Thần Cấp Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Này Có Ức Điểm Dữ Dội - Chương 1876
Chương 1876 – Vương Cấp Tam Tinh tập kích bất ngờ
– Ngoại trừ chém chết Buck, hắn còn cướp bóc tài nguyên của Ước Nhĩ Lợi Châu, ta cảm thấy xác suất lớn của hắn còn có thể ra tay lần nữa, chúng ta ngồi đợi một chút là được rồi!
– Ngươi chắc chứ?
– Có thể thử xem sao!
– Được!
Hai người lập tức đưa ra quyết định, rất nhanh liền rời khỏi nơi này.
…
Nửa ngày sau.
Trần Thư đi trên lục địa Liên Minh Tự Do, một lần nữa đi tới một thành phố gần nhất.
– Lại bị hung thú cướp đoạt…
Hắn nhìn đống đổ nát hỗn loạn, có thể nói là một chút tài nguyên cũng không còn.
Nhưng ngạc nhiên chính là, Sa Hoàng không phái hung thú đến xâm chiếm dị không gian trong liên minh, dù sao đây cũng là điểm tài nguyên chiến lược để có thể xác định một thế lực có thật sự cường đại hay không.
Nhưng khi nghĩ đến sự tồn tại của [Sào Huyệt ác ma].
Hắn nghĩ cũng có thể Sa Hoàng cùng Ác Ma cấm khu đã thỏa thuận gì đó, phân phối tốt chiến lợi phẩm thích hợp rồi.
Trần Thư chỉ dừng lại trong thành phố một lát, đi thẳng đến vùng ngoại ô xung quanh.
Quả nhiên, từ xa nhìn thấy một đám ngự thú sư đang vận chuyển tài nguyên,
– Hừ!
Trần Thư ẩn núp cách đó mấy ngàn thước, nhìn cảnh tượng này.
Chỉ thấy đối phương đã chuyển lượng lớn tài nguyên chuyển lên mặt đất, đang tiến hành phân loại, không có vẻ gì là sốt ruột, dường như là đang chờ đợi điều gì đó.
Mà lúc này, chỉ thấy một con Hắc Lang mang ra hai cái rương lớn từ hang động dưới lòng đất, bên trong lại chứa từng phiến lá cây, bên trên ngập tràn ánh sáng.
Tròng mắt Trần Thư co rụt lại, kinh hãi mà hét lên:
– Cuồng Loạn Tinh Diệp !
Hắn thật không ngờ lại có thể nhìn thấy nhiều Tinh Diệp như vậy, đây đều là nguyên liệu để điều chế dược tề.
– Chẳng lẽ nơi này chính là?
Hắn mở thiết bị của mình ra, chỉ thấy Dị không gian cấp Hủy Diệt [Hỗn Loạn Hạp Cốc] cách đó không xa.
Lúc trước hắn từng hỏi Trần Thanh Hải, địa điểm sản xuất Cuồng Loạn Tinh Diệp chủ yếu chính là [Hỗn Loạn Hạp Cốc].
– Chẳng trách lại có nhiều như vậy…
Hắn liếm môi, hạ quyết tâm muốn ra tay.
– Có chút không thích hợp…
Trần Thư không bị lòng tham che mờ mắt, hắn mơ hồ có cảm thấy nguy hiểm đang rình rập.
Người ở xa cố ý phơi bày toàn bộ tài nguyên ra ngoài, không chút che giấu, càng giống như đang dụ rắn ra khỏi hang…
– Chỉ có một Hoàng Kim Tam Tinh, sao có thể kiêu ngạo như vậy sao?
Trần Thư lẩm bẩm nói, nhìn về phía một lão già trong đám người, đối phương đang chỉ huy, bộ dáng bình tĩnh.
Mà thực lực của lão ta quả thực không bằng Buck lúc trước, Trần Thư không cần uống thuốc cũng có thể giết chết hắn.
– Giết! Và cướp mọi thứ!
Trần Thư hạ quyết tâm, lấy Thần kỳ dược tề ra, chuẩn bị uống lần nữa.
Nhưng ngay lúc này, dị biến đột nhiên xảy ra.
Một luồng ánh sáng đột nhiên đánh tới, tựa như thuấn di, trực tiếp trói chặt Thỏ Không Gian.
Bản năng chiến đấu của Thỏ Không Gian nhận ra không ổn, trong nháy mắt kéo dài khoảng cách.
Nhưng luồng ánh sáng kia như hình với bóng, vẫn lao về phía nó với tốc độ cực nhanh.
– Tập trung kỹ năng!
Sắc mặt Trần Thư biến đổi, không kịp phản ứng.
Nhưng Thỏ dường như nhận thấy được nguy hiểm, tự đưa ra quyết định, ném ra hàng loạt Không gian dấu ấn.
Giấy tiếp theo, Trần Thư cùng Đại Lực biến mất, trực tiếp bay ra xa mấy chục ngàn mét.
Ngay khi hắn vừa rời đi.
Một bàn tay to biến thành bùn đất hung hăng đánh tới, nhưng lại đánh vào một khoảng không trống rỗng.
– Quả nhiên là tội phạm Nam Giang.
Cách đó không xa mặt đất bắt đầu đất nứt ra, trong vết nứt đi ra hai người mặc áo choàng đen, một nam một nữ, chính là hai người lúc trước kiểm tra thi thể của Buck!
Bọn họ cưỡi khế ước linh, đi tới nơi Trần Thư biến mất.
Khuôn mặt của nam tử xấu xí, nói:
– Hắn ta có thể giết chết Buck sao?
Là tội phạm truy nã hàng đầu của giáo hội, bọn họ tự nhiên nhận ra.
– Nhưng hắn chỉ là Hoàng kim cấp…
Nữ tử lẩm bẩm, trong mắt có vẻ khó tưởng tượng nổi, Hoàng Kim Nhị Tinh giết Vương Cấp Nhị Tinh, phim khoa học viễn tưởng cũng không dám quay như vậy đâu đúng không?
– Có thể là có viện quân. Cũng có thể là do nguyên nhân khác, thủ đoạn của hắn quả thật rất quỷ dị.
Ánh mắt nam tử trầm tĩnh, quyết đoán nói:
– Nếu tạm thời không đối phó được hắn thì không nhất thiết phải làm đến cùng.
Nhưng dựa theo tốc độ trưởng thành của hắn, thật sự…
Vẻ mặt nữ nhân kia ngưng trọng, nói:
– Hoàng kim có thể giết Vương Cấp, cho dù hắn dùng thủ đoạn đặc biệt gì, thì quả thật cũng rất đáng sợ, ta cảm thấy hiện tại nếu không giết chết hắn thì sau này giáo hội có thể sẽ không xử lý được hắn đâu.
– Nhưng hiện tại ta cũng không xử lý được hắn.
Nam tử liếc nhìn hắn một cái, nói:
– Tốc độ phản ứng của con thỏ đó quá nhanh, có thể là do thiên phú ta cũng không có cách nào.
– Vương huynh, không thể nào, ngươi chính là cường giả Vương Cấp Tam Tinh!
– Không làm được!
Nam tử lắc đầu, nói:
– Trừ phi là… có người giúp đỡ, thêm một tia hy vọng.
– …
Nghĩ đến đây, trong mắt nữ nhân có một tia hận ý, nói:
– Tên phản đồ kia giết một đại giáo chủ, cướp đoạt không ít tài nguyên của giáo hội!
– Được rồi, đừng nhắc tới hắn nữa!
Nam tử lắc đầu, nói:
– Sớm muộn gì cũng sẽ bắt được hắn trở về.