Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1229
Chương 1229: Dám Xưng Tôn Ở Trước Mặt Bổn Đế? (2)
Những tiên nữ đã từng chơi đùa cùng với Cố Thanh Phong cũng phát hiện ra có điều gì không đúng, vừa nghĩ tới trước đó mình bị tà ma tôn quỳ kì dị thế này làm… Từng người bị dọa sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, suýt chút nữa hôn mê.
“Bổn đế cứ ép bức ngươi đó, ngươi có thể làm gì được ta!! Khặc khặc khặc…” Tiếng cười của Cố Thanh Phong ngày càng điên cuồng.
Việc đùa bỡn cường giả Tiên Tôn trong lòng bàn tay làm cho hắn cảm thấy vô cùng sảng khoái, muốn ngừng mà không được.
“Trảm!”
La Vô Cực quát lên một tiếng lớn, lại lấy chưởng làm đao, tiên quang kinh khủng xẹt qua, cái cổ mọc ra trước ngực trực tiếp bị chém đứt.
Nhưng mà, khi cái đầu của người trên thân hình của rắn rớt xuống đất, trong nháy mắt hóa thành một vũng máu thịt, làm gì có một chút bộ dạng nào của Cố Thanh Phong.
Ngược lại trước người của La Vô Cực xuất hiện một lỗ máu cực lớn, máu tươi chảy ngang, làm cho người ta vô cùng sợ hãi.
Ngay sau đó, phía sau áo bào của La Vô Cực lại hở ra với tốc độ mắt thường có thể thấy, trong lúc ông ta thống khổ kêu gào thảm thiết, xoẹt xoẹt, áo bào bị xé rách, lại có một cái đầu người mang dáng vẻ của Cố Thanh Phong mọc ra từ sau lưng, giống như trước đó.
“Khặc khặc khặc… La Vô Cực, bổn đế chính là ngươi, đánh ta tương đương với đánh chính bản thân mình.”
“Hỗn trướng!”
La Vô Cực như một con sư tử nổi giận, giống như phát điên, vậy mà lại ra tay thêm một lần nữa, lập tức chém rụng đầu người ở phía sau lưng.
Trên mặt đất lại nhiều thêm một vũng máu thịt, sau lưng của hắn cũng nhiều thêm một cái lỗ lớn.
“Vô dụng! Vô dụng! Ngươi được chú định chỉ có thể trở thành chất dinh dưỡng của bổn đế!” Lần này mặt của Cố Thanh Phong xuất hiện ở cổ của La Vô Cực.
La Vô Cực liên tiếp trọng thương đã hết sức yếu ớt, vốn là bị kịch độc hành hạ vô tận tuế nguyệt, bây giờ lại gặp phải kiếp nạn này, có thể nói lực lượng mười không còn một.
Nhưng ông ta dường như đã mất đi lý trí, căn bản không còn quan tâm không còn để ý, dù biết là làm như vậy cũng không thể loại bỏ Cố Thanh Phong ra khỏi cơ thể, nhưng vẫn điên cuồng xé rách đống máu thịt chỗ cổ.
Xoẹt!
Mặt người Cố Thanh Phong ở chỗ cổ lập tức bị chém xuống, ngay tiếp theo xuất hiện một mảng máu thịt lớn.
Lúc này La Vô Cực đã hoàn toàn trở thành một huyết nhân.
Còn đám tiên tử vây lại xem lúc nãy, đã sớm bị dọa sợ rồi chạy trốn, Tiên Tôn điên cuồng bạo loạn khí thế làm cho các nàng căn bản không có cách nào tới gần.
Cố Thanh Phong thấy La Vô Cực tàn nhẫn như vậy, không khỏi cười lạnh chơi tiếp cùng ông ta.
Một giây sau, hắn chạy lên trên cánh tay phải của La Vô Cực.
Xoạc!
La Vô Cực trực tiếp chặt đứt cánh tay phải.
Cố Thanh Phong lại chạy sang chân trái, La Vô Cực cũng không do dự chút nào, điên cuồng chặt đứt chân trái.
Thế nhưng lúc này, Cố Thanh Phong lại nhận ra có gì đó không đúng.
Bởi vì khả năng hắn có thôn phệ lực lượng của Tiên Tôn càng ngày càng ít.
Hắn bỗng nhiên nhìn về phía trên mặt đất, khắp nơi đều vương vãi xương cốt gãy vụn, cùng với máu thịt tanh tưởi, đột nhiên hiểu rõ ý đồ của Tiên Tôn.
Lúc này, La Vô Cực vốn đang điên cuồng đột nhiên bình tĩnh lại, dùng một giọng nói lãnh đạm chưa từng có từ trức đến nay nói: “Xem ra đã bị ngươi phát hiện mất rồi, thế nhưng những lực lượng này cũng đủ rồi.”
Một giây sau.
Oanh!
Thân thể tàn phế của La Vô Cực trực tiếp nổ tung, hóa thành bọt máu đầy trời.
Bên trong đống bọt máu ấy có một tia sáng của ác ma hiện ra.
Ngay sau đó, chuyện thần kỳ đã xảy ra.
Chỉ thấy ma quang chậm rãi ngưng tụ thành hình, hóa thành dáng vẻ của Cố Thanh Phong.
Còn những đoạn xương cốt gãy vụn bị La Vô Cực chém tới gãy trước đó lại ngọ nguậy tập hợp vào một chỗ, hóa thành bộ dạng của La Vô Cực.
Sau khi La Vô Cực xuất hiện thì dáng vẻ đã thay đổi, không còn là dáng vẻ của người đàn ông trung niên, sắc mặt cũng không còn vàng như nến, mà biến thành một chàng thanh niên trẻ tuổi có khuôn mặt tuấn lãng, trong nháy mắt trẻ ra mười mấy tuổi.
Khác biệt duy nhất chính là, khí tức của ông ta đã suy yếu, dường như đã yếu đi không ít.
La Vô Cực nở một nụ cười với Cố Thanh Phong: “Đa tạ ngươi đã giải độc giúp bản tôn.”
Cố Thanh Phong khẽ nhíu mày: “Không hổ là Tiên Tôn chấp chưởng Vẫn Tinh Uyên, kỹ thuật diễn tốt đó chứ.”
Hóa ra, tất cả những chuyện La Vô Cực điên cuồng vừa rồi đều là đang diễn kịch, mặc dù không thể thành công thôn phệ Cố Thanh Phong, nhưng dù sao cũng là lão hồ ly, trong nháy mắt đã tìm ra được cách đối phó khác.
Ban đầu tưởng như là đang chặt đứt máu thịt, muốn làm cho Cố Thanh Phong tách ra khỏi cơ thể mình, thật ra lại đang chừa đường lui cho bản thân mình, tách mình khỏi đó.
Lúc đầu độc tố lan rộng toàn thân La Vô Cực, không cách nào tách rời, nhưng sau khi Cố Thanh Phong tiến vào bên trong cơ thể, hóa chỉnh thành một, điều khiển độc kiếp thận trọng từng bước, xâm chiếm từng chút.
Làm như vậy đương nhiên đề cao hiệu suất tiến công, nhưng lại trở thành con tốt thí của La Vô Cực.
Nếu thân thể của La Vô Cực như một vương quốc, trạng thái trước đó chính là phản quân ở các thành trì trong cả nước đều phân tán, từng người tự chiến, mặc dù loạn, nhưng vương quốc còn có thể trấn áp.
Mà Cố Thanh Phong đến thì tương đương với thủ lĩnh của phản quân, chỉnh hợp lại quân đội, công kích trực tiếp vào vương đô, sức chiến đấu chắc chắc tăng lên rất nhiều, vương quốc cũng không ngăn được.