Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1884
Chương 1884 – Đến Châu Tự Do
Vị trí của hắn cách Châu Tự Do một khoảng xa, nhưng lại gặp phải ác ma hệ hung thú rải rác.
Điều này cũng có nghĩa là Châu Tự Do chỉ sợ đã bị hung thú chiếm đoạt, thậm chí khuếch đại thế lực của chúng ra bốn phía.
– Đi thôi! Chúng ta đến Châu Tự Do xem sao!
Trong mắt Trần Thư có chút tham lam, hắn đã hơi nhớ kho báu của Ác Ma Bức Hoàng rồi.
– Ngươi chắc chứ?
– Bây giờ chắc chắn đằng kia đều là những sinh vật truyền kỳ!
– Chính là sinh vật truyền kỳ!
Trần Thư liếm liếm môi, nói:
– Bảo vật bình thường ta nhìn còn chướng mắt ấy chứ!
– …
Đại Lực nhún vai, không nói gì nữa.
…
Một giờ sau.
Trần Thư không một tiếng động đi tới vùng lân cận của Châu Tự Do.
– Quả nhiên là có thay đổi!
Hắn nhìn thành thị phồn hoa, không một bóng người, chỉ còn lại các loại ác ma hung thú bò đầy tường thành, như đang tuyên bố chủ nhân nơi này đã đổi!
– Đi thôi!
Trần Thư thuấn di một cái, đi tới phòng tuyến phía nam của lúc trước của Châu Tự Do Châu.
Vừa mới đến đã có một hung thú biến dị màu trắng hướng về phía hắn mà gầm lên, đôi mắt khát máu, như là nhìn thấy thức ăn.
Những hung thú còn lại bên cạnh vẻ mặt hung ác, rất nhanh đã vây quanh Trần Thư.
Nhưng một giây sau, Thỏ Không Gian khiêng cà rốt, giết hung thú mạnh nhất trong chớp mắt !
Tức thì, những hung thú còn lại đều kiêng kỵ, theo bản năng lui về phía sau, chúng nào dám trêu chọc một cường giả như vậy chứ.
Trần Thư cũng không để ý, mang theo khế ước linh, thong thả đi tới trên tường thành, nhìn xuống cả tòa thành thị.
Chỉ thấy trong Châu Tự Do nơi nơi đều là đống đổ nát, thi thể bị tàn phá khắp nơi, quả thật là địa ngục chốn trần gian.
Lông mày hắn nhíu lại, ngửi thấy mùi máu tươi trong không khí, bên tai cũng truyền đến tiếng gầm gừ hung dữ.
Mà càng làm cho người ta giật mình chính là, toàn bộ bầu trời Tự Do Châu đã phủ đầy sương mù đen, phảng phất như bị màn đêm cắn nuốt, đây chính là cảnh tượng [Sào huyệt ác ma ]!
Hiển nhiên, Châu Tự Do đã bị xâm chiếm toàn diện rồi!
– Không phải là Tử Nguyệt chứ…
Trần Thư nhìn lên bầu trời, xác định không nhìn thấy tia sáng gì, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.
Tử Nguyệt [Sào huyệt ác ma] có thể tăng cường toàn bộ sức mạnh của hung thú, có thể nói là đặc điểm của dị không gian, hiện tại may mắn là, Tử Nguyệt vẫn chưa chạm đến Lam Tinh.
Nhưng cũng có khả năng, hiện tại là ban ngày, còn chưa chính thức vào ban đêm…
Đang lúc Trần Thư quan sát bốn phía, xa lại truyền đến tiếng chiến đấu ác liệt, mơ hồ có âm thanh của con người.
Nét mặt hắn thay đổi, nhìn về phía hẻm nhỏ đằng xa, thuấn di đi tới đống đổ nát bên cạnh.
Chỉ thấy phía dưới, đang có một nam tử cưỡi một hoàng kim khế ước linh, cùng một đám hung thú chém giết.
Trong hẻm máu tươi khắp nơi, vô số hung thú ngã xuống , trong đó còn có hai hoàng kim khế ước linh đã chết.
Nét mặt nam tử bình tĩnh, tình hình hiện tại cũng không thể làm hắn ta dao động.
Hắn ta đã dự liệu được cái chết của mình, không có bất kỳ sợ hãi nào, vẫn ra sức chiến đấu, một lòng muốn giết thêm hung thú.
Mà đang lúc này, Hoàng Kim Lãnh Chúa cầm đầu dường như nhận ra chút hơi thở bất thường, nhìn về phía đống đổ nát đằng sau!
Chỉ thấy trên đỉnh đống đổ nát, đang có hai gã nhân loại đang nhìn xuống bọn chúng, giống như đang xem kịch.
– Grào!
Hoàng Kim Lãnh chúa cảnh giác, liên tục triệu hoán những hung thú còn lại vây quanh đống đổ nát, tất cả đều vô cùng kiêng kỵ .
Mà ngự thú sư chiến đấu phía dưới cũng ngây ngẩn cả người.
Bây giờ thiên hạ đại loạn, thật không ngờ hai người phía trên lại sạch sẽ như vậy, không hợp với cảnh tượng hiện tại chút nào.
– Hừ!
Hắn ta lau vết máu khóe mắt, Trần Thư mơ hồ cảm thấy có một chút quen thuộc, dường như là đã gặp ở đâu đó rồi.
Mà ngay lúc này, bên cạnh đối phương xuất hiện một con Husky.
Một giây sau, lửa nóng tràn ngập, thậm chí ngay cả sương mù màu đen trên bầu trời cũng được xua tan không ít.
Ầm ầm!
Đang lúc đám hung thú mắt đầy cảnh giác, một cột lửa khổng lồ phun ra, giống như một con rồng đang phun ra hơi thở.
Thân thể hung thú run lên, một giây sau hóa thành tro bụi, ngay cả một chút chống cự cũng không có.
Trong lúc nhất thời, thú hai đầu chuyển động, bắt đầu tiêu diệt hung thú phía dưới…
Cho dù có là hoàng kim hung thú cũng không chịu nổi được đòn đánh này, hóa thành tro bụi, ngay cả một chút dấu vết cũng không còn.
Cảnh tượng thảm sát như vậy khiến cho trái tim của mọi con thú chấn động.
Chúng nó không phải chưa từng thấy qua cái chết, nhưng miểu sát biến thái như vậy thật sự là có chút hiếm thấy…
– Nam… Tội phạm Nam Giang?
Giờ phút này, nam tử nhìn con quái thú hai đầu kìa, trong nháy mắt nhớ ra đệ nhất thiên tài!
Grào!
Hoàng Kim Lãnh chúa trong bầy thú vẻ mặt hốt hoảng, quyết đoán vứt bỏ đồng đội, chạy trốn theo hướng khác.
Nhưng nghênh đón nó, lại là một cây cà rốt cực kỳ tráng lệ!
Ầm ầm!
Một mình đem đầu nó đập nát hơn phân nửa.
Cơn đau dữ dội ập đến, nó theo bản năng kêu rên ra tiếng, nhưng một giây sau đột nhiên dừng lại, toàn bộ đầu đều bị xé rách ra, không còn chút khí tức sinh mệnh nào nữa.