Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1917
Chương 1917 – Một bước hắn ta cũng không thể lùi
– Đây là cơ hội duy nhất, không lùi được nữa đâu!
Ánh mắt của Dạ Hoàng tràn đầy sát ý, nhìn về phía sáu con Truyền Kỳ khế ước linh cường đại ở phía trước,
– Dùng kế hoạch thứ hai!
Giây sau đó, ba con Thú Hoàng nhìn xung quanh bốn phía rồi cùng nhau rống lớn.
Trong phút chốc, đám hung thú ở chiến trường bên cạnh đều nhận được mệnh lệnh của Hoàng, dứt khoát chạy về chiến trường trung tâm!
Vẻ mặt của lão Kiều giờ phút này ngưng trọng, trong mắt có chút khó hiểu,
Nhưng giây tiếp theo, thần sắc hắn ta giận dữ, đôi mắt tràn ngập sát ý,
Chỉ thấy ba con Thú Hoàng lại quay đầu chìm vào trong nước biển, đi thẳng đến không gian thông đạo phía dưới!
Hiển nhiên, chúng nó muốn xuống tay với những người còn lại bên trong cứ điểm!
Lão Kiều mang theo sáu con khế ước linh, nháy mắt xông về phía trước, chặn trước ở cửa thông đạo ở Liễu Không Gian trước một bước.
– Ngươi có thể thủ trong bao lâu?
Đôi mắt Dạ Hoàng như mực, hai tay đồng thời tạo giang rộng ra hai bên, ám nguyên tố bắt đầu phun trào khủng khiếp,
Rầm rầm rầm —
Trong phút chốc, chỉ thấy bóng đen hai cánh tay khổng lồ xuất hiện, mạnh mẽ tách cả ngàn mét nước biển, lộ ra một không gian thông đạo bên dưới!
Giây tiếp theo, tam đại Thú Hoàng đồng loạt ra tay, mạnh mẽ đánh về phía sáu con khế ước linh của lão Kiều,
Lão Kiều giờ phút này không dám rời khỏi thông đạo nửa bước, chỉ có thể mạnh mẽ chống đỡ công kích của đối phương,
Mà lúc này, chỉ thấy ở phía trên xuất hiện một đại quân hung thú vô cùng đông đảo!
Đó chính là thủ hạ của Tam Đại Thú Hoàng, tất cả đều tập trung về đây, ít nhất cũng có khoảng hơn trăm ngàn hung thú!
Sức mạnh của những con hung thú này vô cùng cường đại, ít nhất cũng là cấp bậc hoàng kim, trong mắt của chúng nó giờ phút này chỉ có lão Kiều đang đứng ở dưới, ánh mắt tràn đầy sát khí lạnh băng!
Một cỗ khí thế ngập trời dần dần ngưng tụ, các loại nguyên tố từ bốn phía dường như trở nên điên cuồng.
– Không ổn rồi… Lão Kiều bị vây lại rồi…
Lúc này, sắc mặt Trần Thư khẽ biến, nháy mắt hiểu được kế hoạch của hung thú.
– Là sao?
Đại Khí cảm thấy khó hiểu, nói:
– Tác dụng của các hung thú còn lại không lớn mà?
Ngay lúc đó, thần sắc của hơn trăm ngàn hung thú hơi động, chúng nó bắt đầu cùng tụ lực kỹ năng hoàn chỉnh nhất,
Mà mục tiêu của chúng nó, chính là lão Kiều ở phía dưới!
Cho dù sinh mạng các Truyền Kỳ cấp có thể quá độ, cho dù các Vương cấp đều sẽ bị bọn chúng miểu sát, nhưng lượng biến vẫn có thể dẫn đến biến chất như cũ,
Hơn trăm ngàn con Hoàng Kim hung thú liên thủ công kích, Truyền Kỳ cũng không dám xem nhẹ!
– …
Giờ phút này, gương mặt lão Kiều ngưng trọng, đồng thời hắn ta cũng ý thức được mục đích của đối phương,
Nếu hắn ta lựa chọn né tránh công kích ở trên không, Tam Đại Thú Hoàng tất nhiên sẽ chặn công kích, nhân cơ hội tiến vào không gian thông đạo, bắt đầu đồ sát những người sống sót của Liên Minh.
Một bước hắn ta cũng không thể lùi!
Gào!
Thạch cự nhân cao mấy chục mét lần nữa biến hóa cao hơn cả ngàn mét, bao trụ lại toàn bộ không gian thông đạo!
Cùng lúc đó,
Những u linh trợ giúp khế ước linh bắt đầu tách ra từng mảng lớn, nhập vào một thể với thạch cự nhân để tăng thêm năng lực phòng ngự cho nó.
Trong phút chốc, hơn trăm ngàn kỹ năng công kích khủng khiếp trút thẳng từ trên xuống!
Chỉ thấy trong không trung tựa như có một vô số ánh sáng trút xuống như thác nước, vô số các kỹ năng công kích như hợp lại thành một, cường độ năng lượng lớn có thể nói như thiên uy!
Một cảnh tượng lộng lẫy như hế, lại tràn ngập nguy hiểm trí mạng!
Hai tay Kiều Na siết chặt, trái tim dường như đập nhanh hơn bình thường, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn chứ không làm gì được.
Trần Thư cũng nuốt một ngụm nước miếng,
Cường độ công kích thế này, cho dù là Truyền Kỳ e rằng cũng không chặn nổi.
Mà giờ phút này, ba con Thú Hoàng còn lại vừa tiếp tục tấn công, đồng thời cũng hết sức chăm chú quan sát,
Nếu như đối phương thật sự để sáu con khế ước linh né tránh, chúng nó tất nhiên sẽ ngay lập tức tiến công.
Cho dù mục tiêu quan trọng nhất vẫn là lão Kiều, nhưng trước hết diệt sạch những người còn sống của Liên Minh, đánh tan tâm tính của đối phương thì cũng được rồi.
Ầm ầm ầm!
Trong chớp mắt, năng lượng như thác đổ rơi xuống, oanh kịch thật mạnh vào thạch cự nhân đã biến lớn kia!
Tiếng oanh kích khủng bố kia vẫn còn quẩn quanh,
Những sinh linh gần đó đều bị đinh tai nhức óc, trong thiên địa chỉ còn lại những âm thanh oanh kích này.
Ánh sáng chói mắt chiếu ra từ bốn phía, ánh sáng mặt trời buổi sáng sớm trở nên ảm đạm hẳn, rõ ràng là ban ngày nhưng lại chẳng khác nào là đêm tối,
Chỉ va chạm một chút nhưng không gian đã xuất hiện vết nứt, nó đã không thể chịu nổi cường độ khủng khiếp thế này nữa,
Ngay sau đó bên ngoài nước biển cả ngàn mét bị bốc hơi, phảng phất chỉ còn lại một khoảng đất trống không, bất luận sinh vật nào ở đó đều bị hủy diệt không còn lại gì.
Thời gian từng chút trôi qua,
Năng lượng như thác nước kia vẫn rơi xuống như cũ, cường độ vẫn không có gì thay đổi, cũng không xảy ra biến hóa gì.
Kiều Na cơ hồ siết trầy hết cả tay, cảnh tượng trước mắt này khiến nàng ta thật sự hít thở không thông.