Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1893
Chương 1893 – Bây giờ hung thú cũng đoàn kết như vậy sao
Nhìn đạo lôi quang phía trước, nó cười lạnh nói.
– Lão già kia, xem ra con Thiên Sứ kia của ngươi gặp phải tai ương rồi?
– …
Trong lôi quang, đúng là Truyền Kỳ Lôi Thú, giờ phút này nó đang cõng lão Kiều chạy tới lối vào Không Gian Thông Đạo.
Giờ phút này, nó cũng có chút lo lắng trong lòng, lực lượng Tử Nguyệt trên không trung quá mạnh mẽ, mặc dù đã cách xa hơn mười ngàn dặm, nó vẫn cảm nhận được uy áp của đối phương.
Nhưng vô luận là lão Kiều hay đám thú hoàng còn lại đều không nghĩ đến.
Kẻ mà đối phương đang truy sát chỉ là Hoàng Kim Cấp Trần Thư…
Lam Tinh, Châu Tự Do.
Ác Ma Bức Hoàng mở rộng đôi cánh che khuất bầu trời khiến cho cả Châu Tự Do cảm thấy áp bách.
Lúc này, trong miệng nó đang nhai nuốt một Vương cấp khế ước linh, máu tươi đỏ thẫm không ngừng chảy ra.
Có sự bảo vệ của nó trong Châu Tự Do thủ vọng giả liên tiếp rơi xuống, trở thành chỗ vui chơi của hung thú
Mà Bức Hoàng cũng đưa người ra, bắt đầu tìm kiếm nhân vật mồi lửa lánh nạn của Tự Do Liên Minh
Nhưng nó đi mấy ngày cũng không tìm kiếm được mục tiêu, tìm thấy một Vương cấp Ngự Thú Sư, đối phương tất nhiên không thoát khỏi sự đuổi giết của nó,
Lúc này, Bức Hoàng về tới bên trong Hắc Ám Thành, chuẩn bị chờ Thú Hoàng còn lại ra rồi tính
– Hử?
Khi nó nhìn về phía dưới, vẻ mặt giật mình, chỉ thấy hai con Tử sắc Biên Bức đang yên lặng chờ đợi.
Trong lòng của nó bỗng nhiên có cảm giác không lành.
– Hoàng…
Hai con Biên bức Vương cấp tam linh run lên, bộ dạng muốn nói lại thôi.
– Không phải khiến các ngươi bảo vệ lãnh địa à?
Ánh mắt Bức Hoàng lạnh lùng, hai mắt khát máu đánh giá hai thủ hạ, hình như giây sau sẽ cắn thành xác khô.
– …
Cơ thể hai con Vương cấp lãnh chúa chấn động, trong lòng tràn đầy sợ hãi.
Bọn chúng nhìn nhau, dũng cảm run rẩy nói:
– Lãnh địa của chúng ta… đã không còn nữa rồi…
Ầm!
Hai cánh Bức Hoàng khẽ động, phút chốc hất hai con vương cấp lãnh chúa bay xa ngàn mét, rơi mạnh xuống phế tích.
Hai con Tử Sắc Biên bức cũng không dám oán giận gì, bay ra phế tích nằm rạp trên mặt đất
– Tại sao là lại?!
Khiến Bức Hoàng nổi giận, không phải lãnh địa xảy ra chuyện, mà chữ “lại” khiến nó nghĩ đến tên tội phạm kia…
– Là ai làm? Liên minh của lão già kia?!
– Đúng vậy…Là người trước kia…
– Hắn lại cướp của chúng ta…
Nghe xong lời này, hai con ngươi Bức Hoàng đỏ lên, hình như phút chốc điên lên
Lại tới à?!
Nó không chút do dự nào, bỗng xông vào đường trong Không Gian, đồng thời truyền một tiếng thét nổi giận, triệu hồi toàn bộ thủ hạ trở về!
Rầm rầm rầm!
Vô số con Biến bức tràn vào bên trong [Sào huyệt ác ma], không tiếp tục để ý chuyện bên Lam Tinh.
Lúc này, đối với Bức Hoàng mà nói, chuyện quan trọng nhất là chém tên tội phạm kia thành trăm mảnh…
– Mau chạy đi!
Bên trong [Sào huyệt ác ma], Trần Thư đang không ngừng thuấn di, đi về phía thông đạo.
Mà ở phía xa sau hắn, Cấm Vụ Đại Hung đang theo đuổi giết, làm bộ không chết không ngừng
Tử Nguyệt của bầu trời đã biến mất không thấy, nhưng trên người thỏ vương vấn chút tử quang, hiệu quả của đủ loại kỹ năng đều bị suy yếu trên diện rộng, hơn nữa vị trí của hắn cũng luôn bị nhắm vào.
– Mẹ nó xa vậy cũng có thể khống chế được…
Khuôn mặt Trần Thư khó coi, không đoán được điều này.
Vốn nghĩ thuấn di trở về Lam Tinh rồi nói, nhưng bây giờ thần kỹ của thỏ bị suy yếu không làm được gì.
Hai người mang theo thỏ, chỉ có thể thuấn di khoảng cách nhỏ
Nhưng khoảng cách của song phương luôn không ngừng rút ngắn, nếu tiếp tục như thế sớm muộn cũng sẽ đuổi kịp.
– Hơi khó khăn…
Trần Thư nhíu mày, không ngừng suy nghĩ.
Nếu thật sự đuổi kịp, chỉ thể dùng Thần Kỳ Dược Tề kéo dài thời gian.
Nhưng thực lực của đối phương mạnh mẽ, muốn suy yếu cần lượng dược tề tất nhiên sẽ rất lớn…
– Sao có cảm giác sắp phát tài rồi nhỉ?
Trần Thư lắc đầu không suy nghĩ nhiều được vậy.
Thời gian dần trôi qua.
Song phương vẫn tiếp tục truy đuổi.
Nhất thời, toàn bộ [Sào huyệt ác ma] đều đồng loạt bạo động.
Đủ loại đẳng cấp hung thú ào ào xuất chiêu, phóng thích ra kỹ năng để ngăn chặn Trần Thư.
Cho dù không làm hắn bị thương, cũng phải tạo cho hắn thêm phiền phức, không thì làm hắn kinh tởm cũng được…
Bọn chúng không phải thủ hạ của Tử nguyệt đại hung, mà là tự nguyện xuất thủ
Có thể thấy được con hàng này đã là chọc tức nhiều người…
– Cáo mượn oai hùm đúng không?
Trần thư vuốt tóc, trong lòng cũng có chút tức giận, nhưng không có được thời gian phản kích.
– Con hàng này hơi quá đáng rồi!
Hắn nhìn Cấm Vụ Đại Hung sau lưng, trong lòng đã có chút nghi ngờ.
Theo lý mà nói, một chút tiền của thôi mà, không cần tức giận vậy chứ…
Đến Hắc Châu thần giữ của đều không giống bình thường, không biết còn tưởng nổ tung phần mộ tổ tiên của con hàng này ấy chứ…
– Trần Bì, có phải ngươi trêu chọc nó trước không?
Đại Lực cũng cảm thấy chút kỳ lạ, đặc biệt đối phương gào thét điên cuồng, bày một tư thế không chết không ngừng
– Không có…
Trần Thư nghĩ đến kinh nghiệm lần trước, bản thân có vẻ chỉ trêu chọc Ác Ma Bức Hoàng thôi…
Thời gian hắn suy nghĩ, một làn sương mù đen phả vào mặt, phút chốc phong kín toàn bộ đường lui của Trần Thư!
– Hử?