Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1930
Chương 1930 – Không thể ngừng thuốc
Rầm rầm rầm!
Husky khí thế đáng sợ, nguyên tố kỹ năng ầm vang tung ra, lốp bốp đánh vào trên người Bức Hoàng.
Trải qua tăng phúc của truyền kỳ lôi thú, thuộc tính lôi của Husky tăng vọt, trong lúc mơ hồ có thể sánh ngang thuộc tính hỏa, khiến lực chiến đấu của nó lại lần nữa tăng lên không ít.
Nhưng đủ loại kỹ năng oanh kích ra, cũng không tạo thành thương tổn nào có tác dụng với Bức Hoàng cả.
Thân thể nó hiện lên sương độc thoáng chốc hấp thu toàn bộ kỹ năng hầu như không còn.
– Thị thật rồi hả!
Trần Thư nhíu mày, không nghĩ tới đối phương khó chơi như thế, nó đã nuốt trên trăm bình tử vong dược tề rồi.
– Cho thêm liều lượng!
Hắn không hề từ bỏ, tay phải không ngừng vung ra tử vong dược tề, dẫn đến Bức Hoàng lại lần nữa hùng hùng hổ hổ.
Thời gian dần qua, song phương vẫn đang đuổi theo.
Một tên hoàng kim nhị tinh đuổi theo truyền kỳ mớm thuốc, một màn kinh thế hãi tục này đã truyền khắp toàn bộ dị không gian…
Nhưng loại trừ truyền kỳ, không có bất kỳ sinh vật có thể ngăn cản Trần Thư.
Duy nhất có thể cứu Bức Hoàng, chỉ có tử nguyệt đại hung trên thương khung cùng một Thú Hoàng đang ở trạng thái đỉnh phong.
Nhưng bản thân Tử nguyệt đã khó đảm bảo, đương nhiên sẽ không xuất thủ.
Về phần Thú Hoàng khác, cũng không xuất thủ, không biết đang có dự định gì.
Một lúc lâu sau.
Bức Hoàng hai mắt điên cuồng, lượng dược tề trong cơ thể đã khó có thể tưởng tượng, chỉ cảm thấy cho phần bụng của nó bị căng kín…
– Bình thứ hai trăm…
Tay phải Trần Thư hất lên, lại là ném ra một bình tử vong dược tề, đồng thời trong lòng yên lặng tính toán.
Lúc này, Tử vong dược tề phiên bản gia cường trong hệ thống của hắn đã tiêu xài hết rồi.
Nét mặt của Bức Hoàng thống khổ, thương thế bên trong cơ thể lại lần nữa băng liệt, sinh mệnh khí tức một lần hạ xuống, thậm chí khiến người ta cho rằng đây là một thi thể…
Hiển nhiên, Bức Hoàng đã có chút không chịu nổi…
Nó quay đầu nhìn một cái, điên cuồng gào thét:
– Mẹ nó, ngươi làm cái quái gì thế?
– …
Trần Thư cũng không có trả lời, mà cho ba khế ước linh khác mỗi con đút một bình bạo tẩu dược tề.
Trong lúc nhất thời, lực chiến đấu của hắn đạt tới đỉnh phong.
Hiện tại, hắn đích thân xuất thủ, kết thúc sinh mệnh của Bức Hoàng!
Trạng thái của đối phương vô cùng kém, tuyệt đối thời cơ xuất thủ tốt nhất!
Rầm rầm rầm!
Kỹ năng đầy trời đánh tới, đánh trên thân thể Bức Hoàng.
Thân thể của nó chấn động, mặc dù thần trí hỗn loạn, nhưng theo bản năng ném ra kỹ năng phòng ngự.
Tử sắc độc vụ thấu trời xuất hiện, huyễn hóa thành một miệng lớn, hấp thu toàn bộ thế công của Trần Thư hầu như không còn gì nữa.
Trần Thư cũng không bất ngờ, vẫn liên tục phóng kỹ năng.
Hắn cũng không tin truyền kỳ không cực hạn!
Đồng thời, hệ thống không gian của hắn vẫn đang không ngừng sản xuất Tử vong dược tề phiên bản gia cường.
Tóm lại một câu: Không thể ngừng thuốc!
Trần Thư bật hết hỏa lực, dược tề tăng thêm khế ước linh của hắn oanh kích, không ngừng làm hao mòn sinh mệnh lực của Bức Hoàng!
Lại hai ngày trôi qua.
Lúc này thân thể Bức Hoàng vỡ tan, đủ loại thương thế trải rộng, khí tức suy sụp đến cực hạn, đã gần đất xa trời.
Nó vốn chỉ là nổi giận, nhưng theo thời gian trôi qua, trong lòng đã hiện đầy sợ hãi!
Thời gian tiêu hao dài như vậy, cho dù là truyền kỳ cũng không chống đỡ nổi…
Nếu ở trạng thái toàn thịnh, nó đương nhiên sẽ không để ý đến thủ đoạn củamột hoàng kim nhân loại.
Nhưng bây giờ trạng thái của nó thực tế quá kém.
Ba trăm bình quỷ dị dược tề, điên cuồng từng bước xâm chiếm lấy sinh mệnh lực của nó.
Mà chủ yếu hơn chính là, lôi đình kỹ năng của Husky dẫn động thương thế trên người nó…
Mặc dù lão Kiều không một tiễn trấn sát, nhưng trên người Bức Hoàng cũng lưu lại lôi thú lực lượng, mà trên người Husky lại có lôi thú bản nguyên lực lượng, đương nhiên sẽ dẫn động.
Dược tề thêm lôi thú lực lượng, rốt cục để truyền kỳ sinh vật trước mắt sắp đi đến phần cuối của sinh mệnh…
Về phần lực công kích còn lại của khế ước linh của Trần Thư thực ra tác dụng không lớn, dù sao hì bọn hắn kém hai đại đẳng cấp…
– Grào!
Bức Hoàng đột nhiên ngưng phi hành.
Tốc độ của nó bây giờ quá chậm, thậm chí không khác gì Vương cấp tam tinh cả.
Phải biết, thời kỳ toàn thịnh của nó tốc độ truyền kỳ Trung là người nổi bật, có thể nghĩ mà biết nó hiện tại trạng thái…
– Đáng giết ngàn đao… Ô…
Nét mặt của Bức Hoàng yên lặng, ngữ khí cũng tràn ngập oán độc, nhưng lời nói của nó vẫn chưa nói xong, lại uống xong một bình dược tề…
– Đủ rồi! Ngươi mẹ nó có không dừng một chút?
Nó hét to lấy, tức giận trong lòng dâng lên, lại lần nữa để trên đầu vết thương băng liệt.
Trong lúc nhất thời, Bức Hoàng vừa nói chuyện, bên kia phún huyết…
– Không muốn từ bỏ!
Trần Thư một mặt chân thành nói:
– Ngươi còn có thể cứu, chịu đựng, còn có khỏi hẳn hi vọng!
– Mẹ nó!
Bức Hoàng dùng lời nói của nhân loại tức giận mắng, ngươi mẹ nó có thể làm người không?
Trên đầu nó máu tươi phun lớn, xa xa nhìn tới, như là một suối phun huyết sắc…
Trong mắt Trần Thư mang cười tận tình nói:
– Ta biết ngươi rất thống khổ, nhưng thuốc đắng dã tật, ca ca hết thảy cũng là vì tốt cho ngươi, kiên trì uống thuốc a!