Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1897
Chương 1897 – Bọ ngựa bắt ve sầu, tội phạm đứng đằng sau
Mà thế lực của Sa Hoàng cũng không chút động tĩnh, rõ ràng bọn chúng đã sớm có thoả thuận, phân chia lãnh địa Lam Tinh. Ngự Thú Sư của Tự Do Liên Minh vẫn tiếp tục vẫn lạc, khó mà đào thoát khỏi sự quét ngang của hung thú, thậm chí không có một người nào sống sót cả. Cứu Thế Giáo Hội cũng cẩn thận từng li từng tí, mặc dù lúc trước đánh lén Tự Do Liên Minh, nhưng bọn hắn cũng không xây dựng quan hệ hợp tác gì với hung thú cả. Hung thú đột nhiên xuất thế, bọn hắn chỉ có thể vứt bỏ một ít tài nguyên, lựa chọn trở về trước. Một ngày này, Trần Thư cùng Đại Lực không đợi ở thôn trang, mà vẫn luôn theo dõi Cứu Thế Giáo Hội:
– Vậy mà áp sát vào đường bờ biển…
Khôi Linh Thử trong tay Diệp Phàm kêu chi chi, nhìn đám người giáo hội phía xa xa bị đánh dấu, nếu hắn không đoán sai, Cứu Thế Giáo Hội chỉ e là đang muốn quay về. Giờ phút này, bờ biển phụ cận phương bắc.
Một Ngự Thú Sư mặc hắc bào đang cưỡi một Hắc sắc cự thú, bốn phía thi thể hung thú khắp nơi, đã bị tiêu diệt toàn bộ không còn gì nữa.
Hai con mắt của hắn ta lạnh lùng, yên lặng chờ đợi cái gì, lúc giờ phút này, thần sắc của hắn ta khẽ động, trên khuôn mặt yên lặng nở nụ cười.
Chỉ thấy xa xa xuất hiện một đội ngũ có trên trăm Ngự Thú Sư, hơn ngàn chỉ khế ước linh vác từng rương được đổ đầy tài nguyên, trùng trùng điệp điệp đi về phía đường bờ biển.
Mà trước đội ngũ, đại chủ giáo Tinh khuôn mặt cảnh giác, thỉnh thoảng ra lệnh cho khế ước linh quét dọn hung thú bốn phía, thực lực Vương cấp tam tinh lộ rõ, tất cả hung thú nháy mắt bị miểu sát.
Cộng thêm bọn hắn vẫn luôn ẩn mình, ngược lại không gây sự chú ý đến Thú Hoàng, an toàn đi tới phụ cận đường bờ biển.
– Tới rồi?
Người mặc hắc bào cưỡi cự thú, đi tới gần đội ngũ, hỏi:
– Tinh, không xảy ra chuyện gì chứ?
– Vẫn ổn…
Khuôn mặt Tinh sững sờ, nghĩ đến Trần Thư chà đạp tôn nghiêm của bọn hắn, khuôn mặt thoáng chốc có chút khó coi.
– Hả? Xảy ra chuyện rồi sao?
Người mặc hắc bào thấy vậy, nhíu mày, nói:
– Chẳng lẽ gặp phải Thú Hoàng?
– Không…
Tinh lắc đầu, nói:
– Còn không bằng gặp phải Thú Hoàng đây.
– Trở về rồi nói.
Hắn ta khoát tay áo, cắt ngang lời truy hỏi của đối phương, chuyện cũ không nên nhắc lại.
– Được!
Nam tử gật đầu, cũng không tiếp tục hỏi thăm, mà nhìn rất nhiều tài nguyên trên lưng khế ước linh, nói:
– Thu thập đủ chưa?
– Còn có hai châu chưa lấy được, nơi đó cách lãnh địa tam đại Thú Hoàng quá gần.
Tinh nhìn về phía xa xa, nói:
– Đi về trước rồi nói sau, tự do đại lục đã loạn rồi!
Nam tử gật đầu một cái, nói tiếp:
– Đi theo ta, giáo hội đã mở ra một lộ tuyến an toàn trên biển rồi!
Dứt lời, một đoàn người trùng trùng điệp điệp hướng về phía hải vực.
Mà giờ khắc này, bên ngoài vạn mét, Trần Thư đang ẩn nấp một chỗ trong đống phế tích, yên lặng nhìn bóng lưng giáo hội rời đi. Đại Lực mở miệng nói:
– Không xuất thủ ư?
Đây chỉ e là cơ hội tốt nhất rồi, một khi đến bên trên hải vực, tương đối dễ dàng mất phương hướng, hơn nữa khả năng sẽ có biến cố khác.
– Ta nghĩ..
Trần Thư liếm môi một cái, trong mắt đã có một chút kiêng kị, goại trừ đại chủ giáo Tinh, một người tới tiếp ứng cũng là Vương cấp tam tinh, hai người liên thủ, hắn có thể chạy trốn, nhưng nếu muốn thừa cơ cướp đoạt tài nguyên thì có chút khó khăn.
Mà lúc này, thần sắc của hắn khẽ giật mình, ánh mắt nhìn phía một phương hướng khác.
Chỉ thấy chân trời đen nghịt một mảnh, vô số hung thú cuốn tới, trong miệng phát ra gào thét, mà trước mặt đám hung thú có mấy tên Ngự Thú Sư. Rõ ràng, bọn hắn cố ý dẫn dụ tất cả hung thú tới, mà mục tiêu của bọn hắn cũng tương đối rõ ràng:
Đó chính là Cứu Thế Giáo Hội!
– Cơ hội tới rồi sao?
Trần Thư nhíu mày, trong mắt đã có một chút kinh ngạc.
Xem ra để mắt tới Cứu Thế Giáo Hội, không phải chỉ có một mình hắn…
Giờ phút này, hắn không gấp gáp động thủ, mà yên lặng quan sát cuộc chiến, nghĩ đến cảnh tượng Bọ ngựa bắt ve sầu, tội phạm đứng đằng sau.
– Hửm?
Người của Cứu Thế Giáo Hội cũng phát giác được dị biến, ánh mắt cùng nhìn về phía hung thú.
Đại chủ giáo Tinh cùng hai Vương cấp giáo chủ khác tâm thần chấn động, theo bản năng có chút bối rối.
Nhưng khi bọn hắn nhìn thấy không phải là Trần Thư xuất thủ, trong lòng nhẹ nhàng thở ra.
– Chán sống rồi sao?
Một tên Ngự Thú Sư Vương cấp tam tinh khác ánh mắt lạnh lẽo, nháy mắt triệu hoán ra năm khế ước linh của mình.
Grào!
Hắc sắc cự thú dưới chân gào thét một tiếng, hắc sắc sóng âm khủng bổ lan tràn ra, gây ra một trận cuồng phong!
Nhưng bốn người cũng không chút bối rối, ném ra kỹ năng, liên thủ ngăn chặn đòn công kích của đối phương!
Bốn người bọn họ tới từ các thế lực quốc gia khác nhau, là loạn thế mới tụ tập lại một chỗ, tương tự như đám người lão Hắc trước đó.
Mà đã dám thừa cơ hội này tới ăn cướp Cứu Thế Giáo Hội, tất nhiên là có lực lượng của riêng mình rồi!
Bốn người đều là Vương cấp nhất tinh thực lực.
Hơn nữa bốn người phối hợp không chê vào đâu được.
Bọn hắn ném ra kỹ năng, cưỡng ép xông phá trận hình của giáo hội, tuỳ tiện lẫn vào trong đám người.
– Chết!