Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1882
Chương 1882 – Lại thêm một sản phẩm kinh điển của Đại Lực: Mù tạt biến thái (2)
Trần Thư mở miệng giải thích:
– Lần trước ném khá nhiều bom hạt nhân phiên bản tăng cường, hiện tại ta cảm thấy đạn hạt nhân bình thường thật sự không đáng giá, mấy trăm triệu một bình mà thôi.
…
Khóe miệng Đại Lực giật giật, nói:
– Ngươi đã bị sự hào nhoáng của trần gian che mờ mắt rồi !
– Được rồi được rồi…
Trần Thư vội vàng cắt ngang nói:
– Lần sau ta nhất định sẽ khống chế liều lượng!
– Tốt nhất là đừng có lần sau.
Đại Lực mở miệng:
– Hiện tại tài nguyên vô cùng quý giá, dùng một phần thiếu một phần, ngươi cho nổ tung toàn bộ, quá lãng phí.
– Được rồi, ta cũng không còn cách nào.
Trần Thư nhún nhún vai, ngược lại nói:
– Đúng rồi, mù tạt mà ngươi chế biến, rốt cuộc có ích hay không?
– Thử mới biết được.
Đại Lực sờ sờ con Lão thử màu xám bên cạnh.
Thân thể nó dài nửa mét, xấu xí, mũi rất dài, bộ dạng tương đối quái dị.
Đây là Hắc thiết hung thú của Liên Minh: Khôi Linh Thử!
Lực công kích và lực phòng ngự không mạnh nhưng khứu giác tương đối nhạy bén, đây cũng là thiên phú duy nhất của nó.
Trước đó Trần Thư và Đại giáo chủ Tinh bắt tay không phải là thể hiện tình hữu hảo, cũng không phải vì sỉ nhục đối phương… Được rồi… cũng có ý như thế…
Nhưng quan trọng nhất là, vì lưu lại Mù tạt phun tề mà Đại Lực nấu trong tay của đối phương.
Đây là một sản phẩm tuyệt vời của Đại Lực sau phân ure và đậu hũ thối!
Mặc dù gọi là mù tạt nhưng đối với nhân loại mà nói, lại không sắc không mùi, Vương Cấp cũng không thể phát giác ra được.
Nhưng đối với chủng tộc đặc biệt, cách nhau vạn dặm cũng có thể ngửi thấy mùi này, ví dụ như:
Khôi Linh Thử!
Mục tiêu của Trần Thư không chỉ là Cuồng Loạn Tinh Diệp, ngoài ra lượng tài nguyên nghìn tỷ kia hắn cũng muốn một phần!
Chỉ là hiện tại thời cơ chưa đến, hắn muốn đợi sau khi Giáo hội thu thập tài nguyên xong mới tìm cơ hội lấy đi.
Mà trước đó phải khóa chặt dấu tích của đối phương!
– Chít chít chít…
Lúc này, hai mắt Khôi Linh Thử đỏ tương, nhìn chằm chằm vị trí của Cứu thế giáo hội.
Khứu giác của nó kinh người, cộng thêm sự biến tại của mù tạt mà Đại Lực chế tạo ra, có thể thần không biết quỷ không hay định vị vị trí của đối phương!
– Nhưng mà cho ta thời gian quá ngắn, hiện tại mù tạt biến thái đang có một điểm thiếu sót chí mạng!
Đại Lực thở dài một hơi, nói:
– Chính là không thể dính nước, nếu không rất nhanh mùi hương sẽ bay mất…
– Trên đất bằng, hắn không thể nào chạm vào nước được, vấn đề không lớn.
– Ngươi chắc chứ?
Đại Lực lườm hắn một cái, nói:
– Người ta không phải tắm rửa đi vệ sinh sao?
– Đi vệ sinh phải rửa tay hả
-???
Vài ngày trôi qua.
Hai người Trần Thư chậm rãi đi theo đám người Cứu Thế Giáo Hội.
Ngày thứ ba, mù tạt phun tề trên tay đại giáo chủ Tinh quả nhiên biến mất.
– Mẹ kiếp, ngươi thật sự rửa tay à!
Trần Thư nhíu mày, hơi không lường trước được.
Cùng lúc này, Đại Lực cũng kinh hãi mà hô ra tiếng:
– Chết tiệt! Ngày thứ ba? Tên này có bị táo bón hả?
– …
Trần Thư liếc hắn một cái, nói:
– Tiến độ sao rồi? Có mù tạt nào không sợ nước không?
– Còn đang nghiên cứu…
Đại Lực lắc đầu, nói:
– Còn cần thêm một khoảng thời gian nữa mới được.
– Đại Lực, ngươi làm được không?
– Ngươi thật sự cho rằng món mới dễ nghiên cứu ra như vậy sao, coi ta là thần rồi chắc!
– Thực thần không phải là thần sao?
– Ha… Điều này cũng có chút đạo lý…
Đại Lực hơi ngẩn ra, gật đầu đồng ý, nói tiếp:
– Nhưng mà khen thế nào cũng vô dụng, ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng thì mới xong được.
– Được…
Trần Thư gật đầu nói:
– Chúng ta còn nhiều thời gian.
Đại Lực mở miệng hỏi:
– Ngươi không sợ trong khoảng thời gian này sẽ mất dấu sao?
– Để lại cho họ một chút ký hiệu không phải là được rồi sao?
Trần Thư nhếch miệng cười, trong chớp mắt, bọn họ lại đi tới trước mặt giáo hội.
Nhất thời, tất cả mọi người đều có dự cảm không tốt !
– H , gần đây ta lại nghiên cứu được một vài thứ…
Tất cả mọi người trong giáo hội đều trợn mắt mà nhìn, ngươi cũng đừng có mà quá đáng?!
– Trần Thư, đủ rồi!
Nữ nhân mở miệng quát:
– Lần này cho dù thế nào, cũng không có thêm giao dịch gì nữa!
– À!
Trần Thư gật gật đầu, dáng vẻ bình tĩnh.
Nửa tiếng sau.
Hắn lại dùng tài nguyên của một châu “mua” tới năm mươi tỷ vật tư, đồng thời cùng đại giáo chủ Tinh bắt tay một chút, thong thả mà rời đi…
Một đám người sắc mặt ảm đạm, nhưng không dám có bất kỳ lời nào.
Năm mươi tỷ đối với bọn họ mà nói, kỳ thật cũng không phải là một con số lớn.
Nhưng loại vũ nhục này, thật sự khiến cho bọn họ chịu không nổi…
– Vương huynh!
– Đại giáo chủ!
Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía đại giáo chủ Tinh, dáng vẻ kiên quyết thà chết chứ không chịu nhục.
Tinh nhìn ánh mắt mọi người, hít sâu một hơi, mặt mang theo ý lạnh nói:
– Nếu có lần sau, ta sẽ tự mình ra tay!
Cảm nhận được quyết tâm của lão đại, phiền muộn trong lòng mọi người đều tan biến không ít, thậm chí còn có chút mừng thầm.
Cho đến khi…
Hai ngày sau.
– Cảm ơn! Đại ca!
Trần Thư lại khiêng hai rương vật tư lớn, thong thả mà rời đi.
– Không cần cảm ơn.