Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1953
Chương 1953 – Cường giả đứng thứ ba nhân loại?
– Ta đi trước.
Đại Lực phất phất tay, nhanh chân bước vào đại học Linh Trù Kinh Đô.
Trần Thư lắc đầu, thuấn di một cái lại tới Hoa Hạ học phủ.
Học phủ vẫn y như trước.
Chỉ là học viên đã đổi hết từ nhóm này sang nhóm khác.
Trần Thư sải bước trên con đường nhỏ trong học phủ, một đường thẳng tiến đến toà nhà văn phòng của Phong Liễu.
Trên đường không ít học sinh nhìn thấy Trần Thư, đều có vẻ mặt giật mình, nhưng đến khi bọn họ phản ứng lại thì Trần Thư đã đi xa…
Là thiên tài số một thế giới, hơn nữa cách đây không lâu còn giết một Thú Hoàng, kinh động toàn cầu, độ nổi tiếng của hắn ai cũng mường tượng ra được…
Trong lúc nhất thời, khắp nơi trong học phủ nhanh chóng lan truyền tin tức Trần Thư trở về trường…
– Là nơi này nhỉ…
Trần Thư ngẩng đầu nhìn toà nhà ba tầng nhỏ nhắn trước mắt, không khỏi có chút nhớ đến chuyện khi xưa.
Lần đầu tiên mọi người liên hoan là ngay tại sân thượng của toà nhà nhỏ này, kết quả nào ngờ đây lại là địa điểm làm việc của Liễu Phong…
Cũng chính lần ấy, Trần Thư bị ép đồng ý với Liễu Phong tham gia trận thi đấu Ngự Thú toàn thế giới, cuối cùng một đường trưởng thành, vang danh toàn cầu!
– Lão Liễu! Lão Liễu có ở đây không?
Trần Thư gằn giọng hô, trên mặt mang nụ cười.
Trong lúc nhất thời, học sinh đi ngang qua sôi nổi trông sang, trong mắt không khỏi chứa một chút hiếu kỳ…
Suy cho cùng trong học phủ này, Liễu Phong giữ chức vụ phó hiệu trưởng, hơn nữa đối nhân xử thế khắc nghiệt, tính tình dễ nổi nóng, còn có lực chấn nhiếp hơn cả Tần Thiên, thế mà lại có người dám xưng hô với hắn ta như thế?
Nhưng sau khi nhận ra Trần Thư, các học sinh đều đã hiểu.
Nếu là tội phạm Giang Nam, mọi chuyện đều không thèm giữ quy tắc này thì…
– Nhanh cút vào đây!
Liễu Phong cất bước xuất hiện, trừng mắt với Trần Thư, ngươi có thể tôn sư trọng đạo một tí được không vậy?
Trần Thư thấy vậy mới hấp tấp đi vào toà nhà làm việc nhỏ.
– Ồ? Lão Tần, ngươi cũng ở đây hả?
Hắn nhìn Tần Thiên ở phía trong văn phòng, không khỏi hơi kinh ngạc.
– …
Tần Thiên lắc đầu cười một tiếng, không hề để ý đến cách gọi của Tần Thư, ai bảo con hàng này vừa giết một Thú Hoàng kia chứ…
Nếu thật sự so đo, hai người họ thật sự không nắm chắc có đối phó được Trần Thư hay không nữa…
– Hai bọn ta đang bàn bạc chút chuyện, trùng hợp ngươi cũng tới.
Tần Thiên mở miệng nói ra:
– Chuyện ở trại huấn luyện, lão gia tử đã nói với ngươi chưa?
– Có nói một chút.
Trần Thư gật đầu, làm như quen thuộc ngồi xuống ghế sô pha, nói:
– Lão gia tử thuê ta đến làm giáo viên, còn nói mỗi tháng cho ta tài nguyên trăm tỷ coi như tiền lương…
– Đợi một chút! Đợi một chút!
Ánh mắt hai người Tần Thiên cổ quái, ngươi nói linh tinh đến nỗi hạ bút thành văn luôn rồi đúng không?
– Sao vậy?
Trần Thư khó hiểu hỏi.
– Trăm tỷ? Ngươi muốn ăn rắm hả?
Tần Thiên trừng mắt với hắn một cái, nói:
– Ngươi vẫn nên tìm chỗ nào mát mẻ mà ở nguyên đó đi.
– …
Khoé miệng Trần Thư giật giật một cái, nói:
– Không phải chứ, ta là cường giả đứng thứ ba nhân loại, giá tiền này bộ không cao hả?
– Thứ ba? Lại là cái bảng xếp hạng của nhà ngươi à?
– Ta có tận mấy căn cứ ủng hộ!
Trần Thư có lý chẳng sợ, nói:
– Hiện giờ toàn bộ nhân loại, mạnh nhất đương nhiên là lão gia tử, tiếp đó là lão Kiều Liên minh Tự Do Truyền Kỳ, tiếp đó nữa là ta.
– Không phải chứ, ngươi chỉ là Hoàng Kim mà dám so đo cùng cấp với hai Truyền Kỳ?
– Toàn thể nhân loại hiện nay, chỉ có bọn ta là người giết được sinh vật đẳng cấp như Thú Hoàng, ta không phải kẻ mạnh thứ ba, chẳng lẽ là các ngươi?
– …
Hai người Tần Thiên lập tức nín thinh, hình như cũng có đạo lý…
Liễu Phong mặt mang nghi vấn hỏi:
– Ngươi giết nó bằng thực lực của chính mình?
– y… đúng vậy.
– Ta thấy lúc ấy đất trời nổi dị tượng, tiểu tử ngươi tiêu tốn mấy trăm bình dược tề vậy? Khoa kỹ và lối sống của ngươi quá không hợp lẽ thường rồi.
– …
Trần Thư nói một cách đương nhiên:
– Dược tề do ta tự điều chế, ta dùng dược tề còn không phải đang dùng chính thực lực của ta hay sao?
– …
Hai người lại lần nữa im lặng, có thể điều phối được dược tề có tác dụng với Truyền Kỳ, hoàn toàn chính xác cũng là một loại năng lực.
– Trần Bì à, số dược tề đó…
Liễu Phong xoa xoa đôi bàn tay, nói:
– Có thể cho lão sư đây cả một ngàn tám trăm bình được không?
– ?
Trần Thư lạnh nhạt nhìn hắn ta một cái, nói:
– Lão sư, ngươi thật là dám nghĩ dám nói…
– Được rồi, không tán dóc nữa.
Liễu Phong lắc đầu, hiểu loại thuốc này có giá trị liên thành, hắn ta lảng sang chuyện khác:
– Vừa hay gần đây sắp mở một hội nghị trại huấn luyện, ngươi cũng tới một chuyến đi.
– Ừ.
Trần Thư gật đầu.
– Buổi tối ăn một bữa cơm, sẵn tiện nói cho bọn ta nghe kinh nghiệm của ngươi một xí.
Ánh mắt Liễu Phong chứa chút chờ mong, hiển nhiên đang muốn biết rõ toàn bộ quá trình.
Suy cho cùng Hoàng Kim giết Truyền Kỳ, thật sự là quá nghịch thiên!
…
Đương khi nội bộ Hoa quốc an tĩnh thì tình hình toàn cầu lại xuất hiện biến hoá.
Hung thú hiện giờ đã hủy diệt một đại quốc đầu tiên của nhân loại.