Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1932
Chương 1932 – Dị tượng bất thường chấn động thế giới (2)
Lúc Trần Thư đang dùng thuấn di đi đường, trong thiên địa đột nhiên quanh quẩn một tiếng kêu gào điên cuồng…
Hắn ngơ ngác, sau đó trong lúc mơ hồ đoán được cái gì.
Quả nhiên, một đạo hư ảnh Biên bức khủng bố đột nhiên xuất hiện, hai cánh của nó che khuất bầu trời, tràn ngập uy thế kinh người!
Lúc này, toàn cầu lại lần nữa chấn kinh!
Bọn hắn đã nhìn thấy cảnh tưởng Thú Hoàng hai lần vẫn lạc, trước mắt đương nhiên không xa lạ gì.
Nhưng quen thuộc thì quen thuộc, trong lòng mỗi người vẫn tràn ngập chờ mong cùng xúc động, ngước nhìn hư ảnh trên không.
– Lại có Thú Hoàng vẫn lạc? Truyền kỳ nào xuất thủ?
Ram đại truyền kỳ của nhân loại thần sắc khẽ giật mình, trong mắt đã có một điểm không hiểu.
Mặc dù bọn hắn không biết [Sào huyệt ác ma], nhưng vẫn nhận ra Bức Hoàng.
Mà bây giờ lão Kiều đã vẫn lạc, truyền kỳ còn lại lại nhất định phải canh giữ ở quốc gia của mình, không thể phân thân.
Chẳng lẽ là cường giả ẩn tàng của nhân loại? Hoặc là trận nội đấu của hung thú?
Lúc này, đám hung thú của mỗi đại dị không gian cũng sinh lòng bi thương.
Liên tiếp có Thú Hoàng vẫn lạc, trong lúc mơ hồ đã khiến đám hung thú có chút rối loạn.
Vào thời khắc toàn cầu đang chú ý.
Một đạo hư ảnh nhân loại vĩ ngạn chậm rãi xuất hiện…
Hoa quốc, Long Giang.
– Thật sự là cường giả nhân loại?
Lão gia tử chắp hai tay sau lưng, trong mắt đã có một vòng kinh ngạc, lẩm bẩm:
– Chẳng lẽ là có nhân vật nào mà lão phu không biết?
Nhưng một giây sau, thân thể của lão run lên, thiếu chút nữa ngã vào Long Giang…
Chỉ thấy hư ảnh vĩ ngạn tràn ngập, nhưng người mặc một bộ áo khoác, hơn nữa phần lưng còn có một chữ Hãn chói mắt…
– Đậu xanh rau muống!
Lão gia tử bật ngửa, trong mắt tràn ngập chấn kinh, đầu óc nháy mắt mơ màng…
Không đơn thuần là lão, toàn cầu giờ phút này đều lâm vào trạng thái mơ hồ.
– Ta mẹ nó, là tiểu tử Trần Bì?
Tần Thiên cùng Liễu Phong đang đứng sóng vai, đôi mắt đờ đẫn nhìn hư ảnh trên không, chỉ cảm thấy thế giới quan của bản thân đều bị đánh vỡ…
Tần Thiên nuốt ngụm nước bọt, không ngừng cào đầu, nói:
– Lão Liễu, có phải ta nhìn lầm không? Tiểu tử này không phải mẹ nó Hoàng Kim cấp ư?
Liễu Phong liếc mắt nhìn lão, thản nhiên nói:
– Trừ hắn, ai sẽ mặc đồ rêu rao như vậy chứ?
– …
Tần Thiên nắm lấy tóc mình, cử chỉ điên rồ lẩm bẩm:
– Nhưng hắn vừa tốt nghiệp hai ba năm ư?
– Ta nào biết được…
Liễu Phong cũng tâm thần kinh hãi, nhưng mặt ngoài cũng bình tĩnh nói:
– Học sinh của ta, cái tuổi này giết một truyền kỳ, không hợp lý ư?
– Không phải, ngươi còn giả vờ cái quái gì ở đây chứ
Khóe mắt Tần Thiên co rút, nói:
– Thế nào, tuổi này ta cũng từng giết Thú Hoàng?
– …
Liễu Phong thoáng chốc trầm mặc lại…
Đừng nói đến Thú Hoàng, khi đó hắn ta ngay chả lãnh chúa bình thường cũng không đánh thắng được…
Lúc này, toàn cầu đều lâm vào trạng thái yên tĩnh.
Đầu đường thành phố Nam Giang của Hoa quốc, giờ phút này biển người cuồn cuộn, nhưng dường như bị ấn nút tạm dừng đều ngẩng đầu nhìn bầu trời, gương mắt ngơ ngác…
Là quê hương của tội phạm.
Mọi người đương nhiên nhận ra đó là sự kiêu ngạo của thành phố Nam Giang.
Nhưng mà khi bọn hắn đang ngơ ngác thì phát ra tiếng hoan hô điếc tai nhức óc!
Bọn hắn sẽ không quản Trần Thư giết như thế nào, cũng sẽ không suy nghĩ chuyện này rốt cuộc có gì không hợp thói thường.
Bọn hắn chỉ biết một việc:
Đó chính là tội phạm Nam Giang lại sáng tạo kỳ tích!
Trên thực tế, trong lòng bọn hắn, Trần Thư vẫn luôn là một đại danh từ không hợp thói thường, đừng nói đến một Thú Hoàng, ngay cả làm nổ Lam Tinh, bọn hắn e rằng cũng sẽ không có gì chất vấn…
Trong lòng nhân dân thành phố Nam Giang chỉ có một câu: Trước tin tưởng, giờ càng tin tưởng!
– Tội phạm vô địch!
– Tội phạm vô địch!
Tiếng reo hò vang tận mây xanh, toàn bộ thành thị chỉ còn lại thanh âm này.
Rất nhanh, tiếng reo hò như bệnh dịch, lan tràn đến toàn bộ Hoa quốc, sau đó thế lực của các quốc gia còn lại truyền ra âm thanh hoan hô!
Trong lúc nhất thời, danh hào của tội phạm Nam Giang vang vọng toàn cầu!
Một giây này, trên mặt của mỗi một người đều có nụ cười vui vẻ, trong mắt tràn ngập hi vọng!
So với việc lão Kiều chém giết Thú Hoàng, hành động của Trần Thư không thể nghi ngờ càng khiến cho người người phấn chấn!
Bởi vì hắn còn trẻ!
Điều này có nghĩa là nhân loại chẳng những có cường giả thế hệ trước chống đỡ, thế hệ trẻ tuổi cũng đang nhanh chóng vùng dậy, hơn nữa đã sừng sững ở trên đỉnh thế giới!
Ngay lúc này.
Bức Hoàng Trên không vừa nhìn thấy thân ảnh Trần Thư, thần tình điên cuồng, giống như một bệnh nhân tâm thần, hướng về chân trời lánh nạn mà đi…
Một màn này, lại lần nữa chấn kinh thế giới!
Trong lòng mọi người cùng có một nghi vấn: Thú hoàng rốt cuộc đã trải qua điều gì…
Nhưng một giây sau, Trần Thư đã đưa ra đáp án!
Hư ảnh vĩ ngạn vậy mà bắt đầu cực tốc vung tay phải, sau đó ném ra một bình dược tề.
Bức Hoàng đang lánh nạn theo bản năng nhảy lên một cái, nuốt dược tề vào, quả thực gióng như sủng vật tiếp đĩa ném qua.
Grào!
Bức Hoàng càng điên cuồng, nhưng vẫn không ngừng nuốt lấy dược tề.
Trong lòng mọi người có một ý nghĩ:
Thực sự không thể ngừng thuốc!