Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1912
Chương 1912 – Quà tặng của Lão Kiều (2)
– Truyền kỳ lúc chiến đấu, không đơn giản như vậy, nhưng mà tử nguyệt đại hung cũng không chịu nổi.
Lão Kiều mặt mang nụ cười, nói:
– Khoảng thời gian này, đa tạ ngươi.
– Coi như trả lại ngươi nhân tình.
Trần Thư nhún vai, nói:
– Nếu khế ước linh của ngươi cũng tạm ổn rồi, ta cũng yên tâm rời đi.
– Gấp gáp như vậy sao?
– Không có cách nào, một phút đồng hồ của ta cũng mất mấy trăm vạn rồi.
Trần Thư thở dài, hình như cũng có chút điểm bất đắc dĩ.
– …
Lão Kiều đang muốn mở miệng, nhưng nghĩ đến tốc độ ăn cướp của đối phương hình như quả thật không chút khoa trương.
– Nếu đã như vậy ta cũng không giữ ngươi ở lại nữa.
Nếu liên minh thực sự có can đảm giữ Trần Thư ở lại lâu dài, đoán chừng lão quỷ Hoa quốc sẽ xách đao giết tới mất…
– Đúng rồi, ta có thể giúp các ngươi nổ tung Không gian thông đạo, cần không?
Trần Thư quyết định lại giúp một chút, nói tác dụng của đạn hạt nhân gia cường.
– Hủy diệt thông đạo?
Vẻ mặt Lão Kiều suy tư, sau đó hình như nghĩ đến cái gì, lắc đầu từ chối.
– Không cần, hại lớn hơn lợi.
– Được rồi.
Trần Thư cũng không cưỡng cầu, nếu lão Kiều đã nói như thế, tất nhiên là có suy tính riêng của mình, hắn đương nhiên cũng không kiên trì.
– Vậy hôm nay ta và Đại Lực sẽ rời đi.
Dứt lời, hắn xoay người đi về phía dưới Hắc tháp.
Lão Kiều nhìn bóng lưng Trần Thư, đột nhiên nói:
– Trần Bì, nếu loạn thế thật sự có thể kết thúc, lão Kiều ta sẽ kết bái huynh đệ với ngươi.
– Hả?
Trần Thư ngơ ngác, sau đó quay đầu cười một tiếng, nói:
– Vậy ta sẽ đợi, Kiều lão đệ!
– …
Lão Kiều thần sắc sững sờ, cười lắc đầu, đang muốn nói gì, chỉ thấy Trần Thư đã thuấn di rời đi.
Vẻ mặt hắn trầm tư, trong đầu đang suy tính lời đề nghị vừa rồi của Trần Thư.
Nếu thật sự hủy diệt thông đạo, mặc dù hắn có thể dựa vào lực lượng tạo ra một lỗ hổng trong không gian, nhưng dao động sẽ tương đối lớn, thu hút sự chú ý của Thú Hoàng.
Nhưng nếu không rời đi, hắn chẳng khác nào bị phong kín, chẳng những liên minh không chiếm được tin tức của ngoại giới, hơn nữa nhân loại cũng thiếu đi một chiến lực truyền kỳ, e rằng cục diện sẽ ngày càng nguy hiểm hơn.
Sau khi so sánh thiệt hơn, hắn ta vẫn không có ý định thay đổi chủ ý, lựa chọn không tiếp thu đề nghị của Trần Thư.
…
Ban đêm.
Giờ phút này, mặt biển yên lặng xuất hiện từng trận dao động.
Sau đó một viên cầu màu vàng chui ra, xem hình thể, còn tưởng là một viễn cổ hung thú, nhưng dáng dấp nó cũng tương đối ngốc manh, không chút uy hiếp.
Phía tên Viên cầu có bốn người đang đứng đó.
– Lão Kiều, hẹn gặp lại!
Trần Thư mỉm cười, nhìn về phía lão Kiều và Kiều Na bên cạnh.
– Được!
Lão Kiều gật đầu một cái, không nói gì nữa.
Mà Kiều Na bên cạnh cũng có chút không nỡ, nhưng hiểu rõ bản thân không giữ Trần Thư ở lại được, chỉ có thể phụ họa gật đầu.
– Đúng rồi, Trần Bì.
Lão Kiều dường như nghĩ đến cái gì, khuôn mặt do dự, trong tay xuất hiện một hộp nhỏ màu đen.
Trong mắt hắn có chút rầu rỉ, nhưng cuối cùng hạ quyết tâm, nói:
– Cái này, cho ngươi!
– Ừ? Cái gì?
Trần Thư lấy hộp nhỏ màu đen, trong mắt đã có chút nghi ngờ, nói:
– Không phải là để đựng tro cốt ta chứ?
– …
Vẻ mặt Lão Kiều trì trệ, không nghĩ tới tư duy của Trần Thư kỳ quái như vậy, ta mà tăng hủ đựng tro cốt sao?
– Ngươi mở ra xem một chút là biết ngay mà.
Trần Thư liếm môi một cái, trong lúc nhất thời có chút tim đập rộn lên, ý thức được có thể không phải là đồ vật đơn giản.
Mở hộp ra, chỉ thấy trong đó có một viên hạu giống nho nhỏ màu xanh lá.
Hạt giống không có chút khí tức nào tràn ra, dường như chỉ là phàm vật bình thường, thậm chí ngay cả Ngự thú vật liệu cấp cơ sở cũng không bằng.
– Đây là?
Trần Thư ngơ ngác, cho dù kho vật liệu tri thức căn bản của hắn quá lớn, nhưng hoàn toàn không thể nhận ra.
Hắn có thể khẳng định, đây tuyệt đối không phải là vật liệu trên Lam Tinh đã từng được ghi chép!
Lão Kiều nhún vai, nói:
– Ta cũng không biết.
– …
Khóe mắt Trần Thư giật giật một cái, ngươi đùa ta đấy à?
Có lẽ nhìn ra được nét mặt của Trần Thư, lão Kiều cười giải thích nói:
– Nhưng ta có dự cảm, tác dụng của nó không tầm thường, ngươi có thểtrở về hỏi lão đầu kia, hắn có thể biết cái gì đó.
– Được thôi.
Trần Thư có chút thất vọng, nhưng vẫn thận trọng thu vào.
Dù sao cũng là cho không, ai có thể từ chối được chứ?
– Được rồi, ta đi đây.
Hai người Trần Thư ngồi trên Tiểu Hoàng, đi thẳng đến chỗ sâu trong hải vực rõ ràng không chuẩn bị trở về Tự do đại lục.
Kiều Na và lão Kiều vẫy tay, nở nụ cười nhìn bọn hắn rời đi.
Chỉ thấy dưới ánh trăng sáng tỏ, bóng lưng của hai người càng đi càng xa, từng bước dung nhập vào trong bóng đêm…
Nhưng vào thời khắc này.
Thần sắc Lão Kiều khẽ giật mình, đã có một chút nghi hoặc, chỉ thấy trong bóng đêm thâm thúy vậy mà xuất hiện một vòng tử quang nhàn nhạt.
– Hả?
Hắn ta nhanh chóng phản ứng lại, nháy mắt nhìn về phía bầu trời.
Không biết rõ từ khi nào, mặt trăng lại biến thành tử sắc thâm thúy, trông vừa quỷ dị vừa ly kỳ.