Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1942
Chương 1942 – A~~~ thoải mái…
Trần Thư vẻ mặt không hiểu nói nói :
– Ta muốn cố gắng dùng từ ngữ chuẩn xác một chút.
– Dẹp đi nhé.
Phương Tư bĩu môi, cúi đầu bắt đầu ăn như gió cuốn, một bộ không muốn để ý đến Trần Thư.
Nàng quay sang nhìn Đại Lực, lẩm bẩm : “ Ta bây giờ hơi ngưỡng mộ Đại Lực….”
Đại Lực chỉ là người thường, Trần Thư cho dù có nghịch thiên như thế nào, cũng không liên quan với hắn ta, cuối cùng cả hai đều không có chỗ so sánh.
– Tỷ, cũng đừng quá chán nản.
Trần Thư cười rồi an ủi :
– Thể nội con Hắc Long kia của ngươi vẫn còn lực lượng chưa hấp thu mà?
– Hả? Ngươi cảm nhận được sao?
Trong mắt Phương Tư hơi chấn kinh, không ngờ ánh mắt của Trần Thư gian xảo như vậy, vừa liếc mắt đã nhìn ra.
– Đương nhiên, ta là người trong nghề.
Trần Thư cười cười, hắn cũng chưa có quên đạo long ngâm vừa rồi làm chấn động Vô Tận Hải Vực kia, tuyệt đối không phải Khế Ước Linh bình thường có thể phát ra.
– Nếu như có thể hấp thu toàn bộ, thực lực của ngươi ít nhất cũng là tám hai lạng sắt vụn.
– Cút đi!
Phương Tư cười mắng một tiếng, đã có chút không kiềm chế được, nhiều lần lặp lại vũ nhục phải không?
Trần Thư cười toe toét, trong lòng ngược lại hiểu rõ, nếu như thật sự hấp thu toàn bộ, thực lực của đối phương sẽ có sự tăng vọt.
Chẳng qua lúc đó, hắn đã sớm bay đi rồi……
Trần Thư tùy ý nói :
– Là cái di tích gì thế, ban thưởng nghịch thiên như vậy?
– Lão gia tử nói cho ta biết.
Phương Tư thấp giọng, nói :
– Tục truyền là một trong những di tích cao đẳng nhất, nhưng mà thực lực của ta không đủ, không thể lấy được toàn bộ ban thưởng.
– Di tích cao đẳng nhất? !
Trần Thư hơi giật, trong nháy mắt có chút hưng phấn, nhưng đáng tiếc là, hắn không có tư cách tiến vào.
Chẳng qua nếu đã là “một trong số”, thì có nghĩa là có di tích đồng cấp khác…..
– Lão gia tử có không ít bí mật nhỉ….
Hắn sờ cằm, xem ra lúc trở về phải cố gắng khai thác một chút rồi….
……
Thời gian dần dần trôi qua.
Hai người trò chuyện với nhau về các trải nghiệm của chính mình, cho dù thực lực đã có sự đề thăng, nhưng tình nghĩa của bọn họ vẫn chưa bao giờ thay đổi.
Phương Tư mở miệng nói :
– Trần Bì, sau này ngươi có dự định gì?
– Nghỉ ngơi một khoảng thời gian rồi nói sau, dành thời gian tiêu hóa tài nguyên.
Trần Thư ngước nhìn trời xanh, nói :
– Những ngày làm tội phạm quả thực quá mệt mỏi.
– ……
Phương Tư lắc đầu, đang muốn mở miệng, nhưng ánh mắt ngưng lại, nhìn lên chân trời, nói :
– Chúng ta sắp đến rồi!
Ngữ khí của nàng có chút kinh hỉ, trong tầm mắt đã xuất hiện hình dáng của Đại Lục.
Trần Thư đứng dậy, động dạng là nhìn thấy Hoa Quốc Đại Lục, trong lòng không khỏi có chút hưng phấn.
Rất nhanh, hai người một đường tiến lên, đi đến đường bờ biển phụ cận.
– Trần Thư?
Biên cảnh quân phụ trách thủ vệ liếc mắt đã nhận ra Trần Thư, suy cho cùng loại Khế Ước Linh Slime này quá có độ nhận biết.
– Chào các vị.
Trần Thư phất tay với mọi người, trong mắt có chút ý cười.
– Ngươi thật sự đã giết một con Thú Hoàng sao ? !
Đoàn trưởng Biên cảnh quân đoàn nhìn hắn, trên mặt vẫn tràn đầy vẻ chấn kinh, cho dù đã xác nhận rồi, nhưng vẫn hy vọng nghe thấy câu trả lời của người đương sự.
– Giết chơi chơi.
Trần Thư nhếch mép cười, đồng thời bảo Thỏ lấy ra Thi Thể Bức Hoàng,
Trong lúc nhất thời, biên cảnh quân ào ào vây quanh, trong mắt tràn đầy kinh thán.
Đây chính là Truyền Kỳ Sinh Vật!
Đừng nói giết, hầu hết đại bộ phận Ngự Thú Sư thậm chí ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn thấy, đương nhiên là theo bản năng thấy tò mò.
– Ta đi trước đây.
Trần Thư đón nhận ánh mắt của mọi người, cưỡi Tiểu Hoàng tiến vào bên trong thành phố.
– Thế mà cũng không có một người đến đón tiếp?
Hắn nhìn khắp xung quanh, trong nhất thời có chút thất vọng, đây không phải ngay cả cơ hội làm màu cũng không có sao?
Phương Tư mở miệng nói :
– Chúng ta bây giờ trở về thành phố Nam Giang?
– Không vội không vội.
Trần Thư lắc đầu, dựng thi thể Bức Hoàng lên trên đầu Tiểu Hoàng, thân hình khổng lồ mấy nghìn mét của Bức Hoàng tựa như một ngọn núi lớn, chỉ cần thị lực không có vấn đề, bất kỳ kẻ nào cũng dễ dàng nhìn thấy một màn kinh hãi này.
– Trước tiên đi lắc lư……
Trần Thư nhếch mép cười, dẫn Tiểu Hoàng bắt đầu phi hành trên không Thành phố của Nhân loại, vì để cho càng nhiều người nhìn thấy, hắn thậm chí cố ý hạ thấp độ cao………..
Trong lúc nhất thời, thi thể Bức Hoàng giống như cánh buồm, đang lắc lư đón gió, cho dù đã chết, nhưng vẫn như cũ tràn đầy uy áp của Hoàng giả…..
Bức Hoàng nếu như còn sống, sợ rằng sẽ bị tức đến hộc máu, thi thể của bản thân vậy mà bị dùng làm công cụ làm màu cho Trần Thư…..
Trong lúc nhất thời, nhân loại trong thành phố ào ào ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy kinh hãi!
Mặc dù bọn họ đã từng nhìn thấy Hư Ảnh Bức Hoàng, nhưng suy cho cùng không có chấn động như thấy vật thật !
Giờ khắc này, xuất hiện vô số tiếng sợ hãi thán phục, trong tay lấy ra các loại điện thoại camera…, ghi chép lại một màn khó có thể quên đi này.
– Đây chính là Truyền Kỳ Sinh Vật trong truyền thuyết sao? Có dám phóng to một chút không? !
– Thật khủng bố mà! Đây là thứ con người có thể giết sao? !
– Thứ đồ chơi này nếu như đứng dậy để ta đánh, một trăm năm mới có cơ hội đánh chết đi?