.
Liễu Phong suy tư một lúc, nói tiếp:
– Ừm… Vậy ngươi vào ký túc xá trước đây của ngươi mà ở.
– Ký túc xá của ta? Không có người ở?
Trần Thư hơi kinh hãi, chẳng lẽ một tên tội phạm Giang Nam như ta không có một chút sức hút nào hết ư?
– Trường học không mở.
Liễu Phong lắc đầu, nói:
– Năm thứ nhất ngươi rời đi, lúc ấy bèn có mười mấy tên cứng đầu xuất hiện, ai cũng muốn vào ở phòng ký túc của ngươi.
– Kết quả trong ngày đó, tầng một bạo phát loạn chiến…
– …
Trần Thư khẽ giật mình, nói:
– Vương đại gia quản lý ký túc xá mặc kệ?
– Lão Vương?
Liễu Phong nhếch miệng, nói:
– Con hàng đó bận liên hệ với bên quan tài và xe rồng mai táng.
– …
Khoé miệng Trần Thư giật giật một cái, nói:
– Sau đó thì sao?
– Sau đó trường học đích thân ra mặt, niêm phong phòng ký túc của ngươi, không mở ra cho học sinh nữa, vì thế phong ba mới dừng lại.
Liễu Phong thở dài, nói:
– Ngươi nói xem, bây giờ là thời buổi nào rồi, không sùng bái anh hùng mà lại sùng bái một tên tội phạm như ngươi…
– …
Trần Thư nhún vai, trong mắt ngược lại có một tí vui mừng.
Nhìn thấy dù sau khi hắn đã rời trường nhưng truyền thuyết vẫn được lưu truyền giữa đám học sinh…
Trần Thư cười khà khà nói:
– Vậy thì khoảng thời gian này ta sẽ vào ở phòng ký túc 333 lúc đầu.
Dứt lời, hắn thuấn di một cái đã vào bên trong phòng ký túc.
– Đừng gây chuyện…
Liễu Phong định lên tiếng nhắc nhở, nhưng đã muộn một bước.
– Được rồi, đừng có lo.
Tần Thiên lắc đầu nói:
– Tiểu tử này đã đạt ngưỡng thực lực đó rồi, còn có thể xảy ra chuyện gì với một đám học sinh kia chứ?
– Nói cũng đúng.
Liễu Phong cũng khẽ thở phào.
…
Lúc này, Trần Thư lặng yên không tiếng động về tới phòng ký túc 333.
– Thế mà còn có thể trở lại đây…
Trần Thư nhìn hoàn cảnh quen thuộc, không khỏi ngây người.
Phòng ký túc trông vẫn giống y hệt như ban đầu, nhưng các loại đồ dùng đồ trang trí đều đã được đổi mới.
Suy cho cùng lúc ban đầu, chúng đều đã bị Trần Thư dọn sạch lúc vừa tốt nghiệp xong…
– Không tệ, không tệ…
Trần Thư nằm trên ghế sô pha, lòng cảm thấy bình an vô cùng.
Một lúc lâu sau, hắn triệu hoán ra Husky, đồng thời lấy ra chất dịch từ giọt máu của Bức Hoàng.
– Thần kỹ thuộc tính độc là cái gì đây…
Trong mắt hắn loé lên chút chờ mong, lẩm bẩm:
– Tiểu Nhị à, ngươi sắp có hai thần kỹ rồi đấy!
– Ngao ngao ~~
Husky gật gù đắc ý, hoàn toàn không nghe được Trần Thư đang nói gì.
– …
Trần Thư túm chặt đầu của nó, nói:
– Nuốt xuống mau.
Husky ngửi mùi tử huyết trong bình, thoáng chốc trừng lớn hai mắt đầy trí tuệ, trở nên cực kỳ hưng phấn.
Nó một ngụm nuốt hết tử huyết vào, sau đó nhắm hai mắt lại, ngã uỵch xuống…