Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1895
Chương 1895 – Lão Kiều, ta nợ ngươi một phần nhân tình…
Nhưng chúng nó không dừng lại, trực tiếp lướt qua lão Kiều phóng thẳng đến chỗ Trần Thư.
Rõ ràng có mối thù có thể báo thù sau, nhưng có mối thù phải lập tức chấm dứt, không thì buổi tối ngủ không ngon mất…
Vù vù ——
Chớp mắt, hai con Thú Hoàng biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi, chỉ còn lão Kiều ngẩn ngơ cùng với hai khế ước linh của hắn ta.
– Cái đó… Chúng ta ra tay cứu giúp chứ?
Lôi thú dưới người lão Kiều nhìn chủ nhân, tốt bụng nhắc nhở một câu.
– Cứu… Cái rắm!
Lão Kiều muốn giúp Trần Thư một tay, nhưng không ngờ kẻ địch lại là hai con Thú Hoàng.
Hơn nữa không có Thiên Sứ bên người, tử nguyệt đại hung không phải sự tồn tại mà hắn ta có thể đối phó được.
Nói xong, lão Kiều quả quyết cưỡi lôi thú rời đi, đồng thời ánh mắt nhìn phía sau, trong lúc mơ hồ nhận thấy một con Thú Hoàng đang truy sát bản thân.
Vốn hắn ta tưởng rằng hoàn cảnh đã tồi tệ, nhưng so với Trần Thư hình như có thể tiếp nhận được…
Nhất thời hắn ta vậy mà không hiểu, rốt cuộc ai là truyền kỳ…
…
– Mẹ nó! Lão Kiều lừa ta?!
Lúc này, Trần Thư đã phát giác ra Bức Hoàng và Tử nguyệt vẫn đang truy đuổi phía sau, rõ ràng không bị ngăn cản/
– Ta cảm thấy không cần phải bất ngờ đâu…
Đại Lực liếc mắt nhìn hắn nói:
– Người ta cho rằng một đám tiểu hung thú, kết quả là một đống lớn…
Mặc dù hắn ta chỉ là người thường, nhưng cũng có thể phát giác được sự kinh khủng của hai con hung thú này.
Nếu lão Kiều thật sự giúp đỡ ngăn cản, chắc tướng chết sẽ nhìn không đẹp lắm…
– Không thể trông cậy được…
Trần Thư lắc đầu, mở hệ thống không gian của bản thân, bên trong trưng bày ngăn ngắn đủ loại thần kỳ dược tề.
Ánh mắt hắn ta nhìn về phía một bình hắc sắc dược tề, ít nhất có mười mấy bình, với lại hệ thống đang sản xuất không ngừng
Chính là tử vong dược tề phiên bản tăng cường!
Nếu không có đường lui, hắn ném đồ chơi này ra, có thể suy yếu thực lực hai con Thú Hoàng.
Lúc này, ánh mắt của hắn dừng lại, chỉ thấy phía trước xuất một đạo kim quang!
– Hử?!
Trong phút chốc, Trần Thư gặp Kim Quang, đó là Thiên Sứ Kim sắc đã từng trải qua đại chiến!
Ánh mắt Thiên Sứ nóng rực nhìn Trần Thư, trong lòng hơi ngạc nhiên, nhưng không nghĩ nhiều, cọ thẳng vào bả vai.
Nhưng một giây sau, vẻ mặt nó biến đổi, chỉ thấy khí thế cuồng bạo Ác Ma Bức Hoàng và tử nguyệt đánh tới.
Nếu có một con nó có thể sẽ vật lộn một chút, nhưng hai con Thú Hoàng cộng thêm trạng thái bây giờ của nó, chắc không thể chống lại.
Trong chốc lát, Thiên Sứ kim sắc hai cánh rung động thay đổi phương hướng, chuẩn bị bắt đầu trốn chạy!
Một lúc sau vẻ mặt của nó mơ hồ dừng lại, kinh ngạc nhìn hai con Thú Hoàng ngày càng đến gần…
Nhất thời Thiên Sứ kim sắc ngẩn người, mục tiêu của hai con Thú Hoàng không phải nó à?
Nó lắc đầu, quả thực không hiểu thế đạo bây giờ, nhưng cũng không chút do dự, nhanh chóng đi về phía chủ nhân . .
Trong chốc lát thời gian, Thiên Sứ kim sắc cùng lão Kiều lại lần nữa tụ hợp.
– Vù~
Lão Kiều quan sát tình trạng vết thương của khế ước linh, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
– Ngươi còn muốn đuổi theo sao?
Lúc này, lão Kiều dẫn ba con truyền kỳ khế ước linh đến, nhìn Thú Hoàng đang truy sát bản thân!
Thú Hoàng mọc ra đôi cánh huyết sắc nhìn Thiên Sứ, trong mắt có chút không hiểu.
Nó không gặp Bức Hoàng và tử nguyệt đại hung, tất nhiên không rõ mục tiêu truy sát của bọn chúng lại là Trần Thư…
Nhìn Thiên Sứ kim sắc toàn thân lui về, trong lòng nó không ngừng dự đoán sức chiến đấu của đối phương, vẫn lựa chọn âm thầm nhượng bộ.
Thấy vậy trong mặt truyền kỳ lôi thú cuồng bạo chi sắc, nhưng vẫn kiềm chế lại, không xuất thủ.
Nó đung đưa đuôi hỏi:
– Chủ nhân, chúng ta làm gì đây? Còn phải tiếp tục kéo dài à?
Dù thất bại thì lão Kiều không nghĩ sẽ rời khỏi [Sào huyệt ác ma ], không thì nhất định phải để Thú Hoàng còn lại cùng nhau xuất thế.
Đây cũng là lý do vì sao phương hướng của hắn ta và Trần Thư trái ngược nhau.
– Để ta nghĩ đã…
Lão Kiều nhìn phía Trần Thư đã cảm nhận được chiến lực của Thiên Sứ kim sắc nói:
– Đi cứu tiểu tử kia!
– Hử?
Truyền kỳ lôi thú bỗng giật mình:
– Lão đại, tử nguyệt kia không đụng vào được đâu!
– Ta biết!
Ánh mắt Lão Kiều kiên định:
– Nhưng thực lực tiểu tử đó rấtc mạnh khiến hắn nợ một ân tình thì sẽ có lợi với liên minh!
– …
Truyền kỳ lôi thú trầm mặc một lát nói tiếp:
– Hắn chỉ là Hoàng Kim cấp có thể giúp được gì…
Cho dù Trần Thư có thể trưởng thành nhưng đó cũng là chuyện sau này, nếu dám chọc tử nguyệt đại hung thì hiện tại sẽ có chuyện.
– n tình chỉ là một mặt thôi…
Lão Kiều lắc đầu nói:
– Lùi một vạn bước mà nói, ta cũng không phải vì một mình liên minh, hắn thật sự một trong những hi vọng của toàn bộ nhân loại.
Lôi thú hơi ngớ ra, không nhiều lời dẫn chủ nhân bắt đầu điên cuồng chạy về phía Trần Thư.
Gần nửa ngày, bọn hắn đặc biệt đi đến cận đạo, cuối cùng nhìn thấy Ác Ma Bức Hoàng đang truy sát.
Vèo vèo!
Hai mắt truyền kỳ lôi thú khẽ động, trong miệng bỗng phun ra một viên lôi cầu tử sác, mạnh mẽ tấn công Bức Hoàng.
Sự chú ý của Bức Hoàng tập trung trên người Trần Thư, dĩ nhiên không tránh được.