Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1899
Chương 1899 – Dẫn Thú Hoàng tới…
Lúc hắn ta đang chuẩn bị rút lui thì bị ngăn cản.
Chỉ thấy chung quanh hắn ta, vậy mà dâng lên từng trận kim quang chói mắt khiến người ta khó mà nhìn thẳng.
Một đạo Kim sắc lao tù nháy mắt xuất hiện, bao vây nam tử.
Rầm rầm rầm!
Khế ước linh của hắn ta ném ra đủ loại kỹ năng, nhưng không thể lay động lao tù nửa phần.
– Là ai?
Khuôn mặt nam tử đại biến, không nghĩ tới cường độ đạo lao tù này lại cao như vậy, thậm chí vượt qua cả Vương cấp tam tinh!
– Các ngươi trộm tài nguyên của Diêm Đảo ta còn chưa đủ, còn dám đụng tới đồ của ta nữa sao?
Đúng lúc này, xa xa xuất hiện một lão nhân mặt kim sắc đại bào, tóc lão ta trắng xoá, cầm trong tay quyền trượng, tản ra uy nghiêm to lớn!
Trong chớp mắt, lão nhân đi tới trước mặt nam tử bị vây, nói:
– Vương Hàn, ngươi hơi tham lam rồi đấy!
– Ngươi?
Nam tử trung niên thần sắc đại biến, gắt gao nhìn chằm chằm lão nhân, dường như nhớ ra cái gì đó.
– Chết đi!
Lão nhân phất phất tay, chỉ thấy Kim sắc lao tù bên cạnh nam tử nháy mắt trở nên hừng hực, giống như một vòng mặt trời màu vàng.
Rầm rầm rầm!
Năng lượng cực hạn khủng bố xao động, trong đó truyền đến trận nổ mạnh làm da đầu người ta tê dại.
Nam tử trước tiên triệu hoán ra khế ước linh, không dám lưu lại cái gì nữa.
Hắn chỉ là Vương cấp nhất tinh, nhưng năng lực bảo mệnh cường đại, bằng không cũng không được xem là nhân vật mấu chốt tới trộm tài nguyên.
Nhưng mà, không bao lâu nghe đến trong lồng giam truyền đến tiếng kêu gào của khế ước linh.
Lão nhân khuôn mặt yên lặng, nhưng hai con ngươi cũng có sát ý tàn nhẫn giết chóc.
Một lúc sao, quang mang Kim sắc lao tù ảm đạm, lộ ra nam tử trong đó.
Chỉ thấy mặt mũi của hắn ta tái nhợt, giống như mất trí, trong miệng không ngừng tự lẩm bẩm.
Mà bên cạnh hắn ta, lại có tàn thi của năm khế ước linh, đều đã chết bất đắc kỳ tử, không có một chút khí tức sinh mệnh nào.
– Ngươi?
Hai con ngươi nam tử sợ hãi, hét lên:
– Ngươi dám làm đến mức đấy sao?
Mặc dù hắn ta chỉ có thực lực Vương cấp nhất tinh, nhưng cho dù là Ngự thú sư Vương cấp tam tinh cũng không có khả năng nghiền ép hắn ta như vậy.
Lão nhân mỉm cười, không trả lời lời cả, một vệt kim quang bắn mạnh tới, nháy mắt xuyên quan thân thể nam tử.
Một Ngự Thú Sư Vương cấp vẫn lạc!
Giờ phút này, hai con ngươi lão nhân thâm thúy, nhìn về một phương hướng khác, dường như vượt qua vạn mét.
Trần Thư đang quan sát thân thể chấn động, theo bản năng lại lần nữa thuấn di rời đi, tránh thoát ánh mắt của lão nhân.
– Chạy nhanh thật…
Trong mắt Lão nhân có vẻ bất đắc dĩ, nói:
– Chẳng trách có thể trở thành đại địch sinh tử của giáo hội ta!
Lão ta biết cho dù bản thân có tự mình xuất thủ, cũng không giữ được Trần Thư, dứt khoát mặc kệ đối phương rời đi.
– Đúng là thế đạo hỗn loạn, người nào cũng dám tới tham ô tài nguyên của giáo hội ta…
Ánh mắt Lão nhân nhìn về phía chiến trường hỗn loạn trước mặt, đôi mắt lạnh lùng đã có sát ý ngập trời!
Ầm!
Trong chốc lát, quyền trượng trong tay lão ta mạnh mẽ rơi xuống, điểm tới trên đại địa.
Một đạo nổ mạnh khủng bố vang vọng chân trời, toàn bộ chiến trường dường như bị đè xuống tạm dừng phím.
Bất luận là giáo hội, hoặc hung thú, hoặc bốn người trước đó, đều ngừng thế công, ánh mắt cùng nhau nhìn về phía lão nhân.
– Giáo hoàng đại nhân!
– Giáo hoàng đại nhân!
Giờ phút này, mọi người trong giáo hội vây tới, trong mắt có vẻ kích động.
Bọn hắn không nghĩ tới, lại là người mạnh nhất của giáo hội tự mình đến tiếp ứng, trong lúc nhất thời hoàn toàn nhẹ nhàng thở ra.
Mà bốn người khác, thần sắc đại biến, nhất là sau khi nhìn thấy thi thể nam tử trung niên, trong lòng run rẩy.
Một giây sau, bốn người nháy mắt ra quyết định, bắt đầu rút lui.
Quyền trượng trong tay lão nhân bỗng nhiên bay ra, hóa thành một đầu Kim sắc Đại Long, lao thẳng về vị trí của một người trong đó.
Trong chớp mắt, người kia bị đuổi kịp, cho dù để khế ước linh liên tiếp xuất thủ, nhưng song phương chênh lệch quá lớn, rất nhanh đã biến thành một cỗ thi thể.
Ba người khác thấy vậy, càng điên cuồng lẩn trốn, chỉ sợ chậm trễ.
Mà giờ khắc này, hai giáo chủ Vương cấp tam tinh đồng loạt ra tay, mỗi người khóa chặt một người, cản lại.
Trong chốc lát.
Bốn người vẫn lạc, không người nào có thể chạy thoát.
Một màn máu tanh như thế khiến đám hung thú sợ hãi tột cùng, không muốn mạng bỏ chạy về phía xa xa.
Lão nhân chỉ nhìn một cái, không để ý tới hung thú.
Bốn người không có người đứng sau, lão ta có thể không chút cố kỵ mà xuất thủ, nhưng sau lưng Vương cấp hung thú chủ yếu đều có Thú Hoàng che chở.
– Giáo hoàng… Ngài đột phá?!
Đại chủ giáo Viêm ánh mắt chấn kinh, có thể dễ dàng xử lý bốn người như thế, đây cũng không phải là chuyện mà đồng cấp có thể làm được.
Những người còn lại vẻ mặng cuồng nhiệt nhìn sang, dường như đang mong mỏi cái gì.
Bây giờ là loạn thế truyền kỳ mới là một thế lực chân chính!
– …
Nhìn ánh mắt nóng bỏng của mọi người khuôn mặt lão nhân yên lặng, lắc đầu, nói:
– Không thể dễ dàng như thế, ta vẫn là Vương cấp, chỉ là có chút khác biệt với các ngươi thôi…
– Như vậy sao…