Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma - Chương 1222
Chương 1222: Lên Thiên Ngoại Thiên (1)
Mấy ngày sau, Cố Thanh Phong cuối cùng cũng cảm nhận được khoái lạc của tiên tôn.
Cũng hiểu vì sao Lam Thải Điệp được tiên tôn ban cho bảo vật quan trọng, thì ra là ngực mang danh khí cửu khúc thông u!
Danh khí này khác thường, uyển chuyển quanh co, tuyệt đến mức không nói nên lời.
Có được danh khí này, Cố Thanh Phong lập tức giao cho Tiểu Thi Mị, với thiên phú của Tiểu Thi Mị dễ dàng học được.
Lam Thải Điệp sau khi khuất phục, xem như hoàn toàn phục tùng Cố Thanh Phong, bởi vì nàng ta cho rằng hai người hiện tại là châu chấu chung một sợi dây, một khi sự việc lộ ra, hai người đều sẽ chết.
Con người là như vậy, một khi chấp nhận số mệnh, sẽ bắt đầu thích ứng và sau đó hưởng thụ.
Dù sao sau khi tiên tôn ngủ say, Lam Thải Điệp cũng cô đơn một thời gian dài, hai người xem như đều có nhu cầu riêng.
Trải qua mấy ngày trao đổi, Cố Thanh Phong cũng thuận lợi từ trong miệng Lam Thải Điệp biết được sự thật tiên tôn bị thương.
Nhiều năm trước, Tiên Tôn từng đại chiến với một vị cường giả cấp bậc tiên tôn khác, trong người trúng kịch độc, luôn ngủ say để chữa thương.
Mà người đả thương tiên tôn chính là Độc Ma nhà mình!
Sau khi biết được thông tin của Độc Ma, Cố Thanh Phong chợt liên tưởng đến Tinh khư thứ sáu, truyền thuyết về Phi Tiên Tông.
Dù sao Phi Tiên Tông bị diệt cũng bởi vì một giọt độc huyết.
Lúc này xâu chuỗi lại tất cả, năm đó độc ma đại chiến với tiên tôn, hai bên đều bị thương, một giọt độc huyết rơi xuống đã hủy diệt Phi Tiên tông.
Đây là một tin tức tốt với Cố Thanh Phong, hắn mang độc thể đại đạo cộng thêm hệ thống trợ giúp, độc trên người tiên tôn đối với người khác mà nói là tai họa, còn đối với hắn mà nói đúng là chất dinh dưỡng vô thượng.
Ngoại trừ tin tức tốt ra, còn có một tin xấu, Tiên Tôn lại là nhân tộc.
Điều này làm cho Cố Thanh Phong có chút thất vọng, từ bỏ ý nghĩa một bước thăng lên trở thành tiên tôn, hắn đành phải lui phương án thứ hai, tập trung chú ý lên độc trên người Tiên Tôn.
Hắn muốn giúp tiên tôn giải độc!
Đây chính là kỳ độc có thể uy hiếp đến cấp độ tiên tôn, một khi có được nó, thì khi đối mặt với tiên tôn cũng coi như có thứ để uy hiếp.
“Khi nào ngươi thả ta trở về Thiên Ngoại Thiên, ta ở hạ giới thời gian dài, các nàng sẽ nghi ngờ, ngươi cũng nên hiểu, Thiên Ngoại Thiên không khác gì với hậu cung của hoàng đế phàm tục, thậm chí cung đấu càng thâm độc hơn.” Lam Thải Điệp rúc vào trong ngực Cố Thanh Phong nói.
Cố Thanh Phong nắm lấy ưu điểm của nàng ta, thản nhiên nói: “Hôm nay đi.”
Nghe thấy Cố Thanh Phong sảng khoái thả mình đi như vậy, Lam Thải Điệp cũng không có vui mừng như dự đoán, trái lại có một chút phiền não và mất mát.
Nàng ta dù sao cũng là đệ nhất mỹ nữ của kỷ nguyên Can Tuyền, vả lại thân mang danh khí, mạnh như tiên tôn cũng muốn quỳ gối dưới váy lựu, nhưng Cố Thanh Phong chỉ ở chung có mấy ngày đã đồng ý thả mình trở về, vả lại không có chút lưu luyến nào, điều này làm cho nàng ta bị đả kích.
Điều Lam Thải Điệp không biết, tất cả sở trường của nàng ta đều bị Tiểu Thi Mị học được.
“Ừm.” Lam Thải Điệp khẽ ừ một tiếng, lập tức đứng lên mặc quần áo, định đi.
Ai ngờ lúc này Cố Thanh Phong lại đứng ở bên cạnh nàng ta: “Đi thôi, bổn đế cũng muốn đến Thiên Ngoại Thiên.”
Lời này vừa nói ra, Lam Thải Điệp trong nháy mắt biến sắc, nhưng sau đó trong lòng dâng lên một tia mừng thầm.
Chẳng lẽ là Cố Thanh Phong luyến tiếc ta, cho nên tình nguyện muốn mạo hiểm tính mạng, cũng muốn đến Thiên Ngoại Thiên?
Tuy rằng trong lòng mừng thầm, nhưng Lam Thải Điệp nhất định sẽ không cho phép Cố Thanh Phong đi theo đến Thiên Ngoại Thiên.
Dù sao Thiên Ngoại Thiên tai vách mạch rừng, vả lại tất cả đều là nữ nhân, không có nam nhân, nếu như mang theo một nam nhân đi vào, quả thực giống như ánh sáng chói mắt trong đêm tối.
“Không được, ngươi không thể đi, Thiên Ngoại Thiên tất cả đều là nữ tử, không có nam nhân, ngươi đi nhất định sẽ bị phát hiện, hay là ngươi trả quyền hành thế giới cho ta, đến lúc đó ta còn có thể lén hạ giới.
Ta biết, với tư sắc cùng thân phận địa vị của ta, trên đời này bất kỳ nam nhân nào cũng không thể bỏ được ta, nhưng ngươi đi theo ta đến Thiên Ngoại Thiên chắc chắn không…” Lam Thải Điệp tự mình đa tình, hoàn toàn không chú ý tới dáng vẻ Cố Thanh Phong không nói gì.
“Ngươi đúng là tự luyến mà.” Cố Thanh Phong không chút khách khí nói thẳng.
“Tiểu Thi Mị.”
“Ta đây, chủ nhân!” Một giọng nói êm dịu như chim sơn ca vang lên, ngay sau đó Tiểu Thi Mị đột nhiên xuất hiện.
“Nữ tử này quá tự luyến, cảm thấy mình không thể thay thế, ngươi làm cho nàng ta tỉnh táo chút đi.” Cố Thanh Phong dặn dò.
“Vâng chủ nhân.” Tiểu Thi Mị kiều diễm cười, lập tức biến thành dáng vẻ của Lam Thải Điệp.
Lam Thải Điệp sửng sốt một lát, lập tức cười lạnh nói: “Thủ pháp che mắt mà thôi, giả suy cho cùng vẫn là giả.”
Xẹt xẹt!
Không đợi Cố Thanh Phong nói, Tiểu Thi Mị đã ra tay, thẳng thắn gặp mặt Lam Thải Điệp, hơn nữa nói thẳng: “Ngươi có, ta cũng có , hơn nữa còn tốt hơn so với ngươi!”
Lam Thải Điệp: “..
Nàng ta không nói nên lời.
Bây giờ nàng ta cuối cùng cũng hiểu được địa vị của mình trong lòng Cố Thanh Phong, hoàn toàn chính là một tài liệu biến thân mà thôi.
“Nếu ngươi đã có nàng ta, vậy vì sao còn muốn theo ta đi đến Thiên Ngoại Thiên!” Lam Thải Điệp nói với giọng lạnh lẽo..
“Đương nhiên là vì gặp La tiên tôn.” Cố Thanh Phong tà cười nói.