Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1890
Chương 1890 – Lãnh địa Bức Hoàng bị tàn phá
Thuấn di một cái, hắn tránh xa Biên Bức Hung Thú, an toàn đi vào trong huyệt động của Sào huyệt Ác Ma.
– Thật sự có bảo vật? Không hổ là Thú Hoàng!
Trần Thư nhìn bốn phía, bày đầy đủ loại vật liệu độc hệ, rực rỡ muôn màu, làm tâm người động không thôi.
Chỉ là so với lần đầu tiên tới, số lượng cùng chất lượng đều kém một bậc.
Lúc hắn đang vơ vét, vị trí cửa động truyền đến hai tiếng hí giận dữ, tràn ngập sát ý lạnh như băng!
– Hửm? Cái hai con giữ cửa?
Trần Thư nhíu mày, nghĩ đến hai Tử Sắc Biên Bức Vương cấp tam tinh.
– Vù vù ~
Thần sắc Không Gian Thỏ khẽ động, nháy mắt ném ra một Không Gian Thông Đạo, ngăn lại phía trước.
Mà hai người một đường đi sâu vào bên trong, bắt đầu dọn dẹp lãnh địa của Bức Hoàng …
Giờ phút này, hai Biên Bức Vương cấp thoáng chốc đã bị không gian thông đạo cuốn lấy.
Bọn chúng chỉ cần xông lên, sẽ bị cưỡng ép truyền tống ra bên ngoài huyệt động, trừ phi lật tung trọn hang động mới bắt được Trần Thư.
Nhưng dù sao cũng là lãnh địa của Thú Hoàng, trong lòng bọn chúng đã có chút lo lắng.
Vạn nhất chẳng những không ngăn cản được Trần Thư, còn phá hủy lãnh địa, chắc chắn không có nước trái cây ngon để uống đâu…
Mà lúc bọn chúng đang do dự, Trần Thư đã bắt đầu vơ vét một cách trắng trợn.
Cuối cùng, bọn chúng đợi đến khi thông đạo biến mất, lập tức cuồng bạo vọt vào.
Tâm trạng nổi giận, trên đường đi vào, bảo vật Thú Hoàng trưng bày đều đã bị vét sạch sẽ, một cọng lông cũng không còn.
Thủ đoạn của tội phạm ngày càng chuyên nghiệp…
Khi chúng nó đi tới sâu vào trong hang động, mới nhìn thấy tên đầu sỏ gây ra!
– Tới rồi?
Trần Thư mỉm cười, lên tiếng chào hỏi.
Một giây sau, thuấn di một cái, hắn quả quyết bỏ lại bảo vật trên đất, lại biến mất trước tầm mắt của hai đại Biên Bức.
Nhờ có thuấn di đối phương căn bản không có khả năng bắt hắn.
Mà Trần Thư cũng bắt lấy Không Đáng, không ngừng thu lại đủ loại vật liệu, dáng dấp vô cùng thành thạo.
Nếu thật sự chém giết, hắn đánh không lại hai hung thú Vương cấp tam tinh, nhưng ở trước mặt bọn chúng đoạt bảo, quá đơn giản…
Hai phút đồng hồ sau.
Hai Biên Bức Tam tinh cũng ý thức được vấn đề, nháy mắt phát ra tiếng hí.
Trong lúc nhất thời, bên ngoài hang động vô số Biên bức ào ào nghe lệnh, tràn vào bên trong lãnh địa Bức Hoàng.
Vốn cho rằng lực lượng đủ rồi, sẽ có thể ngăn cản Trần Thư ăn cắp bảo vật.
Nhưng chúng nó cũng đã quên sức chiến đấu của những con Biên bức còn lại.
Chỉ cần là hung thú Vương cấp trở xuống, sẽ bị kỹ năng bạo tẩu của Husky đánh tan.
Ngoại trừ cho hắn gia tăng thu nhập ngoài định mức thì sẽ không còn tác dụng khác…
Mười phút đồng hồ sau.
– Hơi ít rồi…
Trần Thư đã vơ vét xong, đi ra ngoài huyệt động, trong mắt có chút không hài lòng.
Cái này so với Tử Vong Thiên Kỵ Sĩ ở Hắc Châu căn bản một chút cũng không bằng.
– Vẫn là bên kia tốt hơn…
Trần Thư lắc đầu, nhìn hang động to lớn sau lưng, trong đó đã chật ních đủ loại Biên bức, loạn cả một đàn.
– Nơi này, thật sự không tới!
Hắn tự lẩm bẩm, sau đó hai mắt Husky bốc lên hồng quang nhận được mệnh lệnh.
Rầm rầm rầm!
Trong chốc lát, đủ loại kỹ năng phô thiên cái địa phun ra, bao trùm toàn bộ Biên Bức Sâm Lâm.
Nếu đã tới, đương nhiên phải để lại một chút ấn tượng tốt cho Bức Hoàng xem…
Hí hí hí!
Trong huyệt động đám Biên Bức ào ạt bay ra, vô lực ngăn cản một màn thảm khốc đang diễn ra.
Trần Thư mang theo khế ước linh không ngừng thuấn di, mỗi nơi đi đến, hỏa diễm trùng thiên, sương mù tràn ngập, đã thiêu sát kiếp lướt biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn . .
Nửa giờ sau.
Vô số con Biên bức ngửa mặt lên trời gào thét, nhưng căn bản không ngăn cản được, chỉ có thể trơ mắt nhìn lãnh địa của mình bị phá hủy.
Mà giờ khắc này, hai Cự Biên Bức Vương cấp tam tinh cũng tâm thần run rẩy.
Bọn chúng được giữ lại để trông giữ lãnh địa, nhưng kết quả như vậy.
Nếu có chuyện gì xảy ra, Bức Hoàng sẽ để bọn chúng tẫn mệnh…
– Hai chúng ta… Ai đi thông báo cho Hoàng…
Hai con Đại Biên Bức nhìn về phía đống phế tích trước mặt, trong lòng càng nghĩ càng sợ.
Không thể nghi ngờ, con nào đi thông báo, tất nhiên sẽ phải chịu cơn giận ngập trời của Bức Hoàng.
– Ngươi đi đi, ngươi đi theo Hoàng thời gian lâu nhất, hơn nữa thực lực cũng mạnh hơn so với ta…
– Hay là ngươi đi đi, ngươi trẻ tuổi, thân thể tốt, sức chịu đựng tốt.
– …
Giờ phút này.
Trần Thư đã sắp rời khỏi lãnh địa của Ác Ma Bức Hoàng, bắt đầu tìm lãnh địa của những hung thú khác.
Lần trước, hắn đã cướp sạch không ít lãnh địa hung thú.
Lần này không nhất thiết phải đến, dù sao tốc độ lãnh chúa tích lũy tài nguyên khá chậm, chỉ sợ hiện tại còn chưa kịp khôi phục nguyên khí.
– Lại là hơn một trăm tỷ tài liệu độc hệ tiến sổ…
Trần Thư thì thào một mình, tinh thần lại phấn chấn lên, mặc dù không có tiền bằng thần giữ của kỵ sĩ, nhưng dù sao Bức Hoàng cũng là sinh vật Truyền Kỳ.
– Tìm sinh vật Truyền Kỳ vẫn lãi hơn.
Trần Thư nhìn về phía chân trời, trong mắt có chút suy tư.
Bất chợt, trong đầu hắn bỗng lóe lên ý nghĩ, hắn lẩm bẩm.
– Tử Nguyệt đang truy sát Khế Ước Linh của lão Kiều, vậy đồng nghĩa với việc nó không ở lãnh địa…