Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1938
Chương 1938 – Lên đường về nhà
Suy nghĩ độ trân quý của tài liệu Vương Cấp, Trần Thư vẫn đến lãnh địa mới của của hai Thú Hoàng khác.
Hai ngày sau.
Trần Thư đạt được hơn hai mươi gốc Vương Cấp vật liệu, cũng là một món thu hoạch không thể bỏ qua, dù sao cơ hội này không phải bất cứ lúc nào đều có.
– Có muốn đến [Sào huyệt Ác Ma] xem không?
Trần Thư sờ cằm, nhìn về phía Hắc Ám Thành phía xa xa, bên trên Lam Tinh chỉ là lãnh địa mới của Tam Đại Thú Hoàng, không có khả năng cất giữ quá nhiều tài nguyên, phần chính chỉ sợ vẫn ở bên trong Dị Không Gian.
Mà lúc hắn chuẩn bị lên đường, không gian thông đạo bên trong Hắc Ám Thành đột nhiên rung chuyển lên, ngay sau đó, từng con Hung Thú được huấn luyện nghiêm chỉnh lần lượt tuôn ra, hơn nữa chí ít đều là đẳng cấp Hoàng Kim!
– Hả? Nhóm Hung Thú này dường như chưa từng gặp qua…
Thần sắc Trần Thư khẽ giật mình, nhìn Hung Thú phía trước, trong đó đại bộ phận đều là Cự Tích mắt đỏ bò lổm ngổm, một giây sau, một luồng khí tức kinh khủng lan tràn, khiến cho con người trong nháy mắt tâm thần run lên, chỉ thấy một Hắc Sắc Long Dịch vài trăm mét chậm rãi đi ra, hai con mắt đỏ ngòm gần như trước tiên khóa chặt vị trí của Trần Thư!
– Thú Hoàng!
Thần sắc của Trần Thư khẽ giật mình, ngược lại không có quá nhiều bất ngờ, bây giờ thế cục hỗn loạn, con Thú Hoàng thứ tư nếu lại không ra tay chỉnh đốn, đó mới là gặp quỷ, cuối cùng tranh hay không tranh cũng giống nhau, nhưng bây giờ nếu không đứng ra [Sào huyệt Ác Ma ] có thể chỉ còn trên danh nghĩa.
Ánh mắt của Long Tích hung lệ, nhưng chỉ là dùng ánh mắt uy hiếp nhìn đăm đăm Trần Thư, không có xu thế động thủ, hy vọng đối phương có thể chủ động rút lui.
Phía trước vì cướp đoạt thi thể của Bức Hoàng, nó đã thử xuất thủ, nhưng kể cả bóng dáng của đối phương đều không nhìn thấy, đương nhiên hiểu rõ chính mình không bắt được Trần Thư.
Hiện tại nó chỉ muốn thống nhất Liên Minh đại lục, không muốn mầm họa còn lại tái sinh.
Trần Thư liếm môi một cái, cùng Thú Hoàng đằng xa mặt đối mặt, cuối cùng nhếch mép cười một tiếng, phất phất tay biến mất rời đi.
Mặc dù Thú Hoàng thứ tư xuất hiện tại Lam Tinh, trật tự chứng minh [Sào huyệt Ác Ma] đã xây dựng, bảo vật của Tam Đại Thú Hoàng xác xuất lớn cũng bị thu lại.
Mặc dù Trần Thư có năng lực đoạt đồ ăn nơi miệng cọp, nhưng cũng muốn chú trọng thiên thời địa lợi nhân hòa, hiện tại khẳng định là làm không được.
– Nhân loại khó chơi…
Long Tích tự lẩm bẩm, không thèm để ý tới Trần Thư, mà phát ra tiếng gào thét rung trời!
Trong chốc lát, sự uy áp khuếch tán của Thú Hoàng lan ra, ngay lập ngăn chặn sự rối loạn của Châu Tự Do.
Cùng lúc đó, thủ hạ của nó bắt đầu nhộn nhịp xuất phát, tiến về chỉnh đốn các thành thị còn lại, xây dựng trật tự mới!
Tam Đại Thú Hoàng đã chết, [Sào huyệt Ác Ma] tự nhiên có tân vương!
– Kiều Na hẳn là không nguy hiểm…
Lúc này Trần Thư đi tới một thôn trang hoang vu, trong miệng tự lẩm bẩm.
Bây giờ Long Tích bận chỉnh đốn thành thị còn lại, cùng với mỗi đại Dị Không Gian trên đại lục, chủ yếu không có thời gian đến quản đám người Kiều Na.
– Tiếp theo làm thế nào?
Đại Lực khép thực đơn mới trong tay, mở miệng hỏi.
Trần Thư mặt mang suy nghĩ, đứng lặng tại chỗ thật lâu, hồi lâu mới mở miệng nói:
– Trở về thôi…
– Trở về lãnh địa Hung Thú nào?
– ???
Trần Thư lườm hắn một cái, nói:
– Ta nói là trở về nhà! Trở về Hoa Quốc, trở về đại bản doanh thành phố Nam Giang!
– Không cướp?
Trong mắt Đại Lực có một chút kinh ngạc, theo hắn thấy, bao nhiêu bảo vật đều không lấp đầy khẩu vị của tội phạm, đối phương vậy mà có thể chủ động rời đi?
– Tạm thời không cướp, trở về tiêu hóa một chút tài nguyên.
Trần Thư lắc đầu, nói:
– Bây giờ thực lực còn chưa đủ nhìn, cướp một tiểu truyền kỳ cũng phải chú ý cẩn thận cẩn trọng, phải chịu uất ức rồi!
– …
Khóe mắt Đại Lực giật giật một cái, nói:
– Ta cảm thấy… Truyền kỳ bị ngươi cướp mới đau lòng nhất!
Hai người cười cười nói nói, thuấn di đi tới đại lục phụ cận hải vực.
– Òm ọp!Òm ọp!
Tiểu Hoàng thân thể tròn vo hơi động, tốc độ nháy mắt tăng vọt, lên đường về nhà…
– Nghỉ ngơi một chút đi.
Trần Thư trìu mến chạm vào Thỏ Không Gian, thậm chí là lẹp bẹp một cái, trong mắt có tán dương.
Mấy ngày nay cướp sạch nhất định thỏ mệt nhất, chẳng những phải thường xuyên cảnh giác nguy cơ, hơn nữa còn phụ trách chiến đấu, bỏ chạy…
Đồng thời nó cắn Bạo Tẩu Dược Tề cũng nhiều nhất, mặc dù các tác dụng phụ đều bị [Tử Vong Hồi Phục] của Tiểu Tinh Linh tiêu trừ, nhưng trên tinh thần vẫn tương đối mệt mỏi.
Thỏ gật đầu một cái, tựa vào bên cạnh Trần Thư bắt đầu nghỉ ngơi.
– Hành trình cướp bóc đã kết thúc…
Trần Thư hướng về phía Liên Minh đại lục phía xa xa, trong lòng có một chút cảm khái.
Mặc dù chặng đường đi này chỉ dùng không đến thời gian ba tháng, nhưng thu hoạch của Trần Thư cũng không nhỏ, sự việc trải qua cũng không ít.
Sự sụp đổ của Bắc Linh Thất quốc, sự hủy diệt của tổ chức Ám Dạ, Tử Vong Tế Đàn của Hắc Châu, cùng với đại chiến Liên Minh truyền kỳ.
Bất luận là bất cứ chuyện gì, e rằng đối với những người còn lại trải nghiệm có giá trị ghi khắc cả đời.