Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1902
Chương 1902 – Các ngươi từ từ trò chuyện, ta chuồn trước
Bức Hoàng miệng nói tiếng người, nói:
– Đời này không giết ngươi, bổn hoàng vĩnh thế không thể đột phá!
Lần này, nó thật sự giận đến điên cuồng rồi!
Trong chốc lát.
Trần Thư đã đi tới đường bờ biển phương bắc, một đầu vọt vào trong vùng biển.
Mà phía sau Bức Hoàng không chút do dự, trực tiếp xông tới.
Mặc dù nơi đây không phải là lãnh địa của nó, nhưng lúc này ai dám ngăn cản nó, đó chính là cừu địch sinh tử của nó!
– Bám dai thật…
Trần Thư liếc qua, bắt đầu ở trong hải vực tìm kiếm tung tích của Cứu Thế Giáo Hội.
Trong chốc lát hắn tìm được đầu mối thông qua khế ước linh, dù sao cũng hơn ngàn khế ước linh, không thể nào ẩn nấp quá hoàn mỹ.
Giờ phút này, giáo hoàn vạn mét bên ngoài tâm thần khẽ động, dĩ nhiên mơ hồ cảm thấy có chút bất an.
– Giáo hoàng, sao thế?
Đại chủ giáo Tinh bên cạnh mở miệng hỏi, trong mắt đã có vẻ không hiểu.
– Nhanh chóng tăng tốc tiến về phía trước, có chút không ổn!
Giáo hoàng thỉnh thoảng quay đầu nhìn một cái, nỗi bất an trong lòng trở nên càng thêm mãnh liệt.
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người không tiếp tục giữa lại kỹ năng, bắt đầu nhanh chóng tiến vào hải vực.
Những người còn lại nhìn thấy giáo hoàng ngưng trọng như thế, trong lòng cũng có chút lo sợ bất an.
Không phải lại xảy ra chuyện lớn gì nữa chứ?
Không bao lâu, trong lòng giáo hoàng có cảm giác, bỗng nhiên quay đầu.
Ánh mắt của lão ta xuyên thủng sóng biển, thoáng chốc khóa chặt một bóng người cực nhỏ bé!
Mặc dù khoảng cách xa xôi, nhưng hắn vẫn nhận ra đối phương!
– Là tiểu tử kia!
Con ngươi Giáo hoàng co rụt lại, cuối cùng cũng nhìn thấy ngọn nguồn bất an trong lòng.
– Tội phạm Nam Giang?
Đại chủ giáo Tinh thần sắc chấn động, sau đó mặt mang sát ý mà nói:
– Hắn còn dám theo tới? Nếu không chúng ta…
– Không cần để ý! Chạy mau!
Giáo hoàng cũng tương đối quả quyết, nói:
– Chắc chắn có vấn đề!
Một nhân vật nan giải như vậy sao lại chủ động chịu chết đây?
Rầm rầm rầm!
Trong lúc nhất thời, mọi người như cắn thuốc, bắt đầu liều mạng tiến về phía trước, chỉ muốn mau chóng thoát khỏi Trần Thư.
Nhưng một giây sau, Trần Thư sau lưng biến mất không thấy gì nữa.
Đôi mắt Giáo hoàng co rụt lại, đột nhiên nhìn phía trước.
Quả nhiên, Trần Thư đã đi tới trước mặt đội ngũ, khuôn mặt mang ý cười chế nhạo.
– Mọi người đều là lão bằng hữu, các ngươi chạy nhanh như vậy làm gì?
– Trần Thư, ngươi đúng là tự tìm cái chết!
Đại chủ giáo Tinh đứng dậy, trong mắt sát ý lạnh giá, năm khế ước linh bên cạnh rục rịch.
– Hai ta dù sao cũng là đồng bạn hợp tác, thái độ của ngươi là sao?
Trần Thư nhíu mày, nhưng giây tiếp theo, thần sắc hắn khẽ giật mình, đột nhiên nhìn về một phía khác của đội ngũ.
Chỉ thấy bên cạnh đại chủ giáo Viêm bên cạnh đang có một con Hồng sắc tiểu Hầu.
Thần sắc của nó phấn khởi, vậy mà đang gặm nuốt một thi thể Vương cấp khế ước linh, trên mình dần dần dâng lên một cỗ lực lượng cường đại.
– Hửm?
Hai con ngươi hắn khẽ động, trong mắt đã có vẻ ngạc nhiên.
– Ngươi mẹ nó hỗn trướng!
Mà lúc này, giáo hoàng quát lên một tiếng lớn, cắt ngang suy nghĩ của Trần Thư.
– Không phải chứ, có thể có chút tố chất không? Lão già hùng hổ!
-??
Sắc mặt Giáo hoàng chuyển lạnh, nói:
– Là ngươi dẫn Thú Hoàng tới?
Nghe xong lời này, tất cả mọi người thần sắc đại biến, đã có một vòng kinh hoảng.
Trần Thư nhún vai, không sao cả nói:
– Ta suy nghĩ, muốn để các ngươi giao lưu với nhau một chút.
– …
Sắc mặt mọi người khó coi, giao lưu em gái ngươi!
– Giáo hoàng, chúng ta phải làm sao đây…
– Các ngươi rút lui trước, ta tới thương lượng với nó một chút, tranh thủ chút thời gian!
Giáo hoàng hít sâu một hơi, quyền trượng trong tay rạng rỡ phát quang, nháy mắt hóa thành một Kim Long cực lớn, đi thẳng đến chân trời.
– Chúng ta rút lui trước!
Đại chủ giáo Tinh thấy vậy, nhận lấy chỉ huy đại quyền, nói:
– Các vị không cần lo lắng, tin tưởng giáo hoàng!
Về phần Trần Thư, bọn hắn căn bản không có phản ứng, mặc dù không bắt được đối phương, nhưng Trần Thư cũng không làm gì được hai Ngự Thú Sư Vương cấp tam tinh bọn họ.
Nhưng bọn hắn vừa khởi hành, xa xa nháy mắt truyền đến một đạo kim quang chói mắt.
Chỉ thấy một đạo Kim Long thân thể vỡ tan bay tới, sắc mặt giáo hoàng tái nhợt đứng ở phía trê.
Hắn nhìn mọi người, nói:
– Thương lượng thất bại…
– …
Khóe mắt mọi người co rút, có thể đừng năng suất như vậy không…
Lại nghĩ tới vừa rồi đại chủ giáo nói chuyện, tin tưởng giáo hoàng…
Sẽ thất bại?
Có lẽ giáo hoàng cũng cảm thấy có chút lúng túng, ngược lại nói:
– Không phải bảo các ngươi bỏ đi ư? Sao các ngươi vẫn còn ở đây?!
– Giáo hoàng… Ngài vừa đi chưa đến một phút đồng hồ…
– …
Lời này vừa nói ra, giáo hoàng nháy mắt lúng túng hơn…
Không phải lão ta thương lượng thất bại, mà là căn bản không có cơ hội thương lượng, mẹ nó, Thú Hoàng trước mắt điên cuồng rồi…
Giờ phút này, một thanh âm nhiệt huyết truyền đến:
– Giáo hoàng, chúng ta trực tiếp liều chết với nó đi! Cho dù toàn quân giáo hội bị diệt, cũng chẳng sao cả!
– Hả?
Mọi người ngơ ngác, không nghĩ tới còn có thành viên nhiệt huyết như vậy?
Lão ta quay đầu nhìn một cái, chỉ thấy Trần Thư đã lăn lộn đến trong đội ngũ, gương mặt dõng dạc.
– …